古诗词

梅花屋

王冕

九里先生两鬓皤,今年贫胜去年多。jiǔ lǐ xiān shēng liǎng bìn pó,jīn nián pín shèng qù nián duō。
敝衣无絮愁风劲,破屋牵萝奈雨何。bì yī wú xù chóu fēng jìn,pò wū qiān luó nài yǔ hé。
数亩豆苗当夏死,一畦芦穧入秋瘥。shù mǔ dòu miáo dāng xià sǐ,yī qí lú jì rù qiū chài。
相知相见无他论,笑看山前白鸟过。xiāng zhī xiāng jiàn wú tā lùn,xiào kàn shān qián bái niǎo guò。

梅花屋

王冕

九里溪头晚雨晴,松风瑟瑟水泠泠。jiǔ lǐ xī tóu wǎn yǔ qíng,sōng fēng sè sè shuǐ líng líng。
绝无过客问奇字,只有闲云到野亭。jué wú guò kè wèn qí zì,zhǐ yǒu xián yún dào yě tíng。
每笑盛名传坎壈,岂陈虚语说零丁?měi xiào shèng míng chuán kǎn lǎn,qǐ chén xū yǔ shuō líng dīng?
老年恰喜精神爽,合得仙人相鹤经。lǎo nián qià xǐ jīng shén shuǎng,hé dé xiān rén xiāng hè jīng。

寄王秋泉

王冕

尺书不寄海天遥,两见春风换柳条。chǐ shū bù jì hǎi tiān yáo,liǎng jiàn chūn fēng huàn liǔ tiáo。
台阁竞瞻官济济,山林谁问鬓萧萧?tái gé jìng zhān guān jì jì,shān lín shuí wèn bìn xiāo xiāo?
月明故国人情别,花落江城客思饶。yuè míng gù guó rén qíng bié,huā luò jiāng chéng kè sī ráo。
记得旧时携手处,酒酣曾过饮虹桥。jì dé jiù shí xié shǒu chù,jiǔ hān céng guò yǐn hóng qiáo。

题米元晖画

王冕

我生正坐山水癖,展卷见山如蜜甜。wǒ shēng zhèng zuò shān shuǐ pǐ,zhǎn juǎn jiàn shān rú mì tián。
古树含烟黑个个,远山落日见尖尖。gǔ shù hán yān hēi gè gè,yuǎn shān luò rì jiàn jiān jiān。
险绝岂惟游子虑,清幽足慰老夫潜。xiǎn jué qǐ wéi yóu zi lǜ,qīng yōu zú wèi lǎo fū qián。
行路望云情更切,不因小米故多添。xíng lù wàng yún qíng gèng qiè,bù yīn xiǎo mǐ gù duō tiān。

山水图

王冕

我生爱看真山水,眼底崎嵚每自谙。wǒ shēng ài kàn zhēn shān shuǐ,yǎn dǐ qí qīn měi zì ān。
绝壑卧云留宿雨,高林浮翠出晴岚。jué hè wò yún liú sù yǔ,gāo lín fú cuì chū qíng lán。
青山近屋多于簇,白石攒沙小似蚶。qīng shān jìn wū duō yú cù,bái shí zǎn shā xiǎo shì hān。
展卷令人倍惆怅,杏花春雨隔江南。zhǎn juǎn lìng rén bèi chóu chàng,xìng huā chūn yǔ gé jiāng nán。

过扬州

王冕

东南重镇是扬州,分野星辰近斗牛。dōng nán zhòng zhèn shì yáng zhōu,fēn yě xīng chén jìn dòu niú。
人物渐分南北早,江淮不改古今流。rén wù jiàn fēn nán běi zǎo,jiāng huái bù gǎi gǔ jīn liú。
琼花香委神仙佩,杨柳风闲帝子舟。qióng huā xiāng wěi shén xiān pèi,yáng liǔ fēng xián dì zi zhōu。
十里朱帘晴不下,银罂翠管满红楼。shí lǐ zhū lián qíng bù xià,yín yīng cuì guǎn mǎn hóng lóu。

送薜府判之广东

王冕

酾酒临江亦壮哉,别离无奈故徘徊。shāi jiǔ lín jiāng yì zhuàng zāi,bié lí wú nài gù pái huái。
喜聆乌府文章盛,又见尧天日月开。xǐ líng wū fǔ wén zhāng shèng,yòu jiàn yáo tiān rì yuè kāi。
万里邮传清誉远,百蛮歌动好官来。wàn lǐ yóu chuán qīng yù yuǎn,bǎi mán gē dòng hǎo guān lái。
吟边休说梅花老,不是山中宰相才。yín biān xiū shuō méi huā lǎo,bù shì shān zhōng zǎi xiāng cái。

