古诗词

杨生彦衡袖初夏三数诗过余徵和虽勉强应命格韵枯槁深惭见知

段克己

不求纡紫与怀黄,竹杖芒鞋野兴长。bù qiú yū zǐ yǔ huái huáng,zhú zhàng máng xié yě xīng zhǎng。
信步芹溪溪上路,杨花又是一番忙。xìn bù qín xī xī shàng lù,yáng huā yòu shì yī fān máng。

杨生彦衡袖初夏三数诗过余徵和虽勉强应命格韵枯槁深惭见知

段克己

晨兴赏玩抵昏黄,昼短其如夜苦长。chén xīng shǎng wán dǐ hūn huáng,zhòu duǎn qí rú yè kǔ zhǎng。
秉烛醉归君莫怪,一生能得几回忙。bǐng zhú zuì guī jūn mò guài,yī shēng néng dé jǐ huí máng。

杨生彦衡袖初夏三数诗过余徵和虽勉强应命格韵枯槁深惭见知

段克己

蟾蜍讵可逐飞黄,云海茫茫去路长。chán chú jù kě zhú fēi huáng,yún hǎi máng máng qù lù zhǎng。
世外仙方无分得,漫劳心力一生忙。shì wài xiān fāng wú fēn dé,màn láo xīn lì yī shēng máng。

送双白渠史梁君二子北上

段克己

连壁双飞二凤毛,眼明又复识英豪。lián bì shuāng fēi èr fèng máo,yǎn míng yòu fù shí yīng háo。
鸾声哕哕朝天日,想有新诗夺锦袍。luán shēng huì huì cháo tiān rì,xiǎng yǒu xīn shī duó jǐn páo。

送故人子赴燕

段克己

莫谓城南尺五天,此行几日到幽燕。mò wèi chéng nán chǐ wǔ tiān,cǐ xíng jǐ rì dào yōu yàn。
昂霄耸壑从兹始,万里青云稳著鞭。áng xiāo sǒng hè cóng zī shǐ,wàn lǐ qīng yún wěn zhù biān。

赠医师范子和

段克己

我庐姑射东,君居西山隅。wǒ lú gū shè dōng,jūn jū xī shān yú。
相去不十里,曳杖以问途。xiāng qù bù shí lǐ,yè zhàng yǐ wèn tú。
知我远方来,尽室相煦濡。zhī wǒ yuǎn fāng lái,jǐn shì xiāng xù rú。
衰年况多病,药物必尔须。shuāi nián kuàng duō bìng,yào wù bì ěr xū。
诊视得家法,就为医多卢。zhěn shì dé jiā fǎ,jiù wèi yī duō lú。
贫贱人所恶,世利人所趋。pín jiàn rén suǒ è,shì lì rén suǒ qū。
君子异于众,而独与我娱。jūn zi yì yú zhòng,ér dú yǔ wǒ yú。
延我升中堂,坐列皆明儒。yán wǒ shēng zhōng táng,zuò liè jiē míng rú。
酒肴既登俎,左右罗童奴。jiǔ yáo jì dēng zǔ,zuǒ yòu luó tóng nú。
令行爵无算,促使开大壶。lìng xíng jué wú suàn,cù shǐ kāi dà hú。
酒酣意气逸,高论到唐虞。jiǔ hān yì qì yì,gāo lùn dào táng yú。
日晏未得归,欲起时见拘。rì yàn wèi dé guī,yù qǐ shí jiàn jū。
自言小邑中,何尝试士夫。zì yán xiǎo yì zhōng,hé cháng shì shì fū。
久客惜人情,褊量动辄逾。jiǔ kè xī rén qíng,biǎn liàng dòng zhé yú。
仍呼儿出拜,头角异凡雏。réng hū ér chū bài,tóu jiǎo yì fán chú。
从小好文字,未睹明月珠。cóng xiǎo hǎo wén zì,wèi dǔ míng yuè zhū。
长者幸有赐,终身不敢渝。zhǎng zhě xìng yǒu cì,zhōng shēn bù gǎn yú。
既蒙主人知,所愿献良图。jì méng zhǔ rén zhī,suǒ yuàn xiàn liáng tú。
世人岂无才,唯德不能俱。shì rén qǐ wú cái,wéi dé bù néng jù。
不见盆成括,以是丧厥躯。bù jiàn pén chéng kuò,yǐ shì sàng jué qū。
又徵荀氏语,至察则无徒。yòu zhēng xún shì yǔ,zhì chá zé wú tú。
大辩外若讷,聪明守以愚。dà biàn wài ruò nè,cōng míng shǒu yǐ yú。
颜子称大贤,尚云有若无。yán zi chēng dà xián,shàng yún yǒu ruò wú。
吾言傥无忽,荣名不须沽。wú yán tǎng wú hū,róng míng bù xū gū。

