古诗词

徐瑞

故友汤景文别六年乃十月廿一寻我松下临别见赠次韵奉答

徐瑞

占气频翘首,青牛忽度关。zhàn qì pín qiào shǒu,qīng niú hū dù guān。
相看双眼碧,剧论寸心丹。xiāng kàn shuāng yǎn bì,jù lùn cùn xīn dān。
时俗容迟钝,交情见往还。shí sú róng chí dùn,jiāo qíng jiàn wǎng hái。
盟言天为听,万一莫辞难。méng yán tiān wèi tīng,wàn yī mò cí nán。

次韵景文社屋留题

徐瑞

四海谁知己,江涛正渺然。sì hǎi shuí zhī jǐ,jiāng tāo zhèng miǎo rán。
山林聊偃息,岁月易流连。shān lín liáo yǎn xī,suì yuè yì liú lián。
行李清霜晓,荒祠落木天。xíng lǐ qīng shuāng xiǎo,huāng cí luò mù tiān。
留题不尽意,感激尚君贤。liú tí bù jǐn yì,gǎn jī shàng jūn xián。

用仲退韵别周南翁

徐瑞

薄俗难谐只自知,百年几见费心思。báo sú nán xié zhǐ zì zhī,bǎi nián jǐ jiàn fèi xīn sī。
平生鲍叔深怜我,后代扬云不并时。píng shēng bào shū shēn lián wǒ,hòu dài yáng yún bù bìng shí。
春雨情怀惟有酒,男儿岁月但供诗。chūn yǔ qíng huái wéi yǒu jiǔ,nán ér suì yuè dàn gōng shī。
汀洲草长东风软,一笑旗亭又语离。tīng zhōu cǎo zhǎng dōng fēng ruǎn,yī xiào qí tíng yòu yǔ lí。

癸巳二月寓城与赵希文

徐瑞

城郭春深午梦醒,觉来玄思独冥冥。chéng guō chūn shēn wǔ mèng xǐng,jué lái xuán sī dú míng míng。
静中自笑渠非我,醉里浑忘影答形。jìng zhōng zì xiào qú fēi wǒ,zuì lǐ hún wàng yǐng dá xíng。
有客不传皇极数,何人独爱太玄经。yǒu kè bù chuán huáng jí shù,hé rén dú ài tài xuán jīng。
古今此意谁能会,雨暗长堤草树青。gǔ jīn cǐ yì shuí néng huì,yǔ àn zhǎng dī cǎo shù qīng。

壁侍者来访作此赠之

徐瑞

俗论卑卑不足闻,相从松下慰离群。sú lùn bēi bēi bù zú wén,xiāng cóng sōng xià wèi lí qún。
喜师一吸西江水,许我平分华岳云。xǐ shī yī xī xī jiāng shuǐ,xǔ wǒ píng fēn huá yuè yún。
更向锋前来妙悟,莫于纸上泥陈文。gèng xiàng fēng qián lái miào wù,mò yú zhǐ shàng ní chén wén。
纯阳石薜黄龙老,肥瘦何曾彼此分。chún yáng shí bì huáng lóng lǎo,féi shòu hé céng bǐ cǐ fēn。

寄芳洲先生

徐瑞

秋入郊原四望空,石梁老树立西风。qiū rù jiāo yuán sì wàng kōng,shí liáng lǎo shù lì xī fēng。
文章子不减班掾,丘壑吾能过庾公。wén zhāng zi bù jiǎn bān yuàn,qiū hè wú néng guò yǔ gōng。
池上纷纷成底事,尊前兀兀有奇功。chí shàng fēn fēn chéng dǐ shì,zūn qián wù wù yǒu qí gōng。
山中芋栗今朝熟,万一寻盟榾柮红。shān zhōng yù lì jīn cháo shú,wàn yī xún méng gǔ duò hóng。

用前韵寄仲退

徐瑞

虚堂宴坐万缘空,疏竹泠泠度晚风。xū táng yàn zuò wàn yuán kōng,shū zhú líng líng dù wǎn fēng。
政自悠悠随世运,无论愦愦到天公。zhèng zì yōu yōu suí shì yùn,wú lùn kuì kuì dào tiān gōng。
病来茗枕成奇祟,老去蒲团策隽功。bìng lái míng zhěn chéng qí suì,lǎo qù pú tuán cè juàn gōng。
忽忆乐平吴直学,八年不共地炉红。hū yì lè píng wú zhí xué,bā nián bù gòng dì lú hóng。

