古诗词

孔武仲

晁无咎张文潜同校名臣事迹因赠

孔武仲

画省深沉天上居,道貌日与尘客疏。huà shěng shēn chén tiān shàng jū,dào mào rì yǔ chén kè shū。
天公恐我太寂寞,更遣两仙同校书。tiān gōng kǒng wǒ tài jì mò,gèng qiǎn liǎng xiān tóng xiào shū。
名臣已去骑箕尾,尚有规模在新史。míng chén yǐ qù qí jī wěi,shàng yǒu guī mó zài xīn shǐ。
浩然初若泛沧溟,目眩形劳安得止。hào rán chū ruò fàn cāng míng,mù xuàn xíng láo ān dé zhǐ。
兴亡治乱略可知,两公少壮方施为。xīng wáng zhì luàn lüè kě zhī,liǎng gōng shǎo zhuàng fāng shī wèi。
斋房比邻数相就,听公清谈胜饮酒。zhāi fáng bǐ lín shù xiāng jiù,tīng gōng qīng tán shèng yǐn jiǔ。

高楼行

孔武仲

天悠悠,云幂幂,半夜微闻奏笙笛。tiān yōu yōu,yún mì mì,bàn yè wēi wén zòu shēng dí。
烂彩蹙飞仙,鹓雏戢其翼。làn cǎi cù fēi xiān,yuān chú jí qí yì。
高楼百寻当大途,东临紫垣望青都。gāo lóu bǎi xún dāng dà tú,dōng lín zǐ yuán wàng qīng dōu。
中山黄封倾百壶,五陵豪少来欢娱。zhōng shān huáng fēng qīng bǎi hú,wǔ líng háo shǎo lái huān yú。
夷门帝家盛游乐,奔走环观溢城郭。yí mén dì jiā shèng yóu lè,bēn zǒu huán guān yì chéng guō。
如今官吏横索钱,纵饮谁愁家寂寞。rú jīn guān lì héng suǒ qián,zòng yǐn shuí chóu jiā jì mò。

丁卯春雪呈同僚

孔武仲

经时无甘泽,帝为元元忧。jīng shí wú gān zé,dì wèi yuán yuán yōu。
新正得一雪,尚可期有秋。xīn zhèng dé yī xuě,shàng kě qī yǒu qiū。
狂风东北来,浩浩举山丘。kuáng fēng dōng běi lái,hào hào jǔ shān qiū。
飞霰为先驱,繁英已绸缪。fēi xiàn wèi xiān qū,fán yīng yǐ chóu móu。
堆深地欲蛰,舞急川争流。duī shēn dì yù zhé,wǔ jí chuān zhēng liú。
沉沉西崦暮,落势漫不收。chén chén xī yān mù,luò shì màn bù shōu。
尽移白玉京,来为帝王州。jǐn yí bái yù jīng,lái wèi dì wáng zhōu。
疠鬼窘相泣,凄凉苦罢休。lì guǐ jiǒng xiāng qì,qī liáng kǔ bà xiū。
旱魃亦失气,耿耿空自囚。hàn bá yì shī qì,gěng gěng kōng zì qiú。
从兹民其康,终岁饱麦麰。cóng zī mín qí kāng,zhōng suì bǎo mài móu。
端门盛佳气,策府多英游。duān mén shèng jiā qì,cè fǔ duō yīng yóu。
谅多赞时瑞,岂独吟空愁。liàng duō zàn shí ruì,qǐ dú yín kōng chóu。
金樽发清扬,思涌如云浮。jīn zūn fā qīng yáng,sī yǒng rú yún fú。
请歌丰年占,以代击壤讴。qǐng gē fēng nián zhàn,yǐ dài jī rǎng ōu。

大风入朝

孔武仲

风从何落来何处,百马盘空正号怒。fēng cóng hé luò lái hé chù,bǎi mǎ pán kōng zhèng hào nù。
闭户犹恐丘山颓,谁人放舟江海去。bì hù yóu kǒng qiū shān tuí,shuí rén fàng zhōu jiāng hǎi qù。
庐山之南白云翁,冠带强游京邑中。lú shān zhī nán bái yún wēng,guān dài qiáng yóu jīng yì zhōng。
狐裘包缠不暖体,却羡爰居能避风。hú qiú bāo chán bù nuǎn tǐ,què xiàn yuán jū néng bì fēng。