岁己酉春正月十有一日吾友张君汉臣下世家贫不能葬乡邻办丧事诸君皆有吊章且邀余同赋每一忖思辄神情错乱秉笔复罢今忽四旬矣欲绝不言无以表其哀因作古意四篇虽比兴之不足观者足知予志之所在则进知吾汉臣也无疑

段克己

高楼薄浮云,知是何人宅。gāo lóu báo fú yún,zhī shì hé rén zhái。
卖诸轻薄儿,身为五侯客。mài zhū qīng báo ér,shēn wèi wǔ hóu kè。
日暮斗鸡回,车骑何翕赫。rì mù dòu jī huí,chē qí hé xī hè。
鼻息吹虹蜺,行路皆踧踖。bí xī chuī hóng ní,xíng lù jiē cù jí。
岂知黔娄生,储粟无儋石。qǐ zhī qián lóu shēng,chǔ sù wú dān shí。
衣衾不掩尸,送我城东陌。yī qīn bù yǎn shī,sòng wǒ chéng dōng mò。
寥寥百世下,谁分夷与蹠。liáo liáo bǎi shì xià,shuí fēn yí yǔ zhí。

岁己酉春正月十有一日吾友张君汉臣下世家贫不能葬乡邻办丧事诸君皆有吊章且邀余同赋每一忖思辄神情错乱秉笔复罢今忽四旬矣欲绝不言无以表其哀因作古意四篇虽比兴之不足观者足知予志之所在则进知吾汉臣也无疑

段克己

北方有黄鹄,饱义气勇烈。běi fāng yǒu huáng gǔ,bǎo yì qì yǒng liè。
天寒辞故巢,思欲近丹穴。tiān hán cí gù cháo,sī yù jìn dān xué。
吁嗟翅翎短,云海路隔绝。xū jiē chì líng duǎn,yún hǎi lù gé jué。
凤皇不相待,孤愤无由泄。fèng huáng bù xiāng dài,gū fèn wú yóu xiè。
耻与鸱鸢群,朝夕肆饕餮。chǐ yǔ chī yuān qún,cháo xī sì tāo tiè。
一步两叫号,心摧口流血。yī bù liǎng jiào hào,xīn cuī kǒu liú xuè。
侧头向苍昊,永与羁雌决。cè tóu xiàng cāng hào,yǒng yǔ jī cí jué。
人皆尚鸱鸢,反谓黄鹄劣。rén jiē shàng chī yuān,fǎn wèi huáng gǔ liè。
世无弃瓢翁,轩轾定谁说。shì wú qì piáo wēng,xuān zhì dìng shuí shuō。
猿鹤与沙虫,泯泯同一辙。yuán hè yǔ shā chóng,mǐn mǐn tóng yī zhé。
悲来结中肠,欲辩再三咽。bēi lái jié zhōng cháng,yù biàn zài sān yàn。

岁己酉春正月十有一日吾友张君汉臣下世家贫不能葬乡邻办丧事诸君皆有吊章且邀余同赋每一忖思辄神情错乱秉笔复罢今忽四旬矣欲绝不言无以表其哀因作古意四篇虽比兴之不足观者足知予志之所在则进知吾汉臣也无疑

段克己

艺兰当清秋,生育胡不早。yì lán dāng qīng qiū,shēng yù hú bù zǎo。
西风发微香,能得几时好。xī fēng fā wēi xiāng,néng dé jǐ shí hǎo。
飞霜半夜来,灭没先百草。fēi shuāng bàn yè lái,miè méi xiān bǎi cǎo。
真宰独何心,吞声不复道。zhēn zǎi dú hé xīn,tūn shēng bù fù dào。

