古诗词

春日病起看花走笔呈座上诸友

柯九思

几日不出门,花开已如许。jǐ rì bù chū mén,huā kāi yǐ rú xǔ。
锦绣薄流霞,胭脂透疏雨。jǐn xiù báo liú xiá,yān zhī tòu shū yǔ。
暖生蝴蝶梦,风淡鸳鸯浦。nuǎn shēng hú dié mèng,fēng dàn yuān yāng pǔ。
底事远游人,鸥边荡柔橹。dǐ shì yuǎn yóu rén,ōu biān dàng róu lǔ。

秦长城

柯九思

驱车出长城,饮马长城窟。qū chē chū zhǎng chéng,yǐn mǎ zhǎng chéng kū。
朔云黄浩浩,万里见秋鹘。shuò yún huáng hào hào,wàn lǐ jiàn qiū gǔ。
白骨渺何处?腥风卷寒沙。bái gǔ miǎo hé chù?xīng fēng juǎn hán shā。
蒙恬剑下血,化作川上花。méng tián jiàn xià xuè,huà zuò chuān shàng huā。
祖龙一何愚,社稷付征杵。zǔ lóng yī hé yú,shè jì fù zhēng chǔ。
长城土未干,秦宫已焦土。zhǎng chéng tǔ wèi gàn,qín gōng yǐ jiāo tǔ。
千载不可问,似闻鬼夜哭。qiān zài bù kě wèn,shì wén guǐ yè kū。
矫首武陵原,红霞满川谷。jiǎo shǒu wǔ líng yuán,hóng xiá mǎn chuān gǔ。

半月楼

柯九思

蛾眉山色凝秋碧,山下云连镜湖湿。é méi shān sè níng qiū bì,shān xià yún lián jìng hú shī。
万里青天月半规,十二楼头夜吹笛。wàn lǐ qīng tiān yuè bàn guī,shí èr lóu tóu yè chuī dí。
满庭桂树仙人家,玉兔捣药来红霞。mǎn tíng guì shù xiān rén jiā,yù tù dǎo yào lái hóng xiá。
青莲居士下东海,只在蓬莱扫落花。qīng lián jū shì xià dōng hǎi,zhǐ zài péng lái sǎo luò huā。

赋花上月送沃州良上人

柯九思

林园念良会,花月含清辉。lín yuán niàn liáng huì,huā yuè hán qīng huī。
娟娟媚繁萼,皎皎澄芳姿。juān juān mèi fán è,jiǎo jiǎo chéng fāng zī。
临池春弄景,转树夕藏霏。lín chí chūn nòng jǐng,zhuǎn shù xī cáng fēi。
凝香翡翠盖,散影沾罗衣。níng xiāng fěi cuì gài,sàn yǐng zhān luó yī。
飞觞昔忘曙,秉烛贵及时。fēi shāng xī wàng shǔ,bǐng zhú guì jí shí。
欲随夫遁废,行乐愿无违。yù suí fū dùn fèi,xíng lè yuàn wú wéi。

关仝秋山凝翠图

柯九思

关仝善绘事,上宗洪谷师。guān tóng shàn huì shì,shàng zōng hóng gǔ shī。
长素写幽兴,宛似清秋时。zhǎng sù xiě yōu xīng,wǎn shì qīng qiū shí。
天高气为肃,野旷山自奇。tiān gāo qì wèi sù,yě kuàng shān zì qí。
郁郁青于染,巍巍翠欲垂。yù yù qīng yú rǎn,wēi wēi cuì yù chuí。
远村人语动,近水渔梁支。yuǎn cūn rén yǔ dòng,jìn shuǐ yú liáng zhī。
霜飞万木变,风冽千家稀。shuāng fēi wàn mù biàn,fēng liè qiān jiā xī。
空江渺无际,虚阁客有期。kōng jiāng miǎo wú jì,xū gé kè yǒu qī。
深情归惨澹,浅绛多媚姿。shēn qíng guī cǎn dàn,qiǎn jiàng duō mèi zī。
宣和昔年袭,人世何时遗。xuān hé xī nián xí,rén shì hé shí yí。
子虚惬所慕,把玩常在兹。zi xū qiè suǒ mù,bǎ wán cháng zài zī。
会合不易偶,聚散聊自怡。huì hé bù yì ǒu,jù sàn liáo zì yí。
书罢尔携去,何禁神为驰。shū bà ěr xié qù,hé jìn shén wèi chí。

