古诗词
诗词
作者
名句
古籍
搜索
唐文若
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
以日者命状寄王龟龄
宋
:
唐文若
试把流年子细看,休将蠖屈比鹏抟。
shì bǎ liú nián zi xì kàn,xiū jiāng huò qū bǐ péng tuán。
君家大有回天力,不为区区作好官。
jūn jiā dà yǒu huí tiān lì,bù wèi qū qū zuò hǎo guān。
AI赏析
题绍兴焕文阁
宋
:
唐文若
山光水色借春妍,登尽参差下九天。
shān guāng shuǐ sè jiè chūn yán,dēng jǐn cān chà xià jiǔ tiān。
共看玉泉香案吏,重来点检白云篇。
gòng kàn yù quán xiāng àn lì,zhòng lái diǎn jiǎn bái yún piān。
AI赏析
题绍兴焕文阁
宋
:
唐文若
三峨直上片云飞,飞过匡庐惹住衣。
sān é zhí shàng piàn yún fēi,fēi guò kuāng lú rě zhù yī。
我亦朱轓暂容与,山南山北判清辉。
wǒ yì zhū fān zàn róng yǔ,shān nán shān běi pàn qīng huī。
AI赏析
登金山
宋
:
唐文若
江流出岷蜀,万折东南倾。
jiāng liú chū mín shǔ,wàn zhé dōng nán qīng。
兹山若巨舫,势欲扼沧溟。
zī shān ruò jù fǎng,shì yù è cāng míng。
天高象教尊,海岳朝百灵。
tiān gāo xiàng jiào zūn,hǎi yuè cháo bǎi líng。
云水渺四极,下上涵日星。
yún shuǐ miǎo sì jí,xià shàng hán rì xīng。
朱甍倚霄汉,倒影鱼龙惊。
zhū méng yǐ xiāo hàn,dào yǐng yú lóng jīng。
重游十年旧,挂席鸥鸟轻。
zhòng yóu shí nián jiù,guà xí ōu niǎo qīng。
维扬魏公幕,回首剑戟明。
wéi yáng wèi gōng mù,huí shǒu jiàn jǐ míng。
行都望北固,铁瓮高峥嵘。
xíng dōu wàng běi gù,tiě wèng gāo zhēng róng。
孤舟系烟月,六尺僧窗横。
gū zhōu xì yān yuè,liù chǐ sēng chuāng héng。
印师支远俦,静对如风铃。
yìn shī zhī yuǎn chóu,jìng duì rú fēng líng。
旷怀怜此翁,得法世虑平。
kuàng huái lián cǐ wēng,dé fǎ shì lǜ píng。
尘劳霜发秃,风月冰壶清。
chén láo shuāng fā tū,fēng yuè bīng hú qīng。
乞诗写崖壁,指月双浮萍。
qǐ shī xiě yá bì,zhǐ yuè shuāng fú píng。
AI赏析