岁己酉春正月十有一日吾友张君汉臣下世家贫不能葬乡邻办丧事诸君皆有吊章且邀余同赋每一忖思辄神情错乱秉笔复罢今忽四旬矣欲绝不言无以表其哀因作古意四篇虽比兴之不足观者足知予志之所在则进知吾汉臣也无疑

段克己

驱车上太行,中道车轴折。qū chē shàng tài xíng,zhōng dào chē zhóu zhé。
停车卧辕下,骨断筋力折。tíng chē wò yuán xià,gǔ duàn jīn lì zhé。
抚膺呼苍天,淫淫涕如雪。fǔ yīng hū cāng tiān,yín yín tì rú xuě。
古往与今来,此憾何时绝。gǔ wǎng yǔ jīn lái,cǐ hàn hé shí jué。

同封仲坚采鹭鸶藤因而成咏录寄家弟诚之兼简李卫二生

段克己

有藤名鹭鸶,天生匪人育。yǒu téng míng lù sī,tiān shēng fěi rén yù。
金花闲银蕊,翠蔓自成簇。jīn huā xián yín ruǐ,cuì màn zì chéng cù。
褰裳涉春溪,采采渐盈掬。qiān shang shè chūn xī,cǎi cǎi jiàn yíng jū。
药物时所须,非为事口腹。yào wù shí suǒ xū,fēi wèi shì kǒu fù。
牛溲与马勃,良医犹并蓄。niú sōu yǔ mǎ bó,liáng yī yóu bìng xù。
况此香色奇,两通鼻与目。kuàng cǐ xiāng sè qí,liǎng tōng bí yǔ mù。
尤善疗疮疡,先贤讲之熟。yóu shàn liáo chuāng yáng,xiān xián jiǎng zhī shú。
世俗不知爱,弃置在空谷。shì sú bù zhī ài,qì zhì zài kōng gǔ。
作诗与题评,使异凡草木。zuò shī yǔ tí píng,shǐ yì fán cǎo mù。

赠答封仲坚

段克己

念昔始读书,志本期王佐。niàn xī shǐ dú shū,zhì běn qī wáng zuǒ。
时哉不我与,触事多坎坷。shí zāi bù wǒ yǔ,chù shì duō kǎn kě。
归来濯尘缨,羸装聊解驮。guī lái zhuó chén yīng,léi zhuāng liáo jiě tuó。
午芹多奇峰,流水出其左。wǔ qín duō qí fēng,liú shuǐ chū qí zuǒ。
誓求十亩田,于此养慵惰。shì qiú shí mǔ tián,yú cǐ yǎng yōng duò。
种椒盈百区,栽竹仅万个。zhǒng jiāo yíng bǎi qū,zāi zhú jǐn wàn gè。
自谓得所依,心口默相贺。zì wèi dé suǒ yī,xīn kǒu mò xiāng hè。
经营久未成,韫椟乏奇货。jīng yíng jiǔ wèi chéng,yùn dú fá qí huò。
低徊不能去,借宅便高卧。dī huái bù néng qù,jiè zhái biàn gāo wò。
始构茆三闲,榱桷久摧挫。shǐ gòu máo sān xián,cuī jué jiǔ cuī cuò。
暑雨畏霖潦,霜风苦掀簸。shǔ yǔ wèi lín lǎo,shuāng fēng kǔ xiān bǒ。
岂无富贵人,粟布救寒饿。qǐ wú fù guì rén,sù bù jiù hán è。
耻随肥马尘,拥鼻不敢唾。chǐ suí féi mǎ chén,yōng bí bù gǎn tuò。
淹延岁月深,十手指庸懦。yān yán suì yuè shēn,shí shǒu zhǐ yōng nuò。
尘埋剑锋?,弹铗悲无那。chén mái jiàn fēng,dàn jiá bēi wú nà。
时当春之仲,桂魄月半破。shí dāng chūn zhī zhòng,guì pò yuè bàn pò。
丁丁闻啄门,有客来相过。dīng dīng wén zhuó mén,yǒu kè lái xiāng guò。
探怀出新作,高唱成寡和。tàn huái chū xīn zuò,gāo chàng chéng guǎ hé。
清辞丽卿云,齐梁那复课。qīng cí lì qīng yún,qí liáng nà fù kè。
蹇余鞭不前,踯躅蚁旋磨。jiǎn yú biān bù qián,zhí zhú yǐ xuán mó。
枯肠藜苋苦,奇字厌搜罗。kū cháng lí xiàn kǔ,qí zì yàn sōu luó。
君乎真可人,沽酒酌通播。jūn hū zhēn kě rén,gū jiǔ zhuó tōng bō。
酒酣胆气粗,狂言惊四座。jiǔ hān dǎn qì cū,kuáng yán jīng sì zuò。
旧游渺何许,行路方轗轲。jiù yóu miǎo hé xǔ,xíng lù fāng kǎn kē。
作诗寄同声,别离伤老大。zuò shī jì tóng shēng,bié lí shāng lǎo dà。