芳洲寄示和章且及方外之学再叠奉谢

徐瑞

前修零落典刑空,堆笔须君振古风。qián xiū líng luò diǎn xíng kōng,duī bǐ xū jūn zhèn gǔ fēng。
敢意严诗编杜集,但希颜咏黜山公。gǎn yì yán shī biān dù jí,dàn xī yán yǒng chù shān gōng。
区中随顺何妨道,物外佯狂更有功。qū zhōng suí shùn hé fáng dào,wù wài yáng kuáng gèng yǒu gōng。
安得相携登岱岳,天门夜看海涛红。ān dé xiāng xié dēng dài yuè,tiān mén yè kàn hǎi tāo hóng。

三月廿夜同徐月斋读参同契次所赠诗韵以谢

徐瑞

天高地下物林林,生化无过阳与阴。tiān gāo dì xià wù lín lín,shēng huà wú guò yáng yǔ yīn。
谁向一中窥窍妙,君于静处见几深。shuí xiàng yī zhōng kuī qiào miào,jūn yú jìng chù jiàn jǐ shēn。
蟾乌有象明生镜,桐梓何情音在琴。chán wū yǒu xiàng míng shēng jìng,tóng zǐ hé qíng yīn zài qín。
正好小留论此事,可堪杜宇促归吟。zhèng hǎo xiǎo liú lùn cǐ shì,kě kān dù yǔ cù guī yín。

对酒

徐瑞

坎止流行信此身,只凭诗酒过残春。kǎn zhǐ liú xíng xìn cǐ shēn,zhǐ píng shī jiǔ guò cán chūn。
地偏自觉日成趣,道在何妨岁食贫。dì piān zì jué rì chéng qù,dào zài hé fáng suì shí pín。
且养金丹娱晚境,难将白发事时人。qiě yǎng jīn dān yú wǎn jìng,nán jiāng bái fā shì shí rén。
但馀未了名山债,竹杖芒鞋入梦频。dàn yú wèi le míng shān zhài,zhú zhàng máng xié rù mèng pín。

余自戊子至丁酉十年之间诗不及百首而困穷流落之状历历可见虽然政使岁得百首亦不过流连光景而已焉攸用感叹之馀赋此自警

徐瑞

吾生汩汩何所就,只送流光添鬓丝。wú shēng gǔ gǔ hé suǒ jiù,zhǐ sòng liú guāng tiān bìn sī。
起寻诸老已半鬼,回首十年无百诗。qǐ xún zhū lǎo yǐ bàn guǐ,huí shǒu shí nián wú bǎi shī。
刻意文章终害道,无心世路任多岐。kè yì wén zhāng zhōng hài dào,wú xīn shì lù rèn duō qí。
便须擘画三千岁,不住青城即武夷。biàn xū bāi huà sān qiān suì,bù zhù qīng chéng jí wǔ yí。

寄宗玉弟

徐瑞

日长独坐耿相思,每报平安慰我饥。rì zhǎng dú zuò gěng xiāng sī,měi bào píng ān wèi wǒ jī。
举动岂知遭齿舌,送迎谁念用符移。jǔ dòng qǐ zhī zāo chǐ shé,sòng yíng shuí niàn yòng fú yí。
转丸鸣镝应无滞,絅锦韬旌未是痴。zhuǎn wán míng dī yīng wú zhì,jiōng jǐn tāo jīng wèi shì chī。
更着加餐题纸背,晚成在子莫忧迟。gèng zhe jiā cān tí zhǐ bèi,wǎn chéng zài zi mò yōu chí。

偶题

徐瑞

陶公恒得法外意,张颠独悟书中神。táo gōng héng dé fǎ wài yì,zhāng diān dú wù shū zhōng shén。
口耳不到方是妙,言动可拟皆非真。kǒu ěr bù dào fāng shì miào,yán dòng kě nǐ jiē fēi zhēn。
寒泉泠泠出空谷,幽鸟亹亹鸣阳春。hán quán líng líng chū kōng gǔ,yōu niǎo wěi wěi míng yáng chūn。
政索解人不可得,举似俗子翻成嗔。zhèng suǒ jiě rén bù kě dé,jǔ shì sú zi fān chéng chēn。

余与仲退读书山间壬午至戊子无一日相舍己丑仲退去此余亦连年忧患回首已九寒暑念此乐不可复得感慨不已作字寄仲退觊其蚤赋归来也

徐瑞

独听松风度九夏,两鬓无情生二毛。dú tīng sōng fēng dù jiǔ xià,liǎng bìn wú qíng shēng èr máo。
渠侬翰墨流声远,老我山林畜眼高。qú nóng hàn mò liú shēng yuǎn,lǎo wǒ shān lín chù yǎn gāo。
往日相从不知乐,只今说梦竟徒劳。wǎng rì xiāng cóng bù zhī lè,zhǐ jīn shuō mèng jìng tú láo。
男儿肯受人拘束,相见频频赋大刀。nán ér kěn shòu rén jū shù,xiāng jiàn pín pín fù dà dāo。