送晁无咎之官塞上

孔武仲

人生苦南北,相见出偶尔。rén shēng kǔ nán běi,xiāng jiàn chū ǒu ěr。
喧阗都市中,乃复遇之子。xuān tián dōu shì zhōng,nǎi fù yù zhī zi。
东莱遽别后,故人今有几。dōng lái jù bié hòu,gù rén jīn yǒu jǐ。
诜诜塾与序,进学亦可喜。shēn shēn shú yǔ xù,jìn xué yì kě xǐ。
语阑行色动,轻裘有知已。yǔ lán xíng sè dòng,qīng qiú yǒu zhī yǐ。
去去何当回,山川正芳晖。qù qù hé dāng huí,shān chuān zhèng fāng huī。
边州剩厨传,应不典春衣。biān zhōu shèng chú chuán,yīng bù diǎn chūn yī。

道傍树

孔武仲

蟠根官道傍,生饱禁城霜。pán gēn guān dào bàng,shēng bǎo jìn chéng shuāng。
春风功力微,磥砢百尺长。chūn fēng gōng lì wēi,lěi kē bǎi chǐ zhǎng。
肌肤凝金铁,大雪冻不僵。jī fū níng jīn tiě,dà xuě dòng bù jiāng。
度岁亦辛苦,成材必坚强。dù suì yì xīn kǔ,chéng cái bì jiān qiáng。
他时擎大厦,白蚁胡能伤。tā shí qíng dà shà,bái yǐ hú néng shāng。

游城北李氏园池

孔武仲

池塘春色归,波水已极目。chí táng chūn sè guī,bō shuǐ yǐ jí mù。
凫雁稍下来,垂杨舞新绿。fú yàn shāo xià lái,chuí yáng wǔ xīn lǜ。
登临不惮远,枉径入重复。dēng lín bù dàn yuǎn,wǎng jìng rù zhòng fù。
已见数种花,参差隔修竹。yǐ jiàn shù zhǒng huā,cān chà gé xiū zhú。
非特野兴长,彩翠动华屋。fēi tè yě xīng zhǎng,cǎi cuì dòng huá wū。
沁园天下名,鲁馆当年筑。qìn yuán tiān xià míng,lǔ guǎn dāng nián zhù。
百年犹盛丽,风景冠辇毂。bǎi nián yóu shèng lì,fēng jǐng guān niǎn gǔ。
当时手种植,仰视皆乔木。dāng shí shǒu zhǒng zhí,yǎng shì jiē qiáo mù。
主人况仁贤,客至初不速。zhǔ rén kuàng rén xián,kè zhì chū bù sù。
跻攀脚力尽,更酌以醽渌。jī pān jiǎo lì jǐn,gèng zhuó yǐ líng lù。
左右列图书,南北置殽簌。zuǒ yòu liè tú shū,nán běi zhì xiáo sù。
夕阳整归骖,尚谓夜可卜。xī yáng zhěng guī cān,shàng wèi yè kě bo。
明日忆胜游,长歌寄金谷。míng rì yì shèng yóu,zhǎng gē jì jīn gǔ。

琼花画轴

孔武仲

我欲游广陵,江湖浩难涉。wǒ yù yóu guǎng líng,jiāng hú hào nán shè。
喜有琼花枝,相随在巾箧。xǐ yǒu qióng huā zhī,xiāng suí zài jīn qiè。
北人初不识,谓是玉蝴蝶。běi rén chū bù shí,wèi shì yù hú dié。
天妃绝世艳,乃以方妓妾。tiān fēi jué shì yàn,nǎi yǐ fāng jì qiè。
古祠惟一株,他种不欲接。gǔ cí wéi yī zhū,tā zhǒng bù yù jiē。
春风乱百草,红紫斗纷煜。chūn fēng luàn bǎi cǎo,hóng zǐ dòu fēn yù。
皓然姑射姿,岂少朱粉颊。hào rán gū shè zī,qǐ shǎo zhū fěn jiá。
铁干已峥嵘,云朵正稠叠。tiě gàn yǐ zhēng róng,yún duǒ zhèng chóu dié。
书林日清闲,万虑坐收摄。shū lín rì qīng xián,wàn lǜ zuò shōu shè。
悠然对妙笔,颇与幽兴惬。yōu rán duì miào bǐ,pǒ yǔ yōu xīng qiè。
仿佛未易得,吟思舌徒嗫。fǎng fú wèi yì dé,yín sī shé tú niè。