寿寇兴祖

段克己

飘飘关辅客,逸气薄云霄。piāo piāo guān fǔ kè,yì qì báo yún xiāo。
承学有源委,持论生风飙。chéng xué yǒu yuán wěi,chí lùn shēng fēng biāo。
束发侍玉阶,香名满天朝。shù fā shì yù jiē,xiāng míng mǎn tiān cháo。
射策不一中,雄文深自韬。shè cè bù yī zhōng,xióng wén shēn zì tāo。
嘉遁思居洛,歌诗祇和陶。jiā dùn sī jū luò,gē shī qí hé táo。
生涯足文史,踪迹混渔樵。shēng yá zú wén shǐ,zōng jì hùn yú qiáo。
蹭蹬三十年,壮志殊未凋。cèng dēng sān shí nián,zhuàng zhì shū wèi diāo。
人称寇公后,遇鼎复能调。rén chēng kòu gōng hòu,yù dǐng fù néng diào。
才大时不容,坐使双鬓焦。cái dà shí bù róng,zuò shǐ shuāng bìn jiāo。
朅来汾上水,吾见秋虫号。qiè lái fén shàng shuǐ,wú jiàn qiū chóng hào。
西风下木叶,天气正泬寥。xī fēng xià mù yè,tiān qì zhèng jué liáo。
劝君一杯酒,能令百忧消。quàn jūn yī bēi jiǔ,néng lìng bǎi yōu xiāo。
开怀且痛饮,勿令乡关遥。kāi huái qiě tòng yǐn,wù lìng xiāng guān yáo。

寄张弟器之

段克己

爱酒陶彭泽,映世清节耀。ài jiǔ táo péng zé,yìng shì qīng jié yào。
乞食赋新诗,不复事边徼。qǐ shí fù xīn shī,bù fù shì biān jiǎo。
士生多坎坷,异代或同调。shì shēng duō kǎn kě,yì dài huò tóng diào。
东山不可作,敢望磻溪钓。dōng shān bù kě zuò,gǎn wàng pán xī diào。
壶觞聊自倾,登高一舒啸。hú shāng liáo zì qīng,dēng gāo yī shū xiào。
但恐污世尘,永为达人笑。dàn kǒng wū shì chén,yǒng wèi dá rén xiào。
山堂久岑寂,宴坐度昏晓。shān táng jiǔ cén jì,yàn zuò dù hūn xiǎo。
倚壁一蒲团,幽人活计了。yǐ bì yī pú tuán,yōu rén huó jì le。
日高鼎茶鸣,风细炉烟袅。rì gāo dǐng chá míng,fēng xì lú yān niǎo。
曳杖步庭除,看云头屡矫。yè zhàng bù tíng chú,kàn yún tóu lǚ jiǎo。
安得谪仙人,神游八极表。ān dé zhé xiān rén,shén yóu bā jí biǎo。

