古诗词

醉桃源·其二·赠卢长笛

吴文英

沙河塘上旧游嬉。shā hé táng shàng jiù yóu xī。
卢郎年少时。lú láng nián shǎo shí。
一声长笛月中吹。yī shēng zhǎng dí yuè zhōng chuī。
和云和雁飞。hé yún hé yàn fēi。
惊物换,叹星移。jīng wù huàn,tàn xīng yí。
相看两鬓丝。xiāng kàn liǎng bìn sī。
断肠吴苑草凄凄。duàn cháng wú yuàn cǎo qī qī。
倚楼人未归。yǐ lóu rén wèi guī。

醉桃源·其三·芙蓉

吴文英

青春花姊不同时。qīng chūn huā zǐ bù tóng shí。
凄凉生较迟。qī liáng shēng jiào chí。
艳妆临水最相宜。yàn zhuāng lín shuǐ zuì xiāng yí。
风来吹秀漪。fēng lái chuī xiù yī。
惊旧事,问长眉。jīng jiù shì,wèn zhǎng méi。
月明仙梦回。yuè míng xiān mèng huí。
凭阑人但觉秋肥。píng lán rén dàn jué qiū féi。
花愁人不知。huā chóu rén bù zhī。

阮郎归/醉桃源·其四·会饮丰乐楼

吴文英

翠阴浓合晓莺堤。cuì yīn nóng hé xiǎo yīng dī。
春如日坠西。chūn rú rì zhuì xī。
画图新展远山齐。huà tú xīn zhǎn yuǎn shān qí。
花深十二梯。huā shēn shí èr tī。
风絮晚,醉魂迷。fēng xù wǎn,zuì hún mí。
隔城闻马嘶。gé chéng wén mǎ sī。
落红微沁绣鸳泥。luò hóng wēi qìn xiù yuān ní。
秋千教放低。qiū qiān jiào fàng dī。

如梦令

吴文英

春在绿窗杨柳。chūn zài lǜ chuāng yáng liǔ。
人与流莺俱瘦。rén yǔ liú yīng jù shòu。
眉底暮寒生,帘额时翻波皱。méi dǐ mù hán shēng,lián é shí fān bō zhòu。
风骤。fēng zhòu。
风骤。fēng zhòu。
花径啼红满袖。huā jìng tí hóng mǎn xiù。

如梦令

吴文英

秋千争闹粉墙。qiū qiān zhēng nào fěn qiáng。
闲看燕紫莺黄。xián kàn yàn zǐ yīng huáng。
啼到绿阴处,唤回浪子闲忙。tí dào lǜ yīn chù,huàn huí làng zi xián máng。
春光。chūn guāng。
春光。chūn guāng。
正是拾翠寻芳。zhèng shì shí cuì xún fāng。

定风波

吴文英

密约偷香□蹋青。mì yuē tōu xiāng tà qīng。
小车随马过南屏。xiǎo chē suí mǎ guò nán píng。
回首东风销鬓影。huí shǒu dōng fēng xiāo bìn yǐng。
重省。zhòng shěng。
十年心事夜船灯。shí nián xīn shì yè chuán dēng。
离骨渐尘桥下水,到头难灭景中情。lí gǔ jiàn chén qiáo xià shuǐ,dào tóu nán miè jǐng zhōng qíng。
两岸落花残酒醒。liǎng àn luò huā cán jiǔ xǐng。
烟冷。yān lěng。
人家垂柳未清明。rén jiā chuí liǔ wèi qīng míng。

忆江南·其一赋画灵照女

吴文英

衣白苎,雪面堕愁鬟。yī bái zhù,xuě miàn duò chóu huán。
不识朝云行雨处,空随春梦到人间。bù shí cháo yún xíng yǔ chù,kōng suí chūn mèng dào rén jiān。
留向画图看。liú xiàng huà tú kàn。
慵临镜,流水洗花颜。yōng lín jìng,liú shuǐ xǐ huā yán。
自织苍烟湘泪冷,谁捞明月海波寒。zì zhī cāng yān xiāng lèi lěng,shuí lāo míng yuè hǎi bō hán。
天澹雾漫漫。tiān dàn wù màn màn。