京尘

孔武仲

蜚尘冥冥逐马尻,辚辚牛车何太劳。fēi chén míng míng zhú mǎ kāo,lín lín niú chē hé tài láo。
春霜十日似妥帖,稍晴仍复起波涛。chūn shuāng shí rì shì tuǒ tiē,shāo qíng réng fù qǐ bō tāo。
非徒渐渍襟领黑,复且侵凌宫殿高。fēi tú jiàn zì jīn lǐng hēi,fù qiě qīn líng gōng diàn gāo。
吁嗟性地本安静,何乃纷扰争雄豪。xū jiē xìng dì běn ān jìng,hé nǎi fēn rǎo zhēng xióng háo。
祗忧飞尽到坤轴,万怪菌蠢难藏韬。zhī yōu fēi jǐn dào kūn zhóu,wàn guài jūn chǔn nán cáng tāo。
愿回河淮作沟渎,贯穿城郭还周遭。yuàn huí hé huái zuò gōu dú,guàn chuān chéng guō hái zhōu zāo。
分衢洒扫万丁力,常遣莹定无秋毫。fēn qú sǎ sǎo wàn dīng lì,cháng qiǎn yíng dìng wú qiū háo。
身微愿大恐难副,有如画钓搴鲸鳌。shēn wēi yuàn dà kǒng nán fù,yǒu rú huà diào qiān jīng áo。
弹冠振衣但随俗,寄身此境何由逃。dàn guān zhèn yī dàn suí sú,jì shēn cǐ jìng hé yóu táo。

赋得九华松管笔

孔武仲

松枝为管京邑无,山翁持赠最勤渠。sōng zhī wèi guǎn jīng yì wú,shān wēng chí zèng zuì qín qú。
千年自饱幽涧雪,一日忽快南窗书。qiān nián zì bǎo yōu jiàn xuě,yī rì hū kuài nán chuāng shū。
但知来处已潇洒,况复毫端精有馀。dàn zhī lái chù yǐ xiāo sǎ,kuàng fù háo duān jīng yǒu yú。
茅斋举眼有真率,象齿琅玕浑不如。máo zhāi jǔ yǎn yǒu zhēn lǜ,xiàng chǐ láng gān hún bù rú。

移花

孔武仲

春光不徘徊,忽过如插羽。chūn guāng bù pái huái,hū guò rú chā yǔ。
匆匆陌上儿,移花急风雨。cōng cōng mò shàng ér,yí huā jí fēng yǔ。
山波烂襭绣,平日谁指数。shān bō làn xié xiù,píng rì shuí zhǐ shù。
到此俱可怜,轻妍若时女。dào cǐ jù kě lián,qīng yán ruò shí nǚ。
我家王城西,披风立环堵。wǒ jiā wáng chéng xī,pī fēng lì huán dǔ。
坐思清兴添,不可佳时负。zuò sī qīng xīng tiān,bù kě jiā shí fù。
晨朝市桃李,百钱得三五。chén cháo shì táo lǐ,bǎi qián dé sān wǔ。
□□□□□,□□□□□。,。
□□□□□,□□□□□。,。
□□□□□,□□若不暇。,ruò bù xiá。
□□□□晤,语□□□□。wù,yǔ。
□□□夜对,青藜方草玄。yè duì,qīng lí fāng cǎo xuán。

晁无咎大砚

孔武仲

玄玉琢为池,潭潭可容尺。xuán yù zuó wèi chí,tán tán kě róng chǐ。
圆侵震泽璞,润带端溪色。yuán qīn zhèn zé pú,rùn dài duān xī sè。
麟台雠书御史孙,挥毫应敌妙语言。lín tái chóu shū yù shǐ sūn,huī háo yīng dí miào yǔ yán。
滔滔百丈洪河翻,助宝以泓还骏奔。tāo tāo bǎi zhàng hóng hé fān,zhù bǎo yǐ hóng hái jùn bēn。
君王侧席明光殿,直言傥有公卿荐。jūn wáng cè xí míng guāng diàn,zhí yán tǎng yǒu gōng qīng jiàn。
区区边计不须陈,亦论皇王继家传。qū qū biān jì bù xū chén,yì lùn huáng wáng jì jiā chuán。