自省

徐瑞

闭阁焚香一欠伸,晴窗如镜暖如春。bì gé fén xiāng yī qiàn shēn,qíng chuāng rú jìng nuǎn rú chūn。
平生自有会心处,后世岂无知我人。píng shēng zì yǒu huì xīn chù,hòu shì qǐ wú zhī wǒ rén。
漫注虫鱼消白日,莫缘蛮触丧天真。màn zhù chóng yú xiāo bái rì,mò yuán mán chù sàng tiān zhēn。
客来指点墙东柏,雪压风欺色转新。kè lái zhǐ diǎn qiáng dōng bǎi,xuě yā fēng qī sè zhuǎn xīn。

仲退示芳洲闲居律诗三首并示和章次韵寄芳洲一笑并简仲退

徐瑞

契阔难逢笑口开,溪云山雨首频回。qì kuò nán féng xiào kǒu kāi,xī yún shān yǔ shǒu pín huí。
未能千橘为身计,尚笑三槐待子栽。wèi néng qiān jú wèi shēn jì,shàng xiào sān huái dài zi zāi。
我道从来高勇退,君诗况自耻嗟来。wǒ dào cóng lái gāo yǒng tuì,jūn shī kuàng zì chǐ jiē lái。
有亲可养人生乐,拚取馀年学老莱。yǒu qīn kě yǎng rén shēng lè,pàn qǔ yú nián xué lǎo lái。

仲退示芳洲闲居律诗三首并示和章次韵寄芳洲一笑并简仲退

徐瑞

老子文章兴尚狂,看花可复梦名场。lǎo zi wén zhāng xīng shàng kuáng,kàn huā kě fù mèng míng chǎng。
谁怜用意平生苦,欲俟知音来世长。shuí lián yòng yì píng shēng kǔ,yù qí zhī yīn lái shì zhǎng。
郢俗但能听下里,骚人更待赋高唐。yǐng sú dàn néng tīng xià lǐ,sāo rén gèng dài fù gāo táng。
年来颇欲焚吾砚,蓑笠田间百念忘。nián lái pǒ yù fén wú yàn,suō lì tián jiān bǎi niàn wàng。

仲退示芳洲闲居律诗三首并示和章次韵寄芳洲一笑并简仲退

徐瑞

翟公莫厌雀罗门,杜老甘居独树村。dí gōng mò yàn què luó mén,dù lǎo gān jū dú shù cūn。
谔谔固应贤唯唯,昭昭元不似昏昏。è è gù yīng xián wéi wéi,zhāo zhāo yuán bù shì hūn hūn。
穷居有分行吾意,君子观人论所存。qióng jū yǒu fēn xíng wú yì,jūn zi guān rén lùn suǒ cún。
未必钟期旷千载,兴来一再抚桐孙。wèi bì zhōng qī kuàng qiān zài,xīng lái yī zài fǔ tóng sūn。

读仲退和胡秀才诗有感斯文用韵

徐瑞

文章圣处无谁语,独立苍茫祇屡膑。wén zhāng shèng chù wú shuí yǔ,dú lì cāng máng qí lǚ bìn。
从渠高眼空四海,自古名家能几人。cóng qú gāo yǎn kōng sì hǎi,zì gǔ míng jiā néng jǐ rén。
爱乌怒蟹言何浅,画虎雕龙技漫新。ài wū nù xiè yán hé qiǎn,huà hǔ diāo lóng jì màn xīn。
吾道澹成终隽永,莫矜盛气怨私贫。wú dào dàn chéng zhōng juàn yǒng,mò jīn shèng qì yuàn sī pín。

次韵寄题严氏寻古斋

徐瑞

马图龟画未是易,龙文鸟章岂其书。mǎ tú guī huà wèi shì yì,lóng wén niǎo zhāng qǐ qí shū。
能穷有象有数外,始识无声无臭初。néng qióng yǒu xiàng yǒu shù wài,shǐ shí wú shēng wú chòu chū。
身从浩劫得所赋,神游太虚以为居。shēn cóng hào jié dé suǒ fù,shén yóu tài xū yǐ wèi jū。
吾人寻古傥悟此,以后观今非古与。wú rén xún gǔ tǎng wù cǐ,yǐ hòu guān jīn fēi gǔ yǔ。
2571234567»