古诗词

范景文

寿姜汉洲封君六帙双寿

范景文

夜读灵文晓弄潮,齐眉白发未飘萧。yè dú líng wén xiǎo nòng cháo,qí méi bái fā wèi piāo xiāo。
古心映物存三代,佳致移居爱六朝。gǔ xīn yìng wù cún sān dài,jiā zhì yí jū ài liù cháo。
世望门高东海表,国材梓象北山桥。shì wàng mén gāo dōng hǎi biǎo,guó cái zǐ xiàng běi shān qiáo。
长春酒进还难老,蓬岛仙人近可招。zhǎng chūn jiǔ jìn hái nán lǎo,péng dǎo xiān rén jìn kě zhāo。

送杨伯祥就逮入都

范景文

党人碑石闻已碎,何复驱车泣草莱。dǎng rén bēi shí wén yǐ suì,hé fù qū chē qì cǎo lái。
鹤禁还须资颇牧,銮坡岂忍弃邹枚。hè jìn hái xū zī pǒ mù,luán pō qǐ rěn qì zōu méi。
昭回日月悬清照,颠倒风霜老干才。zhāo huí rì yuè xuán qīng zhào,diān dào fēng shuāng lǎo gàn cái。
此去应逢宣室召,蓁芜吾道待君来。cǐ qù yīng féng xuān shì zhào,zhēn wú wú dào dài jūn lái。

涂德公疏救黄幼元廷杖寻奉诏释于其归也作此以赠

范景文

未回天怒雪霜纷,洒血陈词叫帝阍。wèi huí tiān nù xuě shuāng fēn,sǎ xuè chén cí jiào dì hūn。
任戆久能容汲黯,免冠故敢救朱云。rèn gàng jiǔ néng róng jí àn,miǎn guān gù gǎn jiù zhū yún。
风传太学幡犹立,名动宸旒草莫焚。fēng chuán tài xué fān yóu lì,míng dòng chén liú cǎo mò fén。
盛代即今宽党禁,好将厨俊报明君。shèng dài jí jīn kuān dǎng jìn,hǎo jiāng chú jùn bào míng jūn。

涂德公疏救黄幼元廷杖寻奉诏释于其归也作此以赠

范景文

曾闻逢比犯婴鳞,今日天留不死身。céng wén féng bǐ fàn yīng lín,jīn rì tiān liú bù sǐ shēn。
哕凤欣看来草野,寒蝉足可愧簪绅。huì fèng xīn kàn lái cǎo yě,hán chán zú kě kuì zān shēn。
千秋义激关师友,五夜铭心泣鬼神。qiān qiū yì jī guān shī yǒu,wǔ yè míng xīn qì guǐ shén。
持此孤忠知不变,登朝只愿作良臣。chí cǐ gū zhōng zhī bù biàn,dēng cháo zhǐ yuàn zuò liáng chén。

独立大夫松

范景文

秦皇如有灵,应对孤松泣。qín huáng rú yǒu líng,yīng duì gū sōng qì。
当日大夫多,惟君称独立。dāng rì dà fū duō,wéi jūn chēng dú lì。

题陈幼白石浪阁

范景文

蜃波吹不烂,碧浪结幽纹。shèn bō chuī bù làn,bì làng jié yōu wén。
相对无一事,秋涛时可闻。xiāng duì wú yī shì,qiū tāo shí kě wén。

题陈幼白石浪阁

范景文

遵海忽南来,潮浪接紫荇。zūn hǎi hū nán lái,cháo làng jiē zǐ xìng。
入夜梦寒光,虚寮涵素影。rù yè mèng hán guāng,xū liáo hán sù yǐng。

题陈幼白石浪阁

范景文

枕流与漱石,共此静观中。zhěn liú yǔ shù shí,gòng cǐ jìng guān zhōng。
高阁贮云气,将无性所同。gāo gé zhù yún qì,jiāng wú xìng suǒ tóng。

题陈幼白石浪阁

范景文

不学乘桴游,却为鞭石计。bù xué chéng fú yóu,què wèi biān shí jì。
凭虚招米颠,花浪沾清袂。píng xū zhāo mǐ diān,huā làng zhān qīng mèi。