答苏子由留赠

孔武仲

西垣有古人,磔磔气貌古。xī yuán yǒu gǔ rén,zhé zhé qì mào gǔ。
落笔成文章,无可加损处。luò bǐ chéng wén zhāng,wú kě jiā sǔn chù。
策蹇得过门,殷勤相劳苦。cè jiǎn dé guò mén,yīn qín xiāng láo kǔ。
湛然神观全,秀粹充眉宇。zhàn rán shén guān quán,xiù cuì chōng méi yǔ。
语我春已阑,斯民望时雨。yǔ wǒ chūn yǐ lán,sī mín wàng shí yǔ。
宿麦正满野,骄旸恶如虎。sù mài zhèng mǎn yě,jiāo yáng è rú hǔ。
云师未洒泽,赤子将谁乳。yún shī wèi sǎ zé,chì zi jiāng shuí rǔ。
侍臣当忧国,密计应禆补。shì chén dāng yōu guó,mì jì yīng bì bǔ。
又云好著书,安得一州去。yòu yún hǎo zhù shū,ān dé yī zhōu qù。
知公趣操异,不为夸腰组。zhī gōng qù cāo yì,bù wèi kuā yāo zǔ。
衣锦若还乡,亦当从幕府。yī jǐn ruò hái xiāng,yì dāng cóng mù fǔ。

再用韵和子瞻

孔武仲

堂堂司寇公,族姓原自古。táng táng sī kòu gōng,zú xìng yuán zì gǔ。
支流入汉唐,浩渺无寻处。zhī liú rù hàn táng,hào miǎo wú xún chù。
子瞻得家法,自少不勤苦。zi zhān dé jiā fǎ,zì shǎo bù qín kǔ。
戏剧入场屋,名声振寰宇。xì jù rù chǎng wū,míng shēng zhèn huán yǔ。
凝思肤寸云,落笔万点雨。níng sī fū cùn yún,luò bǐ wàn diǎn yǔ。
中间触机阱,窘若带箭虎。zhōng jiān chù jī jǐng,jiǒng ruò dài jiàn hǔ。
坎轲连交游,冻饥及稚乳。kǎn kē lián jiāo yóu,dòng jī jí zhì rǔ。
归来直玉堂,得失亦相补。guī lái zhí yù táng,dé shī yì xiāng bǔ。
顾我縻一官,未即江海去。gù wǒ mí yī guān,wèi jí jiāng hǎi qù。
裳衣裹穷猿,系以三尺组。shang yī guǒ qióng yuán,xì yǐ sān chǐ zǔ。
知公心胸中,坦不置城府。zhī gōng xīn xiōng zhōng,tǎn bù zhì chéng fǔ。
漫刺犹可持,还当谒文举。màn cì yóu kě chí,hái dāng yè wén jǔ。

休日与李端叔出城西

孔武仲

荷叶欲漠漠,柳絮已飞飞。hé yè yù mò mò,liǔ xù yǐ fēi fēi。
东风如车轮,日夜挽春晖。dōng fēng rú chē lún,rì yè wǎn chūn huī。
天郊多名园,曷不事鞍鞿。tiān jiāo duō míng yuán,hé bù shì ān jī。
休日不暇沐,权门亚冠衣。xiū rì bù xiá mù,quán mén yà guān yī。
嘉与之子游,浩歌夕忘归。jiā yǔ zhī zi yóu,hào gē xī wàng guī。

次韵苏翰林西山诗

孔武仲

黄州水米宜新醅,东坡好花公自栽。huáng zhōu shuǐ mǐ yí xīn pēi,dōng pō hǎo huā gōng zì zāi。
折花倒酒送流景,不念春风飘落梅。zhé huā dào jiǔ sòng liú jǐng,bù niàn chūn fēng piāo luò méi。
醉投青山上九曲,吴王故宫压崔嵬。zuì tóu qīng shān shàng jiǔ qū,wú wáng gù gōng yā cuī wéi。
寒潭已无昔光景,凉殿歘变今楼台。hán tán yǐ wú xī guāng jǐng,liáng diàn chuā biàn jīn lóu tái。
南阳翰林当此日,力探奇险祛尘埃。nán yáng hàn lín dāng cǐ rì,lì tàn qí xiǎn qū chén āi。
西江雪浪接溪国,巨石森起繁如堆。xī jiāng xuě làng jiē xī guó,jù shí sēn qǐ fán rú duī。
手披荒榛得突兀,中有窊处成樽罍。shǒu pī huāng zhēn dé tū wù,zhōng yǒu wā chù chéng zūn léi。
漫疑踪迹尘埃暗,从此出跃樊山隈。màn yí zōng jì chén āi àn,cóng cǐ chū yuè fán shān wēi。
大贤坎轲终必用,古剑双蛰生莓苔。dà xián kǎn kē zhōng bì yòng,gǔ jiàn shuāng zhé shēng méi tái。
忽抛光芒万丈去,星斗辟易青天开。hū pāo guāng máng wàn zhàng qù,xīng dòu pì yì qīng tiān kāi。
欃枪枉矢莫妄动,以汤滴雪谁先摧。chán qiāng wǎng shǐ mò wàng dòng,yǐ tāng dī xuě shuí xiān cuī。
披奇振淹自明主,区区识宝非张雷。pī qí zhèn yān zì míng zhǔ,qū qū shí bǎo fēi zhāng léi。
阳春一奏众争和,咸韶荡默群仙来。yáng chūn yī zòu zhòng zhēng hé,xián sháo dàng mò qún xiān lái。
虽然此亦外物尔,岂系两公乐与哀。suī rán cǐ yì wài wù ěr,qǐ xì liǎng gōng lè yǔ āi。

