品读经典 · 传承文明

采桑子·其二重阳病起饮酒连夕

朱敦儒

天高风劲尘寰静,佳节重阳。tiān gāo fēng jìn chén huán jìng,jiā jié zhòng yáng。 叶下潇湘。yè xià xiāo xiāng。 碧海晴空一阵霜。bì hǎi qíng kōng yī zhèn shuāng。 安排弦管倾芳酝,报答秋光。ān pái xián guǎn qīng fāng yùn,bào dá qiū guāng。 昼短歌长。zhòu duǎn gē zhǎng。 红烛黄花夜未央。hóng zhú huáng huā yè wèi yāng。

采桑子·其三

朱敦儒

一番海角凄凉梦,却到长安。yī fān hǎi jiǎo qī liáng mèng,què dào zhǎng ān。 翠帐犀帘。cuì zhàng xī lián。 依旧屏斜十二山。yī jiù píng xié shí èr shān。 玉人为我调琴瑟,颦黛低鬟。yù rén wèi wǒ diào qín sè,pín dài dī huán。 云散香残。yún sàn xiāng cán。 风雨蛮溪半夜寒。fēng yǔ mán xī bàn yè hán。

忆秦娥·其一若无置酒朝元亭,师厚同饮作

朱敦儒

西江碧。xī jiāng bì。 江亭夜燕天涯客。jiāng tíng yè yàn tiān yá kè。 天涯客。tiān yá kè。 一杯相属,此夕何夕。yī bēi xiāng shǔ,cǐ xī hé xī。 烛残花冷歌声急。zhú cán huā lěng gē shēng jí。 秦关汉苑无消息。qín guān hàn yuàn wú xiāo xī。 无消息。wú xiāo xī。 戍楼吹角,故人难得。shù lóu chuī jiǎo,gù rén nán dé。

忆秦娥·其二

朱敦儒

霜风急。shuāng fēng jí。 江南路上梅花白。jiāng nán lù shàng méi huā bái。 梅花白。méi huā bái。 寒溪残月,冷村深雪。hán xī cán yuè,lěng cūn shēn xuě。 洛阳醉里曾同摘。luò yáng zuì lǐ céng tóng zhāi。 水西竹外常相忆。shuǐ xī zhú wài cháng xiāng yì。 常相忆。cháng xiāng yì。 宝钗双凤,鬓边春色。bǎo chāi shuāng fèng,bìn biān chūn sè。

忆秦娥·其二

朱敦儒

吴船窄。wú chuán zhǎi。 吴江岸下长安客。wú jiāng àn xià zhǎng ān kè。 长安客。zhǎng ān kè。 惊尘心绪,转蓬踪迹。jīng chén xīn xù,zhuǎn péng zōng jì。 征鸿也是关河隔。zhēng hóng yě shì guān hé gé。 孤飞万里谁相识。gū fēi wàn lǐ shuí xiāng shí。 谁相识。shuí xiāng shí。 三更月落,斗横西北。sān gèng yuè luò,dòu héng xī běi。

忆秦娥·其四至节赴郡会,赦到

朱敦儒

歌钟列。gē zhōng liè。 公堂盛会酬佳节。gōng táng shèng huì chóu jiā jié。 酬佳节。chóu jiā jié。 皇恩宣布,早梅争发。huáng ēn xuān bù,zǎo méi zhēng fā。 舞场椎鼓催回雪。wǔ chǎng chuí gǔ cuī huí xuě。 金壶旋酒琼酥热。jīn hú xuán jiǔ qióng sū rè。 琼酥热。qióng sū rè。 今朝不饮,几时欢悦。jīn cháo bù yǐn,jǐ shí huān yuè。

卜算子·其一除夕

朱敦儒

江上见新年,年夜听春雨。jiāng shàng jiàn xīn nián,nián yè tīng chūn yǔ。 有个人人领略春,粉澹红轻注。yǒu gè rén rén lǐng lüè chūn,fěn dàn hóng qīng zhù。 深劝玉东西,低唱黄金缕。shēn quàn yù dōng xī,dī chàng huáng jīn lǚ。 捻底梅花总是愁,酒尽人归去。niǎn dǐ méi huā zǒng shì chóu,jiǔ jǐn rén guī qù。

卜算子·其二

朱敦儒

陌上雪销初,才得江梅信。mò shàng xuě xiāo chū,cái dé jiāng méi xìn。 剪彩盘金院落香,便觉烧灯近。jiǎn cǎi pán jīn yuàn luò xiāng,biàn jué shāo dēng jìn。 乐事眼前多,春酒今年胜。lè shì yǎn qián duō,chūn jiǔ jīn nián shèng。 好趁迎梅接柳时,满引金杯饮。hǎo chèn yíng méi jiē liǔ shí,mǎn yǐn jīn bēi yǐn。