范宽江山秋霁图

柯九思

华原范中立,深得丹青要。huá yuán fàn zhōng lì,shēn dé dān qīng yào。
仙游几百年,声誉尚流耀。xiān yóu jǐ bǎi nián,shēng yù shàng liú yào。
图成三尺缣,旷远多诗料。tú chéng sān chǐ jiān,kuàng yuǎn duō shī liào。
山回起蚕丛,水涨没寒潦。shān huí qǐ cán cóng,shuǐ zhǎng méi hán lǎo。
落叶入空江,清晖映丹峤。luò yè rù kōng jiāng,qīng huī yìng dān jiào。
归人望故原,栖禽集苍筱。guī rén wàng gù yuán,qī qín jí cāng xiǎo。
轻舸溯中流,虚阑挂斜照。qīng gě sù zhōng liú,xū lán guà xié zhào。
仿佛瀛海间,无限足清眺。fǎng fú yíng hǎi jiān,wú xiàn zú qīng tiào。
何知荆与关,奚让唐吴道。hé zhī jīng yǔ guān,xī ràng táng wú dào。
愧余涉黄尘,未得无声奥。kuì yú shè huáng chén,wèi dé wú shēng ào。
片语何足论,临风付长啸。piàn yǔ hé zú lùn,lín fēng fù zhǎng xiào。

王叔明天香书屋图

柯九思

颍川有高士,落落无常居。yǐng chuān yǒu gāo shì,luò luò wú cháng jū。
不爱城市游,乃向岩壑庐。bù ài chéng shì yóu,nǎi xiàng yán hè lú。
开窗俯西野,纵目聊自娱。kāi chuāng fǔ xī yě,zòng mù liáo zì yú。
青山望中来,白云与之俱。qīng shān wàng zhōng lái,bái yún yǔ zhī jù。
森森芳桂林,濯濯朝雨馀。sēn sēn fāng guì lín,zhuó zhuó cháo yǔ yú。
良时会佳朋,尊酒散襟裾。liáng shí huì jiā péng,zūn jiǔ sàn jīn jū。
岂无荣宠念,穷达各有途。qǐ wú róng chǒng niàn,qióng dá gè yǒu tú。
山来不必麾,山去不必呼。shān lái bù bì huī,shān qù bù bì hū。
仙人王子蒙,挥洒作新图。xiān rén wáng zi méng,huī sǎ zuò xīn tú。
优游自成趣,奚必谷名愚。yōu yóu zì chéng qù,xī bì gǔ míng yú。