月中行/月宫春和黄复庵

吴文英

疏桐翠井早惊秋。shū tóng cuì jǐng zǎo jīng qiū。
叶叶雨声愁。yè yè yǔ shēng chóu。
灯前倦客老貂裘。dēng qián juàn kè lǎo diāo qiú。
燕去柳边楼。yàn qù liǔ biān lóu。
吴宫寂寞空烟水,浑不认、旧采菱洲。wú gōng jì mò kōng yān shuǐ,hún bù rèn jiù cǎi líng zhōu。
秋花旋结小盘虬。qiū huā xuán jié xiǎo pán qiú。
蝶怨夜香留。dié yuàn yè xiāng liú。

望江南其二茶

吴文英

松风远,莺燕静幽坊。sōng fēng yuǎn,yīng yàn jìng yōu fāng。
妆褪宫梅人倦绣,梦回春草日初长。zhuāng tuì gōng méi rén juàn xiù,mèng huí chūn cǎo rì chū zhǎng。
瓷碗试新汤。cí wǎn shì xīn tāng。
笙歌断,情与絮悠扬。shēng gē duàn,qíng yǔ xù yōu yáng。
石乳飞时离凤怨,玉纤分处露花香。shí rǔ fēi shí lí fèng yuàn,yù xiān fēn chù lù huā xiāng。
人去月侵廊。rén qù yuè qīn láng。

虞美人

吴文英

背庭缘恐花羞坠。bèi tíng yuán kǒng huā xiū zhuì。
心事遥山里。xīn shì yáo shān lǐ。
小帘愁卷月笼明。xiǎo lián chóu juǎn yuè lóng míng。
一寸秋怀、禁得几蛩声。yī cùn qiū huái jìn dé jǐ qióng shēng。
井梧不放西风起。jǐng wú bù fàng xī fēng qǐ。
供与离人睡。gōng yǔ lí rén shuì。
梦和新月未圆时。mèng hé xīn yuè wèi yuán shí。
起看檐蛛结网、又寻思。qǐ kàn yán zhū jié wǎng yòu xún sī。

菩萨蛮

吴文英

落花夜雨辞寒食。luò huā yè yǔ cí hán shí。
尘香明日城南陌。chén xiāng míng rì chéng nán mò。
玉靥湿斜红。yù yè shī xié hóng。
泪痕千万重。lèi hén qiān wàn zhòng。
伤春头竟白。shāng chūn tóu jìng bái。
来去春如客。lái qù chūn rú kè。
人瘦绿阴浓。rén shòu lǜ yīn nóng。
日长帘影中。rì zhǎng lián yǐng zhōng。

菩萨蛮

吴文英

绿波碧草长堤色。lǜ bō bì cǎo zhǎng dī sè。
东风不管春狼藉。dōng fēng bù guǎn chūn láng jí。
鱼沫细痕圆。yú mò xì hén yuán。
燕泥花唾乾。yàn ní huā tuò qián。
无情牵怨抑。wú qíng qiān yuàn yì。
画舸红楼侧。huà gě hóng lóu cè。
斜日起凭阑。xié rì qǐ píng lán。
垂杨舞晓寒。chuí yáng wǔ xiǎo hán。

江城梅花引·赠倪梅村

吴文英

江头何处带春归。jiāng tóu hé chù dài chūn guī。
玉川迷。yù chuān mí。
路东西。lù dōng xī。
一雁不飞、雪压冻云低。yī yàn bù fēi xuě yā dòng yún dī。
十里黄昏成晓色,竹根篱。shí lǐ huáng hūn chéng xiǎo sè,zhú gēn lí。
分流水、过翠微。fēn liú shuǐ guò cuì wēi。
带书傍月自锄畦。dài shū bàng yuè zì chú qí。
苦吟诗。kǔ yín shī。
生鬓丝。shēng bìn sī。
半黄烟雨,翠禽语、似说相思。bàn huáng yān yǔ,cuì qín yǔ shì shuō xiāng sī。
惆怅孤山、花尽草离离。chóu chàng gū shān huā jǐn cǎo lí lí。
半幅寒香家住远,小帘垂。bàn fú hán xiāng jiā zhù yuǎn,xiǎo lián chuí。
玉人误、听马嘶。yù rén wù tīng mǎ sī。