兴上人驻锡姑射之麓他日邀余所居之净乐斋勉为赋此

段克己

我爱兴上人,闲处先著脚。wǒ ài xīng shàng rén,xián chù xiān zhù jiǎo。
虽有买山钱,难寻一丘壑。suī yǒu mǎi shān qián,nán xún yī qiū hè。
向来栖息地,龙象久寂寞。xiàng lái qī xī dì,lóng xiàng jiǔ jì mò。
重寻林下径,竹石苦纷薄。zhòng xún lín xià jìng,zhú shí kǔ fēn báo。
溪水恣交流,岩花自开落。xī shuǐ zì jiāo liú,yán huā zì kāi luò。
却扫丈室中,一瓶还一钵。què sǎo zhàng shì zhōng,yī píng hái yī bō。
净乐题其颜,尘缘聊解缚。jìng lè tí qí yán,chén yuán liáo jiě fù。
寥寥千载下,此理谁发药。liáo liáo qiān zài xià,cǐ lǐ shuí fā yào。
我今为拈出,未免一重错。wǒ jīn wèi niān chū,wèi miǎn yī zhòng cuò。
有净必有垢,无苦亦无乐。yǒu jìng bì yǒu gòu,wú kǔ yì wú lè。
浑沌元不死,七窍刚自凿。hún dùn yuán bù sǐ,qī qiào gāng zì záo。
郑重庵中人,万法本无著。zhèng zhòng ān zhōng rén,wàn fǎ běn wú zhù。
独有太古心,油然满寥廓。dú yǒu tài gǔ xīn,yóu rán mǎn liáo kuò。

陈君百禄隐居河汾世以医名家临财廉取予又性喜谐虽外若宽纵内实重慎而有常心真善学医者也辛丑之秋余痁作君调护周至既获勿药欲酬而不可姑以诗答其勤

段克己

我来汾沮洳,汾滨君所居。wǒ lái fén jǔ rù,fén bīn jūn suǒ jū。
岂期牢落际,有子可与娱。qǐ qī láo luò jì,yǒu zi kě yǔ yú。
遗我以方药,投我以素书。yí wǒ yǐ fāng yào,tóu wǒ yǐ sù shū。
往来八九年,问难更起余。wǎng lái bā jiǔ nián,wèn nán gèng qǐ yú。
妙处自心得,论说乃其馀。miào chù zì xīn dé,lùn shuō nǎi qí yú。
众议递持执,辞语费百车。zhòng yì dì chí zhí,cí yǔ fèi bǎi chē。
君以一言蔽,如乱发得梳。jūn yǐ yī yán bì,rú luàn fā dé shū。
丹砂与赤箭,应用并贮储。dān shā yǔ chì jiàn,yīng yòng bìng zhù chǔ。
困穷尤所重,视之骨肉如。kùn qióng yóu suǒ zhòng,shì zhī gǔ ròu rú。
孰谓斯世中,乃见古人且。shú wèi sī shì zhōng,nǎi jiàn gǔ rén qiě。
我不为世用,以道而卷舒。wǒ bù wèi shì yòng,yǐ dào ér juǎn shū。
子胡自隐晦,而不干名誉。zi hú zì yǐn huì,ér bù gàn míng yù。
闻君有令子,万里今权舆。wén jūn yǒu lìng zi,wàn lǐ jīn quán yú。
于公多阴德,预使高门闾。yú gōng duō yīn dé,yù shǐ gāo mén lǘ。
请君事斯语,勿谓吾计疏。qǐng jūn shì sī yǔ,wù wèi wú jì shū。

丁酉春雪

段克己

几日东风吹冻雪,麦苗乾死埋沙尘。jǐ rì dōng fēng chuī dòng xuě,mài miáo qián sǐ mái shā chén。
客床敧枕睡不稳,寒气偏寻老病身。kè chuáng jī zhěn shuì bù wěn,hán qì piān xún lǎo bìng shēn。
沈沈夜色涵窗白,却讶微云弄山月。shěn shěn yè sè hán chuāng bái,què yà wēi yún nòng shān yuè。
开门澹荡雪满空,拂面犹疑柳花湿。kāi mén dàn dàng xuě mǎn kōng,fú miàn yóu yí liǔ huā shī。
二气交感天地通,千林玉立天无风。èr qì jiāo gǎn tiān dì tōng,qiān lín yù lì tiān wú fēng。
蓬莱宫阙堕人世,三日不见车马踪。péng lái gōng quē duò rén shì,sān rì bù jiàn chē mǎ zōng。
??燮燮殊未已,此瑞应知同万里。sī sī xiè xiè shū wèi yǐ,cǐ ruì yīng zhī tóng wàn lǐ。
远客休歌蜀道难,农夫剩有丰年喜。yuǎn kè xiū gē shǔ dào nán,nóng fū shèng yǒu fēng nián xǐ。
买牛便好事春耕,况复新来官长清。mǎi niú biàn hǎo shì chūn gēng,kuàng fù xīn lái guān zhǎng qīng。
田家衣食无美恶,不困追胥死亦乐。tián jiā yī shí wú měi è,bù kùn zhuī xū sǐ yì lè。