无字碑

范景文

片石峰头古并垂,无端玉简使人疑。piàn shí fēng tóu gǔ bìng chuí,wú duān yù jiǎn shǐ rén yí。
何书不被山灵怒,深窅谁如无字碑。hé shū bù bèi shān líng nù,shēn yǎo shuí rú wú zì bēi。

戏赠同波上人

范景文

云心已冷气如虹,坐听鸣泉说苦空。yún xīn yǐ lěng qì rú hóng,zuò tīng míng quán shuō kǔ kōng。
脱下袈裟调骏马,教人错认是支公。tuō xià jiā shā diào jùn mǎ,jiào rén cuò rèn shì zhī gōng。

舟中作

范景文

春迷花雾与波光,杨柳拂堤月引航。chūn mí huā wù yǔ bō guāng,yáng liǔ fú dī yuè yǐn háng。
流水声中公事了,一瓯新茗一炉香。liú shuǐ shēng zhōng gōng shì le,yī ōu xīn míng yī lú xiāng。

答吕介孺年丈

范景文

劳劳吏事日无馀,休说栽花与种鱼。láo láo lì shì rì wú yú,xiū shuō zāi huā yǔ zhǒng yú。
惟向忙中寻小趣,朗吟敲韵草爰书。wéi xiàng máng zhōng xún xiǎo qù,lǎng yín qiāo yùn cǎo yuán shū。

答吕介孺年丈

范景文

不是交情渐渐疏,囊无长物竟何如。bù shì jiāo qíng jiàn jiàn shū,náng wú zhǎng wù jìng hé rú。
犹存旧刻两三种,函作相知报荐书。yóu cún jiù kè liǎng sān zhǒng,hán zuò xiāng zhī bào jiàn shū。

行荒

范景文

行荒尽日见孤村,室内无人昼掩门。xíng huāng jǐn rì jiàn gū cūn,shì nèi wú rén zhòu yǎn mén。
无数寒鸦啼断树,凄风苦雨又黄昏。wú shù hán yā tí duàn shù,qī fēng kǔ yǔ yòu huáng hūn。

中秋和介孺韵时桂花未开

范景文

爱杀中秋好月光,竹边清切水边凉。ài shā zhōng qiū hǎo yuè guāng,zhú biān qīng qiè shuǐ biān liáng。
西风吹向花栏过,错认兰香是桂香。xī fēng chuī xiàng huā lán guò,cuò rèn lán xiāng shì guì xiāng。

中秋和介孺韵时桂花未开

范景文

一枝且莫怨开迟,桂萼须知胜柳丝。yī zhī qiě mò yuàn kāi chí,guì è xū zhī shèng liǔ sī。
嫩绿初黄凭看取,晚秋风物早春诗。nèn lǜ chū huáng píng kàn qǔ,wǎn qiū fēng wù zǎo chūn shī。

舟行见荷花折插瓶中

范景文

不用陂池不用钱,乘舟采向冶湖边。bù yòng bēi chí bù yòng qián,chéng zhōu cǎi xiàng yě hú biān。
但须插架妆生态,自去疏枝自拣泉。dàn xū chā jià zhuāng shēng tài,zì qù shū zhī zì jiǎn quán。

舟行见荷花折插瓶中

范景文

清通高远挺孤妍,况有山矾作侍鬟。qīng tōng gāo yuǎn tǐng gū yán,kuàng yǒu shān fán zuò shì huán。
石几纸窗无别供,花成香雾水成烟。shí jǐ zhǐ chuāng wú bié gōng,huā chéng xiāng wù shuǐ chéng yān。

舟行见荷花折插瓶中

范景文

闻香餐秀总堪怜,君子呼名品是仙。wén xiāng cān xiù zǒng kān lián,jūn zi hū míng pǐn shì xiān。
茗赏得神原胜酒,水云傍置一茶颠。míng shǎng dé shén yuán shèng jiǔ,shuǐ yún bàng zhì yī chá diān。