古诗词

赵彦龄

题南峰精舍蓝光轩

赵彦龄

一溪带郭静潺湲,寺在溪旁碧岫巅。yī xī dài guō jìng chán yuán,sì zài xī páng bì xiù diān。
塔影远连空翠坞,钟声高入蔚蓝天。tǎ yǐng yuǎn lián kōng cuì wù,zhōng shēng gāo rù wèi lán tiān。
竹房僧定侵窗月,沙步人稀满树烟。zhú fáng sēng dìng qīn chuāng yuè,shā bù rén xī mǎn shù yān。
刚被名缰挽归去,久居应作地行仙。gāng bèi míng jiāng wǎn guī qù,jiǔ jū yīng zuò dì xíng xiān。

登般若台

赵彦龄

拨置文书强作闲,佩壶聊得共跻攀。bō zhì wén shū qiáng zuò xián,pèi hú liáo dé gòng jī pān。
归云不识游人意,遮尽江南一带山。guī yún bù shí yóu rén yì,zhē jǐn jiāng nán yī dài shān。

题巾山

赵彦龄

一夜空山闻杜鹃,落花流水两茫然。yī yè kōng shān wén dù juān,luò huā liú shuǐ liǎng máng rán。
凭栏不觉春归去,目极平芜绿际天。píng lán bù jué chūn guī qù,mù jí píng wú lǜ jì tiān。