送李山人之燕

段克己

与君把臂临黄河,缺壶声里度悲歌。yǔ jūn bǎ bì lín huáng hé,quē hú shēng lǐ dù bēi gē。
玉缸酒半离筵起,千里东风射马耳。yù gāng jiǔ bàn lí yán qǐ,qiān lǐ dōng fēng shè mǎ ěr。
孰能忍饥学夷齐,看人鼻孔吹虹蜺。shú néng rěn jī xué yí qí,kàn rén bí kǒng chuī hóng ní。
莫道书生成事少,男儿盖棺事乃了。mò dào shū shēng chéng shì shǎo,nán ér gài guān shì nǎi le。
雄心虽壮未能伸,客舍萧条逢暮春。xióng xīn suī zhuàng wèi néng shēn,kè shě xiāo tiáo féng mù chūn。
卢沟河上千株柳,满地杨花愁杀人。lú gōu hé shàng qiān zhū liǔ,mǎn dì yáng huā chóu shā rén。

赠刘润之

段克己

平生不愿万户侯,但愿一识刘荆州。píng shēng bù yuàn wàn hù hóu,dàn yuàn yī shí liú jīng zhōu。
荆州已远不可见,裔孙今幸从吾游。jīng zhōu yǐ yuǎn bù kě jiàn,yì sūn jīn xìng cóng wú yóu。
慨然议论吐肝胆,腰闲古剑鸣蛟虬。kǎi rán yì lùn tǔ gān dǎn,yāo xián gǔ jiàn míng jiāo qiú。
酒酣醉墨出险怪,笔势惝恍令人愁。jiǔ hān zuì mò chū xiǎn guài,bǐ shì chǎng huǎng lìng rén chóu。
世人争欲得一诺,黄金不用如山邱。shì rén zhēng yù dé yī nuò,huáng jīn bù yòng rú shān qiū。
结交以义不以利,乐人之乐忧其忧。jié jiāo yǐ yì bù yǐ lì,lè rén zhī lè yōu qí yōu。
自从管鲍死,此道今悠悠。zì cóng guǎn bào sǐ,cǐ dào jīn yōu yōu。
岂忆流落中,忽见古人俦。qǐ yì liú luò zhōng,hū jiàn gǔ rén chóu。
古来贤哲士不达,饥寒不解为身谋。gǔ lái xián zhé shì bù dá,jī hán bù jiě wèi shēn móu。
纷纷眼底知音少,几向西风叹白头。fēn fēn yǎn dǐ zhī yīn shǎo,jǐ xiàng xī fēng tàn bái tóu。