贺新郎·其一湖上有所赠

吴文英

湖上芙蓉早。hú shàng fú róng zǎo。
向北山、山深雾冷,更看花好。xiàng běi shān shān shēn wù lěng,gèng kàn huā hǎo。
流水茫茫城下梦,空指游仙路杳。liú shuǐ máng máng chéng xià mèng,kōng zhǐ yóu xiān lù yǎo。
笑萝障、云屏亲到。xiào luó zhàng yún píng qīn dào。
雪玉肌肤春温夜,饮湖光、山渌成花貌。xuě yù jī fū chūn wēn yè,yǐn hú guāng shān lù chéng huā mào。
临涧水,弄清照。lín jiàn shuǐ,nòng qīng zhào。
著愁不尽宫眉小。zhù chóu bù jǐn gōng méi xiǎo。
听一声、相思曲里,赋情多少。tīng yī shēng xiāng sī qū lǐ,fù qíng duō shǎo。
红日阑干鸳鸯枕,那枉裙腰褪了。hóng rì lán gàn yuān yāng zhěn,nà wǎng qún yāo tuì le。
算谁识、垂杨秋袅。suàn shuí shí chuí yáng qiū niǎo。
不是秦楼无缘分,点吴霜、羞带簪花帽。bù shì qín lóu wú yuán fēn,diǎn wú shuāng xiū dài zān huā mào。
但殢酒,任天晓。dàn tì jiǔ,rèn tiān xiǎo。

贺新郎·其二为德清赵令君赋小垂虹

吴文英

浪影龟纹皱。làng yǐng guī wén zhòu。
蘸平烟、青红半湿,枕溪窗牖。zhàn píng yān qīng hóng bàn shī,zhěn xī chuāng yǒu。
千尺晴霞慵卧水,万叠罗屏拥绣。qiān chǐ qíng xiá yōng wò shuǐ,wàn dié luó píng yōng xiù。
漫几度、吴船回首。màn jǐ dù wú chuán huí shǒu。
归雁五湖应不到,问苍茫、钓雪人知否。guī yàn wǔ hú yīng bù dào,wèn cāng máng diào xuě rén zhī fǒu。
樵唱杳,度深秀。qiáo chàng yǎo,dù shēn xiù。
重来趁得花时候。zhòng lái chèn dé huā shí hòu。
记留连、空山夜雨,短亭春酒。jì liú lián kōng shān yè yǔ,duǎn tíng chūn jiǔ。
桃李新栽成蹊处,尽是行人去后。táo lǐ xīn zāi chéng qī chù,jǐn shì xíng rén qù hòu。
但东阁、官梅清瘦。dàn dōng gé guān méi qīng shòu。
欸乃一声山水绿,燕无言、风定垂帘昼。āi nǎi yī shēng shān shuǐ lǜ,yàn wú yán fēng dìng chuí lián zhòu。
寒正悄,亸吟袖。hán zhèng qiāo,duǒ yín xiù。

婆罗门引·其一·为怀宁赵仇香赋

吴文英

香霏泛酒,瘴花初洗玉壶冰。xiāng fēi fàn jiǔ,zhàng huā chū xǐ yù hú bīng。
西风乍入吴城。xī fēng zhà rù wú chéng。
吹彻玉笙何处,曾说董双成。chuī chè yù shēng hé chù,céng shuō dǒng shuāng chéng。
奈司空经惯,未畅高情。nài sī kōng jīng guàn,wèi chàng gāo qíng。
瑶台几层。yáo tái jǐ céng。
但梦绕、曲阑行。dàn mèng rào qū lán xíng。
空忆双蝉□翠,寂寂秋声。kōng yì shuāng chán cuì,jì jì qiū shēng。
堂空露凉,倩谁唤、行云来洞庭。táng kōng lù liáng,qiàn shuí huàn xíng yún lái dòng tíng。
团扇月、只隔烟屏。tuán shàn yuè zhǐ gé yān píng。