春晚作

孔武仲

年华工密移,回首已春暮。nián huá gōng mì yí,huí shǒu yǐ chūn mù。
雨掠夭桃空,风折牡丹去。yǔ lüè yāo táo kōng,fēng zhé mǔ dān qù。
芍药殿花阵,披靡不能住。sháo yào diàn huā zhèn,pī mí bù néng zhù。
惟有酴醾开,仙葩照行路。wéi yǒu tú mí kāi,xiān pā zhào xíng lù。
清香飘夜月,淡态挹晨露。qīng xiāng piāo yè yuè,dàn tài yì chén lù。
得酒便孤斟,远驾耽徐步。dé jiǔ biàn gū zhēn,yuǎn jià dān xú bù。
我如车上人,醉逐四时鹭。wǒ rú chē shàng rén,zuì zhú sì shí lù。
浩荡无所之,谁能问徒御。hào dàng wú suǒ zhī,shuí néng wèn tú yù。

三舍人题名于后省皆赋诗因寄呈刘贡父

孔武仲

西垣寂寞今已久,三贤文章凤池手。xī yuán jì mò jīn yǐ jiǔ,sān xián wén zhāng fèng chí shǒu。
朝来不复恋山中,后至傥谁居客右。cháo lái bù fù liàn shān zhōng,hòu zhì tǎng shuí jū kè yòu。
华堂刻石映今古,秀句连章动星斗。huá táng kè shí yìng jīn gǔ,xiù jù lián zhāng dòng xīng dòu。
鸰原棣萼俱相望,龙吟虎啸生辉光。líng yuán dì è jù xiāng wàng,lóng yín hǔ xiào shēng huī guāng。
就中贡父我故乡,况有小阮争翱翔,翩翩亦试中书堂。jiù zhōng gòng fù wǒ gù xiāng,kuàng yǒu xiǎo ruǎn zhēng áo xiáng,piān piān yì shì zhōng shū táng。

曾子开示诗再用前韵

孔武仲

川滔海积岁月久,书秃十毫未停手。chuān tāo hǎi jī suì yuè jiǔ,shū tū shí háo wèi tíng shǒu。
昔人四十夸专城,公佩黄金来帝右。xī rén sì shí kuā zhuān chéng,gōng pèi huáng jīn lái dì yòu。
当年逸足起江西,时辈共喜星之斗。dāng nián yì zú qǐ jiāng xī,shí bèi gòng xǐ xīng zhī dòu。
荣华未满众所望,天启叔季侍清光。róng huá wèi mǎn zhòng suǒ wàng,tiān qǐ shū jì shì qīng guāng。
莫言昼锦归故乡,莫对秋雁思南翔,且登金门上玉堂。mò yán zhòu jǐn guī gù xiāng,mò duì qiū yàn sī nán xiáng,qiě dēng jīn mén shàng yù táng。

苏子由示诗再用前韵

孔武仲

公家两贤涉世久,六马从容辔在手。gōng jiā liǎng xián shè shì jiǔ,liù mǎ cóng róng pèi zài shǒu。
驱驰有节心有常,进退不随人左右。qū chí yǒu jié xīn yǒu cháng,jìn tuì bù suí rén zuǒ yòu。
十年挫抑心不回,方知有胆大如斗。shí nián cuò yì xīn bù huí,fāng zhī yǒu dǎn dà rú dòu。
鸾坡凤阁蔚相望,灿灿奎璧连晶光。luán pō fèng gé wèi xiāng wàng,càn càn kuí bì lián jīng guāng。
我家辛勤出寒乡,斥鴳未易追翱翔,莫将沧溟比坳堂。wǒ jiā xīn qín chū hán xiāng,chì yàn wèi yì zhuī áo xiáng,mò jiāng cāng míng bǐ ào táng。