赵仲穆秋山访友图

柯九思

万壑寒萧森,千章树苍老。wàn hè hán xiāo sēn,qiān zhāng shù cāng lǎo。
溪锦新织成,云文初脱稿。xī jǐn xīn zhī chéng,yún wén chū tuō gǎo。
茅屋倚幽丛,鹿麋卧深草。máo wū yǐ yōu cóng,lù mí wò shēn cǎo。
呼童扫绿苔,晏坐听黄鸟。hū tóng sǎo lǜ tái,yàn zuò tīng huáng niǎo。
江山如有情,展卷舒怀抱。jiāng shān rú yǒu qíng,zhǎn juǎn shū huái bào。
囊琴为寻幽,不辞涉深窅。náng qín wèi xún yōu,bù cí shè shēn yǎo。
疏林间红叶,远远出山杪。shū lín jiān hóng yè,yuǎn yuǎn chū shān miǎo。
烟霭互吐吞,恍若笼轻缟。yān ǎi hù tǔ tūn,huǎng ruò lóng qīng gǎo。
从来赵王孙,胸次有三岛。cóng lái zhào wáng sūn,xiōng cì yǒu sān dǎo。
置之青玉几,云雾时旋绕。zhì zhī qīng yù jǐ,yún wù shí xuán rào。
变幻为虎踞,光怪凝龙矫。biàn huàn wèi hǔ jù,guāng guài níng lóng jiǎo。
只此一洞天,愈探愈不了。zhǐ cǐ yī dòng tiān,yù tàn yù bù le。
山形虽浑成,石貌实妍巧。shān xíng suī hún chéng,shí mào shí yán qiǎo。
宛然山阴游,万状难分晓。wǎn rán shān yīn yóu,wàn zhuàng nán fēn xiǎo。
骨力故清奇,因知得名早。gǔ lì gù qīng qí,yīn zhī dé míng zǎo。

陆探微员峤仙游图

柯九思

员峤方壶戴斗极,叠嶂横陈开碣石。yuán jiào fāng hú dài dòu jí,dié zhàng héng chén kāi jié shí。
翠崖丹磴互低昂,复阁层阑转空碧。cuì yá dān dèng hù dī áng,fù gé céng lán zhuǎn kōng bì。
碧桃花落笙声幽,双成吹玉彩鸾讴。bì táo huā luò shēng shēng yōu,shuāng chéng chuī yù cǎi luán ōu。
跨凤腾云去无迹,清猿啼断层崖秋。kuà fèng téng yún qù wú jì,qīng yuán tí duàn céng yá qiū。
霞光隐映山长在,寰海茫茫隔烟霭。xiá guāng yǐn yìng shān zhǎng zài,huán hǎi máng máng gé yān ǎi。
旧游仙侣谩招呼,误落人间几千载。jiù yóu xiān lǚ mán zhāo hū,wù luò rén jiān jǐ qiān zài。
吴争越战何可数,束书何问桃源路。wú zhēng yuè zhàn hé kě shù,shù shū hé wèn táo yuán lù。
画图空见避秦人,隔水渔郎不相顾。huà tú kōng jiàn bì qín rén,gé shuǐ yú láng bù xiāng gù。

题王孤云界画山水图

柯九思

满地山河如绣,回岩楼阁凌风。mǎn dì shān hé rú xiù,huí yán lóu gé líng fēng。
几度春花秋雨,不知秦苑吴宫。jǐ dù chūn huā qiū yǔ,bù zhī qín yuàn wú gōng。

题倪幻霞良常草堂图

柯九思

幽馆晓山如沐,断桥春水初生。yōu guǎn xiǎo shān rú mù,duàn qiáo chūn shuǐ chū shēng。
花下班荆酒熟,松间散策诗成。huā xià bān jīng jiǔ shú,sōng jiān sàn cè shī chéng。

题赵千里画八幅

柯九思

数幅晴云翠岫,千重碧树琼楼。shù fú qíng yún cuì xiù,qiān zhòng bì shù qióng lóu。
羡杀承平公子,笔端万里瀛洲。xiàn shā chéng píng gōng zi,bǐ duān wàn lǐ yíng zhōu。

乌夜啼写寄

柯九思

故宫芳草春日□,高林漠漠乌夜啼。gù gōng fāng cǎo chūn rì,gāo lín mò mò wū yè tí。
乌啼不断愁深闺,万里封侯安足道,玉颜如花梦中老。wū tí bù duàn chóu shēn guī,wàn lǐ fēng hóu ān zú dào,yù yán rú huā mèng zhōng lǎo。
东方欲曙乌飞去,门外落花红不扫。dōng fāng yù shǔ wū fēi qù,mén wài luò huā hóng bù sǎo。

