古诗词
诗词
作者
名句
古籍
搜索
程垣
朝代:
三国(178)
五代十国(2281)
元(50916)
南北朝(491)
唐(38807)
宋(190430)
明(165497)
晋(181)
汉(362)
清(86334)
秦(7)
金(1111)
隋(1055)
夏日下闻溪渡
宋
:
程垣
溪桥架木度人行,人影溪中步步生。
xī qiáo jià mù dù rén xíng,rén yǐng xī zhōng bù bù shēng。
真水真山皆旧识,时来时去几关情。
zhēn shuǐ zhēn shān jiē jiù shí,shí lái shí qù jǐ guān qíng。
鱼惊鸥立无闲意,鸟逐蝉飞有遁声。
yú jīng ōu lì wú xián yì,niǎo zhú chán fēi yǒu dùn shēng。
暂止笋舆生仆力,可人时至午风清。
zàn zhǐ sǔn yú shēng pū lì,kě rén shí zhì wǔ fēng qīng。
AI赏析
探赜
宋
:
程垣
一气自盘礴,万物自倏忽。
yī qì zì pán bó,wàn wù zì shū hū。
盘礴运高厚,倏忽祝生没。
pán bó yùn gāo hòu,shū hū zhù shēng méi。
高厚固冥冥,生没亦汩汩。
gāo hòu gù míng míng,shēng méi yì gǔ gǔ。
愿言握金镜,以祛我之惑。
yuàn yán wò jīn jìng,yǐ qū wǒ zhī huò。
AI赏析
探赜
宋
:
程垣
庄周一妄诞,丘明一浮夸。
zhuāng zhōu yī wàng dàn,qiū míng yī fú kuā。
两都绣春英,三京组朝霞。
liǎng dōu xiù chūn yīng,sān jīng zǔ cháo xiá。
楚骚哀灵均,鵩赋凄长沙。
chǔ sāo āi líng jūn,fú fù qī zhǎng shā。
律以素王经,春蛙与寒鸦。
lǜ yǐ sù wáng jīng,chūn wā yǔ hán yā。
AI赏析
杂兴
宋
:
程垣
抛抛机中梭,婉婉机中淑。
pāo pāo jī zhōng suō,wǎn wǎn jī zhōng shū。
兰膏媚鬓蝉,笋纤润红玉。
lán gāo mèi bìn chán,sǔn xiān rùn hóng yù。
织成锦绣段,光耀绮霞幅。
zhī chéng jǐn xiù duàn,guāng yào qǐ xiá fú。
世无黄钟尺,何以制华服。
shì wú huáng zhōng chǐ,hé yǐ zhì huá fú。
AI赏析
杂兴
宋
:
程垣
青青琅玕竹,节直中心虚。
qīng qīng láng gān zhú,jié zhí zhōng xīn xū。
风月与相忘,雪霜不能欺。
fēng yuè yǔ xiāng wàng,xuě shuāng bù néng qī。
斸之献良工,堪葺黄金舆。
zhǔ zhī xiàn liáng gōng,kān qì huáng jīn yú。
悲哉渭水滨,空抱岁寒姿。
bēi zāi wèi shuǐ bīn,kōng bào suì hán zī。
AI赏析
杂兴
宋
:
程垣
南山有孤松,夭矫苍龙质。
nán shān yǒu gū sōng,yāo jiǎo cāng lóng zhì。
亭亭耸华盖,清风自永日。
tíng tíng sǒng huá gài,qīng fēng zì yǒng rì。
珍重栋梁材,甘心跧崖石。
zhēn zhòng dòng liáng cái,gān xīn quán yá shí。
梓匠持规矩,大器匪易得。
zǐ jiàng chí guī jǔ,dà qì fěi yì dé。
AI赏析
樵家
宋
:
程垣
深溪藏毒蛟,樵家冰灶口。
shēn xī cáng dú jiāo,qiáo jiā bīng zào kǒu。
结侣腰弯刀,破衲补更厚。
jié lǚ yāo wān dāo,pò nà bǔ gèng hòu。
持担俯清流,勇往不回首。
chí dān fǔ qīng liú,yǒng wǎng bù huí shǒu。
褰裳望青采,岂暇寻枯朽。
qiān shang wàng qīng cǎi,qǐ xiá xún kū xiǔ。
AI赏析
樵叟
宋
:
程垣
苍苍双鬓银,矍铄不惮勤。
cāng cāng shuāng bìn yín,jué shuò bù dàn qín。
背曲行步迟,徐徐溪水滨。
bèi qū xíng bù chí,xú xú xī shuǐ bīn。
群儿喧南山,踏起南山尘。
qún ér xuān nán shān,tà qǐ nán shān chén。
翁跣负薪回,换得一壶春。
wēng xiǎn fù xīn huí,huàn dé yī hú chūn。
AI赏析
樵子
宋
:
程垣
头蓬面萎黄,身轻步忽逮。
tóu péng miàn wēi huáng,shēn qīng bù hū dǎi。
方斫柴薪回,又带刀斧去。
fāng zhuó chái xīn huí,yòu dài dāo fǔ qù。
戏笑茅根掘,时暂松根踞。
xì xiào máo gēn jué,shí zàn sōng gēn jù。
间道后山归,人寻不知处。
jiān dào hòu shān guī,rén xún bù zhī chù。
AI赏析
樵径
宋
:
程垣
扪萝登峻坂,不避岚霾冒。
mén luó dēng jùn bǎn,bù bì lán mái mào。
拔茅过山䧆,壮者为前导。
bá máo guò shān hóng,zhuàng zhě wèi qián dǎo。
阴湿留步迹,叶滑无人扫。
yīn shī liú bù jì,yè huá wú rén sǎo。
谁言此地幽,亦有春风到。
shuí yán cǐ dì yōu,yì yǒu chūn fēng dào。
AI赏析
樵风
宋
:
程垣
樵夫识雨候,风起装樵归。
qiáo fū shí yǔ hòu,fēng qǐ zhuāng qiáo guī。
只顾担重轻,无心问是非。
zhǐ gù dān zhòng qīng,wú xīn wèn shì fēi。
才观六鹢退,随知少女机。
cái guān liù yì tuì,suí zhī shǎo nǚ jī。
同行采樵人,先后不相违。
tóng xíng cǎi qiáo rén,xiān hòu bù xiāng wéi。
AI赏析
古乐府
宋
:
程垣
长安花如锦,不堪制郎衣。
zhǎng ān huā rú jǐn,bù kān zhì láng yī。
拾得并州剪,剪花花忽飞。
shí dé bìng zhōu jiǎn,jiǎn huā huā hū fēi。
AI赏析
古乐府
宋
:
程垣
清溪彩鸳鸯,野性不可驯。
qīng xī cǎi yuān yāng,yě xìng bù kě xùn。
君心空爱渠,渠无爱君心。
jūn xīn kōng ài qú,qú wú ài jūn xīn。
AI赏析
古乐府
宋
:
程垣
莫嫌秋后扇,明年还六月。
mò xián qiū hòu shàn,míng nián hái liù yuè。
凄凉暂离别,恩情难断绝。
qī liáng zàn lí bié,ēn qíng nán duàn jué。
AI赏析