古诗词

姜特立

春晚戏题

姜特立

岁月飞腾不可回,红颜去尽老相催。suì yuè fēi téng bù kě huí,hóng yán qù jǐn lǎo xiāng cuī。
自怜皱面无光彩,赖得春风为熨开。zì lián zhòu miàn wú guāng cǎi,lài dé chūn fēng wèi yùn kāi。

寻春

姜特立

选胜寻春莫预期,风和日暖即佳时。xuǎn shèng xún chūn mò yù qī,fēng hé rì nuǎn jí jiā shí。
行庖草草何妨事,明日阴晴特未知。xíng páo cǎo cǎo hé fáng shì,míng rì yīn qíng tè wèi zhī。

庚申春再得奉祠

姜特立

香火缘深宦意灰,十年萧散卧蒿莱。xiāng huǒ yuán shēn huàn yì huī,shí nián xiāo sàn wò hāo lái。
庞公从此不入市,只与渔樵相往来。páng gōng cóng cǐ bù rù shì,zhǐ yǔ yú qiáo xiāng wǎng lái。

二月有霜海棠颇瘁

姜特立

青春淑景忽飞霜,馀烈犹能到海棠。qīng chūn shū jǐng hū fēi shuāng,yú liè yóu néng dào hǎi táng。
中山靖王孺子妾,尚书门下主讴娘。zhōng shān jìng wáng rú zi qiè,shàng shū mén xià zhǔ ōu niáng。

初夏

姜特立

催成新夏荷浮翠,送尽馀春柳褪绵。cuī chéng xīn xià hé fú cuì,sòng jǐn yú chūn liǔ tuì mián。
正是清和好时节,嫩柯娇叶媚晴天。zhèng shì qīng hé hǎo shí jié,nèn kē jiāo yè mèi qíng tiān。

王思叔惠象牙笋

姜特立

鱼煮船头笋煮园,一时风味最甘鲜。yú zhǔ chuán tóu sǔn zhǔ yuán,yī shí fēng wèi zuì gān xiān。
君家象齿先春发,为我携锄斸翠烟。jūn jiā xiàng chǐ xiān chūn fā,wèi wǒ xié chú zhǔ cuì yān。

晚春

姜特立

品物趋时慰寂寥,静观玄化自超遥。pǐn wù qū shí wèi jì liáo,jìng guān xuán huà zì chāo yáo。
鹦因求友偏饶舌,柳为含绵懒折腰。yīng yīn qiú yǒu piān ráo shé,liǔ wèi hán mián lǎn zhé yāo。

闲吟

姜特立

天公靳惜是虚名,怪我吟诗笔不停。tiān gōng jìn xī shì xū míng,guài wǒ yín shī bǐ bù tíng。
莫把文章觑天巧,只将浑沌养馀龄。mò bǎ wén zhāng qù tiān qiǎo,zhǐ jiāng hún dùn yǎng yú líng。

次洪监簿惠诗韵五首

姜特立

相逢可恨十年迟,针芥相投更不疑。xiāng féng kě hèn shí nián chí,zhēn jiè xiāng tóu gèng bù yí。
从此诗筒数来往,不须千里寄相思。cóng cǐ shī tǒng shù lái wǎng,bù xū qiān lǐ jì xiāng sī。

次洪监簿惠诗韵五首

姜特立

新诗三复用功深,始信今人有古心。xīn shī sān fù yòng gōng shēn,shǐ xìn jīn rén yǒu gǔ xīn。
斗叶俪花儿辈事,唱高庙瑟有遗音。dòu yè lì huā ér bèi shì,chàng gāo miào sè yǒu yí yīn。

次洪监簿惠诗韵五首

姜特立

自古诗人失意多,偶然岁晚慰蹉跎。zì gǔ shī rén shī yì duō,ǒu rán suì wǎn wèi cuō tuó。
如今世味都如蜡,水际林间自日哦。rú jīn shì wèi dōu rú là,shuǐ jì lín jiān zì rì ó。

次洪监簿惠诗韵五首

姜特立

三洪文字照乾坤,小谢风流笔力存。sān hóng wén zì zhào qián kūn,xiǎo xiè fēng liú bǐ lì cún。
悟解向人难举似,见花微笑自忘言。wù jiě xiàng rén nán jǔ shì,jiàn huā wēi xiào zì wàng yán。

次洪监簿惠诗韵五首

姜特立

莫嗟官路昧通津,举世滔滔岂识真。mò jiē guān lù mèi tōng jīn,jǔ shì tāo tāo qǐ shí zhēn。
早晚青云如直上,正须文字为藩身。zǎo wǎn qīng yún rú zhí shàng,zhèng xū wén zì wèi fān shēn。

雅志小饮适宽仲送相州法酝并竹萌同至

姜特立

相州昼锦堂厨酝,卫国淇川岸竹萌。xiāng zhōu zhòu jǐn táng chú yùn,wèi guó qí chuān àn zhú méng。
二物烦君走分饷,时哉乘兴倒瑶觥。èr wù fán jūn zǒu fēn xiǎng,shí zāi chéng xīng dào yáo gōng。

读范文正公上执政书靖康之祸正以人不知兵

姜特立

经籍尽焚秦室乱,孙吴有禁本朝危。jīng jí jǐn fén qín shì luàn,sūn wú yǒu jìn běn cháo wēi。
圣贤文字初何罪,群小盈庭事可悲。shèng xián wén zì chū hé zuì,qún xiǎo yíng tíng shì kě bēi。

白髭

姜特立

检校精神日向衰,羲和促辔过如飞。jiǎn xiào jīng shén rì xiàng shuāi,xī hé cù pèi guò rú fēi。
白髭可是长无赖,换我红颜不放归。bái zī kě shì zhǎng wú lài,huàn wǒ hóng yán bù fàng guī。

霜后菊

姜特立

嫩黄酽白媚秋晖,正坐清霜一夜飞。nèn huáng yàn bái mèi qiū huī,zhèng zuò qīng shuāng yī yè fēi。
似怯晓来天气冷,一时都换紫罗衣。shì qiè xiǎo lái tiān qì lěng,yī shí dōu huàn zǐ luó yī。

子陵

姜特立

足加帝腹狂奴态,自是君王礼数宽。zú jiā dì fù kuáng nú tài,zì shì jūn wáng lǐ shù kuān。
四海但知天子贵,先生只作故人看。sì hǎi dàn zhī tiān zi guì,xiān shēng zhǐ zuò gù rén kàn。

怀方叔

姜特立

忆昔尊前共赋诗,如今仙去见无期。yì xī zūn qián gòng fù shī,rú jīn xiān qù jiàn wú qī。
吟魂想只空山里,嘲弄风光人不知。yín hún xiǎng zhǐ kōng shān lǐ,cháo nòng fēng guāng rén bù zhī。

因观赞皇平泉草木记有感

姜特立

平泉草木频移主,西雒园池几换人。píng quán cǎo mù pín yí zhǔ,xī luò yuán chí jǐ huàn rén。
但把风花观世界,莫将金石认吾身。dàn bǎ fēng huā guān shì jiè,mò jiāng jīn shí rèn wú shēn。