将进酒送九江方叔高南还

柯九思

君不见潇湘之浦苍梧山,虞舜南巡去不还。jūn bù jiàn xiāo xiāng zhī pǔ cāng wú shān,yú shùn nán xún qù bù hái。
当时揖让称大圣,但馀湘竹秋痕斑。dāng shí yī ràng chēng dà shèng,dàn yú xiāng zhú qiū hén bān。
又不见汩罗江水杯碧玉,屈原憔悴江头哭。yòu bù jiàn gǔ luó jiāng shuǐ bēi bì yù,qū yuán qiáo cuì jiāng tóu kū。
皇天何高地何厚,忠而被谗空放逐。huáng tiān hé gāo dì hé hòu,zhōng ér bèi chán kōng fàng zhú。
将进酒,君莫辞。jiāng jìn jiǔ,jūn mò cí。
圣贤亦尘土,不饮当何为?桃华水暖歌声度,杨柳风轻舞袖垂。shèng xián yì chén tǔ,bù yǐn dāng hé wèi?táo huá shuǐ nuǎn gē shēng dù,yáng liǔ fēng qīng wǔ xiù chuí。
况是骊驹促行役,美人惜别低蛾眉。kuàng shì lí jū cù xíng yì,měi rén xī bié dī é méi。
有肉如陵,有酒如海。yǒu ròu rú líng,yǒu jiǔ rú hǎi。
今朝尽醉极欢娱,莫待重来鬓丝改。jīn cháo jǐn zuì jí huān yú,mò dài zhòng lái bìn sī gǎi。
黄金装宝剑,白玉饰雕弓。huáng jīn zhuāng bǎo jiàn,bái yù shì diāo gōng。
将军上马意气雄,赋诗横槊逾江东。jiāng jūn shàng mǎ yì qì xióng,fù shī héng shuò yú jiāng dōng。

有所思

柯九思

云帆何处是天涯,辽海茫茫不见家。yún fān hé chù shì tiān yá,liáo hǎi máng máng bù jiàn jiā。
况是园林春已暮,有谁明日主残花。kuàng shì yuán lín chūn yǐ mù,yǒu shuí míng rì zhǔ cán huā。

宾月堂诗

许献臣

人生自是人间月,客亦天边寄此身。rén shēng zì shì rén jiān yuè,kè yì tiān biān jì cǐ shēn。
彼此虚空无著处,谁欤是主复谁宾?bǐ cǐ xū kōng wú zhù chù,shuí yú shì zhǔ fù shuí bīn?