婆罗门引·其二·郭清华席上为放琴客而新有所盼,赋以见喜

吴文英

风涟乱翠,酒霏飘汗洗新妆。fēng lián luàn cuì,jiǔ fēi piāo hàn xǐ xīn zhuāng。
幽情暗寄莲房。yōu qíng àn jì lián fáng。
弄雪调冰重会,临水暮追凉。nòng xuě diào bīng zhòng huì,lín shuǐ mù zhuī liáng。
正碧云不破,素月微行。zhèng bì yún bù pò,sù yuè wēi xíng。
双成夜笙,断旧曲、解明珰。shuāng chéng yè shēng,duàn jiù qū jiě míng dāng。
别有红娇粉润,初试霓裳。bié yǒu hóng jiāo fěn rùn,chū shì ní shang。
分莲调郎。fēn lián diào láng。
又拈惹、花茸碧唾香。yòu niān rě huā rōng bì tuò xiāng。
波晕切、一盼秋光。bō yūn qiè yī pàn qiū guāng。

祝英台近·其一悼得趣,赠宏庵

吴文英

黯春阴,收灯后,寂寞几帘户。àn chūn yīn,shōu dēng hòu,jì mò jǐ lián hù。
一片花飞,人驾彩云去。yī piàn huā fēi,rén jià cǎi yún qù。
应是蛛网金徽,拍天寒水,恨声断、孤鸿洛浦。yīng shì zhū wǎng jīn huī,pāi tiān hán shuǐ,hèn shēng duàn gū hóng luò pǔ。
对君诉。duì jūn sù。
团扇轻委桃花,流红为谁赋。tuán shàn qīng wěi táo huā,liú hóng wèi shuí fù。
□□□□,从今醉何处。,cóng jīn zuì hé chù。
可怜憔悴文园,曲屏春到,断肠句、落梅愁雨。kě lián qiáo cuì wén yuán,qū píng chūn dào,duàn cháng jù luò méi chóu yǔ。

祝英台近·其二饯陈少逸被仓台檄行部

吴文英

问流花,寻梦草,云暖翠微路。wèn liú huā,xún mèng cǎo,yún nuǎn cuì wēi lù。
锦雁峰前,浅约昼行处。jǐn yàn fēng qián,qiǎn yuē zhòu xíng chù。
不教嘶马飞春,一奁越境,那销尽、红吟绿赋。bù jiào sī mǎ fēi chūn,yī lián yuè jìng,nà xiāo jǐn hóng yín lǜ fù。
送人去。sòng rén qù。
长丝初染柔黄,晴和晓烟舞。zhǎng sī chū rǎn róu huáng,qíng hé xiǎo yān wǔ。
心事偷占,莺漏汉宫语。xīn shì tōu zhàn,yīng lòu hàn gōng yǔ。
趁得罗盖天香,归来时候,共留取、玉阑春住。chèn dé luó gài tiān xiāng,guī lái shí hòu,gòng liú qǔ yù lán chūn zhù。

西子妆慢/西子妆湖上清明薄游

吴文英

流水曲尘,艳阳醅酒,画舸游情如雾。liú shuǐ qū chén,yàn yáng pēi jiǔ,huà gě yóu qíng rú wù。
笑拈芳草不知名,乍凌波、断桥西堍。xiào niān fāng cǎo bù zhī míng,zhà líng bō duàn qiáo xī tù。
垂杨漫舞。chuí yáng màn wǔ。
总不解、将春系住。zǒng bù jiě jiāng chūn xì zhù。
燕归来,问彩绳纤手,如今何许。yàn guī lái,wèn cǎi shéng xiān shǒu,rú jīn hé xǔ。
欢盟误。huān méng wù。
一箭流光,又趁寒食去。yī jiàn liú guāng,yòu chèn hán shí qù。
不堪衰鬓著飞花,傍绿阴、冷烟深树。bù kān shuāi bìn zhù fēi huā,bàng lǜ yīn lěng yān shēn shù。
玄都秀句。xuán dōu xiù jù。
记前度、刘郎曾赋。jì qián dù liú láng céng fù。
最伤心、一片孤山细雨。zuì shāng xīn yī piàn gū shān xì yǔ。