乙巳清明游青阳峡

段克己

东山气象太猛悍,万马骎骎来楚甸。dōng shān qì xiàng tài měng hàn,wàn mǎ qīn qīn lái chǔ diān。
中分不肯割鸿沟,锻砺戈矛期一战。zhōng fēn bù kěn gē hóng gōu,duàn lì gē máo qī yī zhàn。
西山折北如西汉,独馀绛灌奔而殿。xī shān zhé běi rú xī hàn,dú yú jiàng guàn bēn ér diàn。
谁为刘项决雌雄,赖有韩彭力相援。shuí wèi liú xiàng jué cí xióng,lài yǒu hán péng lì xiāng yuán。
卢沟直下两山合,泯泯暗流通一线。lú gōu zhí xià liǎng shān hé,mǐn mǐn àn liú tōng yī xiàn。
突为瀑布出山口,流沫成轮浪成漩。tū wèi pù bù chū shān kǒu,liú mò chéng lún làng chéng xuán。
前逾百步落石瓮,黛蓄膏渟那敢眄。qián yú bǎi bù luò shí wèng,dài xù gāo tíng nà gǎn miǎn。
沈沈南去若白虹,为屿为泜互隐现。shěn shěn nán qù ruò bái hóng,wèi yǔ wèi zhī hù yǐn xiàn。
凿开混沌几千秋,世俗虽见如不见。záo kāi hùn dùn jǐ qiān qiū,shì sú suī jiàn rú bù jiàn。
今人谁有笔如椽,为写佳名传宇县。jīn rén shuí yǒu bǐ rú chuán,wèi xiě jiā míng chuán yǔ xiàn。
人闲佳节重清明,呼儿折简招诸彦。rén xián jiā jié zhòng qīng míng,hū ér zhé jiǎn zhāo zhū yàn。
一生能著几两屐,佳处每欲经行遍。yī shēng néng zhù jǐ liǎng jī,jiā chù měi yù jīng xíng biàn。
山灵着意劝人游,吞吐烟霞生万变。shān líng zhe yì quàn rén yóu,tūn tǔ yān xiá shēng wàn biàn。
山阿玉女跪焚香,岩畔仙人一笑倩。shān ā yù nǚ guì fén xiāng,yán pàn xiān rén yī xiào qiàn。
居者俨若帝王尊,剑佩雍容侍开宴。jū zhě yǎn ruò dì wáng zūn,jiàn pèi yōng róng shì kāi yàn。
植者磊落如钜人,聚立广庭议封禅。zhí zhě lěi luò rú jù rén,jù lì guǎng tíng yì fēng chán。
拱者矫矫如勇夫,执戈夹戺著綦弁。gǒng zhě jiǎo jiǎo rú yǒng fū,zhí gē jiā shì zhù qí biàn。
平滩浅濑乍可揭,溪路曲折随峰转。píng tān qiǎn lài zhà kě jiē,xī lù qū zhé suí fēng zhuǎn。
葛屦偏宜苔藓滑,行襟时被蔷薇罥。gé jù piān yí tái xiǎn huá,xíng jīn shí bèi qiáng wēi juàn。
当面烟岚舞翠蛟,出岫闲云飘素练。dāng miàn yān lán wǔ cuì jiāo,chū xiù xián yún piāo sù liàn。
群行不复事拘检,眼正明时脚还倦。qún xíng bù fù shì jū jiǎn,yǎn zhèng míng shí jiǎo hái juàn。
班荆共坐溪上石,粔籹浊醪具时馔。bān jīng gòng zuò xī shàng shí,jù nǚ zhuó láo jù shí zhuàn。
良辰无奈夕阳催,羽觞正要清歌荐。liáng chén wú nài xī yáng cuī,yǔ shāng zhèng yào qīng gē jiàn。
醒心况复有寒泉,玉池遄返成三咽。xǐng xīn kuàng fù yǒu hán quán,yù chí chuán fǎn chéng sān yàn。
三分春色二分休,风外飞花时一片。sān fēn chūn sè èr fēn xiū,fēng wài fēi huā shí yī piàn。
古人行乐欲及时,半百之年犹掣电。gǔ rén xíng lè yù jí shí,bàn bǎi zhī nián yóu chè diàn。
唯有爱山缘未断,梦寐孱颜添健羡。wéi yǒu ài shān yuán wèi duàn,mèng mèi càn yán tiān jiàn xiàn。
一穷到骨不自治,虚负胸中书万卷。yī qióng dào gǔ bù zì zhì,xū fù xiōng zhōng shū wàn juǎn。
漫向山林老却人,生来不识荆州面。màn xiàng shān lín lǎo què rén,shēng lái bù shí jīng zhōu miàn。
肝胆槎枒须酒浇,顾我非狂亦非狷。gān dǎn chá yā xū jiǔ jiāo,gù wǒ fēi kuáng yì fēi juàn。
纷纷世无真是非,弃置从渠若秋扇。fēn fēn shì wú zhēn shì fēi,qì zhì cóng qú ruò qiū shàn。
归来新月偃林梢,寂寞衡门掩深院。guī lái xīn yuè yǎn lín shāo,jì mò héng mén yǎn shēn yuàn。