悼王济川处士

王冕

上卿方驾紫云车,便寄江南处士诗。shàng qīng fāng jià zǐ yún chē,biàn jì jiāng nán chù shì shī。
白发忽辞明镜去,青山相对好楼居。bái fā hū cí míng jìng qù,qīng shān xiāng duì hǎo lóu jū。
床头筇竹生鳞甲,窗下残篇扑蠹鱼。chuáng tóu qióng zhú shēng lín jiǎ,chuāng xià cán piān pū dù yú。
莫向九原嗟寂寞,诸郎才俊马相如。mò xiàng jiǔ yuán jiē jì mò,zhū láng cái jùn mǎ xiāng rú。

秋夜燕山旅舍偶成寄林致和

王冕

花漏无声海月阴,小窗灯火夜沈沈。huā lòu wú shēng hǎi yuè yīn,xiǎo chuāng dēng huǒ yè shěn shěn。
出师表动英雄志,征伐书移慷慨心。chū shī biǎo dòng yīng xióng zhì,zhēng fá shū yí kāng kǎi xīn。
边塞雪深迷小草,关河秋老见乔林。biān sāi xuě shēn mí xiǎo cǎo,guān hé qiū lǎo jiàn qiáo lín。
不须更论江南事,击剑长歌且漫斟。bù xū gèng lùn jiāng nán shì,jī jiàn zhǎng gē qiě màn zhēn。

寄友

王冕

窗外疏篁脱故枝,屋头松树已添围。chuāng wài shū huáng tuō gù zhī,wū tóu sōng shù yǐ tiān wéi。
水流荒涧花无影,云落空山雨似飞。shuǐ liú huāng jiàn huā wú yǐng,yún luò kōng shān yǔ shì fēi。
别去几时多有梦,归来一笑竟忘机。bié qù jǐ shí duō yǒu mèng,guī lái yī xiào jìng wàng jī。
怀君欲寄江南信,沙漠风高雁影移。huái jūn yù jì jiāng nán xìn,shā mò fēng gāo yàn yǐng yí。

偶成

王冕

桑田沧海事沈沈,慨慷谁能论古今?sāng tián cāng hǎi shì shěn shěn,kǎi kāng shuí néng lùn gǔ jīn?
刖足卞和因献玉,然脐董卓岂无金?yuè zú biàn hé yīn xiàn yù,rán qí dǒng zhuó qǐ wú jīn?
虽求知己终难合,差立功名错用心。suī qiú zhī jǐ zhōng nán hé,chà lì gōng míng cuò yòng xīn。
老子胸中颇明白,只怜华发不胜簪。lǎo zi xiōng zhōng pǒ míng bái,zhǐ lián huá fā bù shèng zān。

三月廿九日夜欧阳省郎递至佳章观之技痒灯下即和但无童子急走送耳

王冕

今时自与古时别,酒兴何如诗兴赊。jīn shí zì yǔ gǔ shí bié,jiǔ xīng hé rú shī xīng shē。
风引白云归坐榻,雨蒸花气入窗纱。fēng yǐn bái yún guī zuò tà,yǔ zhēng huā qì rù chuāng shā。
漫言海上神仙宅,不抵江南处士家。màn yán hǎi shàng shén xiān zhái,bù dǐ jiāng nán chù shì jiā。
有客相过勿多论,老夫迂阔是生涯。yǒu kè xiāng guò wù duō lùn,lǎo fū yū kuò shì shēng yá。

四月十二日书怀

王冕

去年直北走风沙,今日江南事事讹。qù nián zhí běi zǒu fēng shā,jīn rì jiāng nán shì shì é。
转首不知春已去,闭门只觉树阴多。zhuǎn shǒu bù zhī chūn yǐ qù,bì mén zhǐ jué shù yīn duō。
青天有月徒惆怅,空谷无人绝笑歌。qīng tiān yǒu yuè tú chóu chàng,kōng gǔ wú rén jué xiào gē。
极目中原天万里,野烟荒草几铜驼。jí mù zhōng yuán tiān wàn lǐ,yě yān huāng cǎo jǐ tóng tuó。

