古诗词

寄题剪韭亭

吴克恭

园有幽亭趣,题之剪韭名。yuán yǒu yōu tíng qù,tí zhī jiǎn jiǔ míng。
老夫无长物,上客总高情。lǎo fū wú zhǎng wù,shàng kè zǒng gāo qíng。
脆碧含风断,轻黄带雨烹。cuì bì hán fēng duàn,qīng huáng dài yǔ pēng。
相过乳饼白,还爱酒壶清。xiāng guò rǔ bǐng bái,hái ài jiǔ hú qīng。

湖光山色楼

吴克恭

智仁予所乐,平湖仍对山。zhì rén yǔ suǒ lè,píng hú réng duì shān。
神交鱼鸟外,兴移蒲柳间。shén jiāo yú niǎo wài,xīng yí pú liǔ jiān。
闲云卷幔入,落日棹歌还。xián yún juǎn màn rù,luò rì zhào gē hái。
望海蹑星影,秋槎来碧湾。wàng hǎi niè xīng yǐng,qiū chá lái bì wān。

送沙子中经历建宁

吴克恭

武夷苍苍春日黄,山行兜子陟炎荒。wǔ yí cāng cāng chūn rì huáng,shān xíng dōu zi zhì yán huāng。
故人右榜多通显,清庙遗音独渺茫。gù rén yòu bǎng duō tōng xiǎn,qīng miào yí yīn dú miǎo máng。
官堠绿林穿荔子,人家饷客食槟榔。guān hòu lǜ lín chuān lì zi,rén jiā xiǎng kè shí bīn láng。
兼之此地多书籍,公退牙签日几行。jiān zhī cǐ dì duō shū jí,gōng tuì yá qiān rì jǐ xíng。

送友生

吴克恭

春风颠狂复细微,吹波荡桨动人衣。chūn fēng diān kuáng fù xì wēi,chuī bō dàng jiǎng dòng rén yī。
野桃叶小流莺至,官柳条长江鲚肥。yě táo yè xiǎo liú yīng zhì,guān liǔ tiáo zhǎng jiāng jì féi。
稍别未嫌频作恶,相逢自识固应稀。shāo bié wèi xián pín zuò è,xiāng féng zì shí gù yīng xī。
腐儒窃禄真何补,望望沧洲白石矶。fǔ rú qiè lù zhēn hé bǔ,wàng wàng cāng zhōu bái shí jī。

城边柳条

吴克恭

城边柳条春意动,近者力至复低垂。chéng biān liǔ tiáo chūn yì dòng,jìn zhě lì zhì fù dī chuí。
须令傍水留披拂,不独撩人管别离。xū lìng bàng shuǐ liú pī fú,bù dú liāo rén guǎn bié lí。
过月即看邻绮树,卜巢还许借黄鹂。guò yuè jí kàn lín qǐ shù,bo cháo hái xǔ jiè huáng lí。
荒州物色犹如此,若在御沟应更奇。huāng zhōu wù sè yóu rú cǐ,ruò zài yù gōu yīng gèng qí。

达兼善除秘书监未上而有侍郎之命赋诗奉送

吴克恭

鸡年海内龙头客,早负词场一世豪。jī nián hǎi nèi lóng tóu kè,zǎo fù cí chǎng yī shì háo。
秘监稍迁为学士,侍郎即去重仪曹。mì jiān shāo qiān wèi xué shì,shì láng jí qù zhòng yí cáo。
到京骑从看花蕊,过阁朝回拾凤毛。dào jīng qí cóng kàn huā ruǐ,guò gé cháo huí shí fèng máo。
□忆玉堂何处所,青春白日见挥毫。yì yù táng hé chù suǒ,qīng chūn bái rì jiàn huī háo。

阳羡茶

吴克恭

南岳高僧开道场,阳羡贡茶传四方。nán yuè gāo sēng kāi dào chǎng,yáng xiàn gòng chá chuán sì fāng。
蛇衔事载《风土记》,客寄手题春雨香。shé xián shì zài fēng tǔ jì,kè jì shǒu tí chūn yǔ xiāng。
故人惠泉龙虎蹙,吾兄紫笋鸿雁行。gù rén huì quán lóng hǔ cù,wú xiōng zǐ sǔn hóng yàn xíng。
安得茅斋傍青壁,松风石鼎夜联床。ān dé máo zhāi bàng qīng bì,sōng fēng shí dǐng yè lián chuáng。

简陈汉卿郎官

吴克恭

荒土城边草树邻,荷君诗语数相亲。huāng tǔ chéng biān cǎo shù lín,hé jūn shī yǔ shù xiāng qīn。
交游岂谓寻常辈,耆旧都无四五人。jiāo yóu qǐ wèi xún cháng bèi,qí jiù dōu wú sì wǔ rén。
才比阮生谁放旷,赋传庾信最清新。cái bǐ ruǎn shēng shuí fàng kuàng,fù chuán yǔ xìn zuì qīng xīn。
愁深江燕衔泥急,偶污床书不忍嗔。chóu shēn jiāng yàn xián ní jí,ǒu wū chuáng shū bù rěn chēn。