素馨花赋

区子美

夫何一佳人兮,入南汉之后宫。fū hé yī jiā rén xī,rù nán hàn zhī hòu gōng。
靓新妆之婉婉兮,淡颜色其丰容。jìng xīn zhuāng zhī wǎn wǎn xī,dàn yán sè qí fēng róng。
奚锡名之特异兮,曰既素而且馨。xī xī míng zhī tè yì xī,yuē jì sù ér qiě xīn。
苟昭质其或亏兮,曷斯名之称情。gǒu zhāo zhì qí huò kuī xī,hé sī míng zhī chēng qíng。
既承恩于非望兮,纷独有此姱节。jì chéng ēn yú fēi wàng xī,fēn dú yǒu cǐ kuā jié。
焚椒兰而荐芳兮,濯温泉以自洁。fén jiāo lán ér jiàn fāng xī,zhuó wēn quán yǐ zì jié。
丘墟忽其零落兮,顾原野其青青。qiū xū hū qí líng luò xī,gù yuán yě qí qīng qīng。
袅奇葩以擢秀兮,枝叶袅娜而敷荣。niǎo qí pā yǐ zhuó xiù xī,zhī yè niǎo nà ér fū róng。
留芳华于宝靥兮,翠蔓郁于罗裙。liú fāng huá yú bǎo yè xī,cuì màn yù yú luó qún。
比蔓草之虞姬兮,类青冢之昭君。bǐ màn cǎo zhī yú jī xī,lèi qīng zhǒng zhī zhāo jūn。
贮万斛之天香兮,散菲菲其满室。zhù wàn hú zhī tiān xiāng xī,sàn fēi fēi qí mǎn shì。
莹玉雪之无瑕兮,扬倾城之国色。yíng yù xuě zhī wú xiá xī,yáng qīng chéng zhī guó sè。
想英灵之未泯兮,岂以生死而异心。xiǎng yīng líng zhī wèi mǐn xī,qǐ yǐ shēng sǐ ér yì xīn。
忍为人而作春妍兮,期奉君之玉音。rěn wèi rén ér zuò chūn yán xī,qī fèng jūn zhī yù yīn。
傥薰衣而一试兮,犹有曩昔之故态也。tǎng xūn yī ér yī shì xī,yóu yǒu nǎng xī zhī gù tài yě。
誓一白而不濡兮,洗六宫之粉黛也。shì yī bái ér bù rú xī,xǐ liù gōng zhī fěn dài yě。
彼竞美于生前兮,香唾碧而成花。bǐ jìng měi yú shēng qián xī,xiāng tuò bì ér chéng huā。
睡海棠之未足兮,羌败国而亡家。shuì hǎi táng zhī wèi zú xī,qiāng bài guó ér wáng jiā。
览环燕之遗姿兮,具已成乎尘土。lǎn huán yàn zhī yí zī xī,jù yǐ chéng hū chén tǔ。
孰若此花之尚神兮,竟留馨于万古。shú ruò cǐ huā zhī shàng shén xī,jìng liú xīn yú wàn gǔ。
嗟何繁列于众芳兮,独见遗于简编。jiē hé fán liè yú zhòng fāng xī,dú jiàn yí yú jiǎn biān。
岂托身于非所兮,蔽厥美而无传。qǐ tuō shēn yú fēi suǒ xī,bì jué měi ér wú chuán。
窃独悲夫此花之不幸兮,猗流落乎人间。qiè dú bēi fū cǐ huā zhī bù xìng xī,yī liú luò hū rén jiān。
彼冶容而倚市兮,咸妥鬓而堆鬟。bǐ yě róng ér yǐ shì xī,xián tuǒ bìn ér duī huán。
岂知修洁之可慕兮,馨香之不可亵也。qǐ zhī xiū jié zhī kě mù xī,xīn xiāng zhī bù kě xiè yě。
绚素衣之缟缟兮,恨淄尘之见涅也。xuàn sù yī zhī gǎo gǎo xī,hèn zī chén zhī jiàn niè yě。
呜呼,故宫废兮烟树苍,疑冢凄兮秋草黄。wū hū,gù gōng fèi xī yān shù cāng,yí zhǒng qī xī qiū cǎo huáng。
独花田兮千载,纷愈久而弥芳。dú huā tián xī qiān zài,fēn yù jiǔ ér mí fāng。

续兰亭会补府主簿后绵诗

徐昭文

兹辰天气佳,驾言写我忧。zī chén tiān qì jiā,jià yán xiě wǒ yōu。
衣冠盛良会,祓禊俯长流。yī guān shèng liáng huì,fú xì fǔ zhǎng liú。
川容澹疏雨,树色翳崇丘。chuān róng dàn shū yǔ,shù sè yì chóng qiū。
清风接千载,复此逍遥游。qīng fēng jiē qiān zài,fù cǐ xiāo yáo yóu。

咏何节妇

萧至善

夫命已从兵下殒,妾身宁向井中亡。fū mìng yǐ cóng bīng xià yǔn,qiè shēn níng xiàng jǐng zhōng wáng。
何村千古青山地,应合更名节妇乡。hé cūn qiān gǔ qīng shān dì,yīng hé gèng míng jié fù xiāng。

孝梅

张菊存

南风吹南枝,一白点万绿。nán fēng chuī nán zhī,yī bái diǎn wàn lǜ。
岁寒谁知心,孟宗林下竹。suì hán shuí zhī xīn,mèng zōng lín xià zhú。