己丑二月三日大风雨雪二首

王冕

狂风推云若山倒,积雪满路行人稀。kuáng fēng tuī yún ruò shān dào,jī xuě mǎn lù xíng rén xī。
大家得意频唤酒,老子畏寒愁解衣。dà jiā dé yì pín huàn jiǔ,lǎo zi wèi hán chóu jiě yī。
梅花出竹似索笑,沙鸥见我能忘机。méi huā chū zhú shì suǒ xiào,shā ōu jiàn wǒ néng wàng jī。
却思前载燕山北,骑马踏冰看打围。què sī qián zài yàn shān běi,qí mǎ tà bīng kàn dǎ wéi。

己丑二月三日大风雨雪二首

王冕

今年二月气候别,十日大雪寒于冬。jīn nián èr yuè qì hòu bié,shí rì dà xuě hán yú dōng。
民人正坐冻馁苦,燕雀如何意味浓?mín rén zhèng zuò dòng něi kǔ,yàn què rú hé yì wèi nóng?
风俗可知南北早,山河空锁百千重。fēng sú kě zhī nán běi zǎo,shān hé kōng suǒ bǎi qiān zhòng。
草堂欲作梅花梦,忽忆南阳有卧龙。cǎo táng yù zuò méi huā mèng,hū yì nán yáng yǒu wò lóng。

春日即事

王冕

二月三日雨不歇,桃花杏花吹作泥。èr yuè sān rì yǔ bù xiē,táo huā xìng huā chuī zuò ní。
积垒可怜飞燕苦,伤春无奈杜鹃啼。jī lěi kě lián fēi yàn kǔ,shāng chūn wú nài dù juān tí。
关河气转风云合,边塞烽多草树迷。guān hé qì zhuǎn fēng yún hé,biān sāi fēng duō cǎo shù mí。
老我疏狂思舞剑,兴来不待五更鸡。lǎo wǒ shū kuáng sī wǔ jiàn,xīng lái bù dài wǔ gèng jī。

别友

王冕

吴松江上听春雨,共说乡关动寂寥。wú sōng jiāng shàng tīng chūn yǔ,gòng shuō xiāng guān dòng jì liáo。
满地落花增感慨,故家乔木已萧条。mǎn dì luò huā zēng gǎn kǎi,gù jiā qiáo mù yǐ xiāo tiáo。
十年旧事浑疑梦,一别离情转觉饶。shí nián jiù shì hún yí mèng,yī bié lí qíng zhuǎn jué ráo。
后夜钱塘望明月,鬓华无奈雪飘飘。hòu yè qián táng wàng míng yuè,bìn huá wú nài xuě piāo piāo。

感怀

王冕

客邸可言行路难,故园无便寄平安。kè dǐ kě yán xíng lù nán,gù yuán wú biàn jì píng ān。
梦回孤馆灯火寂,吟到五更风雨寒。mèng huí gū guǎn dēng huǒ jì,yín dào wǔ gèng fēng yǔ hán。
南国山川频入梦,中原戎马独凭阑。nán guó shān chuān pín rù mèng,zhōng yuán róng mǎ dú píng lán。
田文一去豪华尽,长铗归来何所弹?tián wén yī qù háo huá jǐn,zhǎng jiá guī lái hé suǒ dàn?

招隐卷

王冕

寄尔太冲招隐篇,归来不用买山钱。jì ěr tài chōng zhāo yǐn piān,guī lái bù yòng mǎi shān qián。
青云绕屋树如盖,红雾隔堤花满川。qīng yún rào wū shù rú gài,hóng wù gé dī huā mǎn chuān。
既有向时潜子兴,不妨今日米家船。jì yǒu xiàng shí qián zi xīng,bù fáng jīn rì mǐ jiā chuán。
老夫湖海亦觉倦,也欲枕书林下眠。lǎo fū hú hǎi yì jué juàn,yě yù zhěn shū lín xià mián。

寄李子粲

王冕

白头自笑潜夫拙,却忆风流李谪仙。bái tóu zì xiào qián fū zhuō,què yì fēng liú lǐ zhé xiān。
对客每言齐物论,移家只有广文毡。duì kè měi yán qí wù lùn,yí jiā zhǐ yǒu guǎng wén zhān。
赤鸡白狗看儿戏,绿水青山作画传。chì jī bái gǒu kàn ér xì,lǜ shuǐ qīng shān zuò huà chuán。
慷慨不愁春色老,笑看花雨落平田。kāng kǎi bù chóu chūn sè lǎo,xiào kàn huā yǔ luò píng tián。