过义兴周将军庙

吴克恭

阳羡溪边孝侯朝,陆机文字右军书。yáng xiàn xī biān xiào hóu cháo,lù jī wén zì yòu jūn shū。
借从名士传家后,谁谓将军亡国馀。jiè cóng míng shì chuán jiā hòu,shuí wèi jiāng jūn wáng guó yú。
蛟虎于今正狼藉,凤麟不见谩欷歔。jiāo hǔ yú jīn zhèng láng jí,fèng lín bù jiàn mán xī xū。
阴阴栋宇多松桧,儗欲临流卜隐居。yīn yīn dòng yǔ duō sōng guì,nǐ yù lín liú bo yǐn jū。

怀杭州李二尹

吴克恭

兰省故人何寂寞,柴门今雨独徘徊。lán shěng gù rén hé jì mò,chái mén jīn yǔ dú pái huái。
老夫老向愁边去,春日春从病里来。lǎo fū lǎo xiàng chóu biān qù,chūn rì chūn cóng bìng lǐ lái。
王粲空传邺下咏,山公不复习池回。wáng càn kōng chuán yè xià yǒng,shān gōng bù fù xí chí huí。
箧中书疏愁俱积,忽到思君一屡开。qiè zhōng shū shū chóu jù jī,hū dào sī jūn yī lǚ kāi。

赠曹仲普

吴克恭

学省花阴覆苑墙,莺啼曙色映苍苍。xué shěng huā yīn fù yuàn qiáng,yīng tí shǔ sè yìng cāng cāng。
翁今拜秩少宗伯,乐奏春官新太常。wēng jīn bài zhì shǎo zōng bó,lè zòu chūn guān xīn tài cháng。
通陛起居同典礼,侍臣子弟合为郎。tōng bì qǐ jū tóng diǎn lǐ,shì chén zi dì hé wèi láng。
扁舟道别江城暮,□瑟朱弦思渺茫。biǎn zhōu dào bié jiāng chéng mù,sè zhū xián sī miǎo máng。

问郭君锡病

吴克恭

向宿丹阳旧草堂,映人嘉树忆相将。xiàng sù dān yáng jiù cǎo táng,yìng rén jiā shù yì xiāng jiāng。
阶前蕙叶几多碧,江上柳条无数长。jiē qián huì yè jǐ duō bì,jiāng shàng liǔ tiáo wú shù zhǎng。
不儗得书成卧病,遥知裹药自闻香。bù nǐ dé shū chéng wò bìng,yáo zhī guǒ yào zì wén xiāng。
来时许我青松障,莫遣云山堕渺茫。lái shí xǔ wǒ qīng sōng zhàng,mò qiǎn yún shān duò miǎo máng。

横塘曲

吴克恭

妾家住横塘,绿水映垂杨。qiè jiā zhù héng táng,lǜ shuǐ yìng chuí yáng。
五月南风起,荷花似藕香。wǔ yuè nán fēng qǐ,hé huā shì ǒu xiāng。

唐宫咏

吴克恭

斗草赌珠襦,穿花提玉壶。dòu cǎo dǔ zhū rú,chuān huā tí yù hú。
东头老供奉,好似执金吾。dōng tóu lǎo gōng fèng,hǎo shì zhí jīn wú。

吴克恭

失意穿罗袖,缘情恋绣床。shī yì chuān luó xiù,yuán qíng liàn xiù chuáng。
妒遗衣上粉,狂觅酒边香。dù yí yī shàng fěn,kuáng mì jiǔ biān xiāng。

莲叶何田田

吴克恭

莲叶何田田,田田生绿波。lián yè hé tián tián,tián tián shēng lǜ bō。
明朝大如盖,风吹将奈何!míng cháo dà rú gài,fēng chuī jiāng nài hé!

草生磐石上二首

吴克恭

草生磐石上,根深石不露。cǎo shēng pán shí shàng,gēn shēn shí bù lù。
水流磐石间,风吹下山去。shuǐ liú pán shí jiān,fēng chuī xià shān qù。

春日

吴克恭

映日含风白苎衣,香飘晴雪弄春晖。yìng rì hán fēng bái zhù yī,xiāng piāo qíng xuě nòng chūn huī。
故人骑马不相识,蛱蝶自来衣上飞。gù rén qí mǎ bù xiāng shí,jiá dié zì lái yī shàng fēi。

偶成

吴克恭

船落黄泥与白沙,春光都在棠梨花。chuán luò huáng ní yǔ bái shā,chūn guāng dōu zài táng lí huā。
蜜蜂相喧作何语,日晚松阴报午衙。mì fēng xiāng xuān zuò hé yǔ,rì wǎn sōng yīn bào wǔ yá。

陶巨川归养

吴克恭

雁过秋霜落满衣,数声相近白云飞。yàn guò qiū shuāng luò mǎn yī,shù shēng xiāng jìn bái yún fēi。
寄书莫送浔阳鲊,采石江头鱼最肥。jì shū mò sòng xún yáng zhǎ,cǎi shí jiāng tóu yú zuì féi。