卜算子·其二

朱敦儒

碧瓦小红楼,芳草江南岸。bì wǎ xiǎo hóng lóu,fāng cǎo jiāng nán àn。 雨后纱窗几阵寒,零落梨花晚。yǔ hòu shā chuāng jǐ zhèn hán,líng luò lí huā wǎn。 看到水如云,送尽鸦成点。kàn dào shuǐ rú yún,sòng jǐn yā chéng diǎn。 南北东西处处愁,独倚阑干遍。nán běi dōng xī chù chù chóu,dú yǐ lán gàn biàn。

卜算子·其二

朱敦儒

古涧一枝梅,免被园林锁。gǔ jiàn yī zhī méi,miǎn bèi yuán lín suǒ。 路远山深不怕寒,似共春相躲。lù yuǎn shān shēn bù pà hán,shì gòng chūn xiāng duǒ。 幽思有谁知,托契都难可。yōu sī yǒu shuí zhī,tuō qì dōu nán kě。 独自风流独自香,明月来寻我。dú zì fēng liú dú zì xiāng,míng yuè lái xún wǒ。

卜算子·其二

朱敦儒

灼灼一枝桃,粉艳天然好。zhuó zhuó yī zhī táo,fěn yàn tiān rán hǎo。 只被春风摆撼多,颜色凋零早。zhǐ bèi chūn fēng bǎi hàn duō,yán sè diāo líng zǎo。 结子未为迟,悔恨随芳草。jié zi wèi wèi chí,huǐ hèn suí fāng cǎo。 不下山来不出溪,待守刘郎老。bù xià shān lái bù chū xī,dài shǒu liú láng lǎo。

卜算子·其二

朱敦儒

旅雁向南飞,风雨群初失。lǚ yàn xiàng nán fēi,fēng yǔ qún chū shī。 饥渴辛勤两翅垂,独下寒汀立。jī kě xīn qín liǎng chì chuí,dú xià hán tīng lì。 鸥鹭苦难亲,矰缴忧相逼。ōu lù kǔ nán qīn,zēng jiǎo yōu xiāng bī。 云海茫茫无处归,谁听哀鸣急。yún hǎi máng máng wú chù guī,shuí tīng āi míng jí。

卜算子·其二

朱敦儒

山晓鹧鸪啼,云暗泷州路。shān xiǎo zhè gū tí,yún àn lóng zhōu lù。 榕叶阴浓荔子青,百尺桄榔树。róng yè yīn nóng lì zi qīng,bǎi chǐ guāng láng shù。 尽日不逢人,猛地风吹雨。jǐn rì bù féng rén,měng dì fēng chuī yǔ。 惨黯蛮溪鬼峒寒,隐隐闻铜鼓。cǎn àn mán xī guǐ dòng hán,yǐn yǐn wén tóng gǔ。

昭君怨·悼亡

朱敦儒

胧月黄昏亭榭。lóng yuè huáng hūn tíng xiè。 池上秋千初架。chí shàng qiū qiān chū jià。 燕子说春寒。yàn zi shuō chūn hán。 杏花残。xìng huā cán。 泪断愁肠难断。lèi duàn chóu cháng nán duàn。 往事总成幽怨。wǎng shì zǒng chéng yōu yuàn。 幽怨几时休。yōu yuàn jǐ shí xiū。 泪还流。lèi hái liú。

清平乐

朱敦儒

乱红深翠。luàn hóng shēn cuì。 楼阁春风外。lóu gé chūn fēng wài。 胡蝶成团飞照水。hú dié chéng tuán fēi zhào shuǐ。 睡鸭无人惊起。shuì yā wú rén jīng qǐ。 身闲更觉身轻。shēn xián gèng jué shēn qīng。 酒壶歌扇随行。jiǔ hú gē shàn suí xíng。 芳草绿杨堤畔,一声初听啼莺。fāng cǎo lǜ yáng dī pàn,yī shēng chū tīng tí yīng。

清平乐

朱敦儒

相留不住。xiāng liú bù zhù。 又趁东风去。yòu chèn dōng fēng qù。 楼外夕阳芳草路。lóu wài xī yáng fāng cǎo lù。 今夜短亭何处。jīn yè duǎn tíng hé chù。 杏花斜压阑干。xìng huā xié yā lán gàn。 朱帘不卷春寒。zhū lián bù juǎn chūn hán。 惆怅黄昏前后,离愁酒病厌厌。chóu chàng huáng hūn qián hòu,lí chóu jiǔ bìng yàn yàn。

清平乐

朱敦儒

多寒易雨。duō hán yì yǔ。 春事都相误。chūn shì dōu xiāng wù。 愁过黄昏无著处。chóu guò huáng hūn wú zhù chù。 宝篆烧残香缕。bǎo zhuàn shāo cán xiāng lǚ。 低鬟暗摘明珰。dī huán àn zhāi míng dāng。 罗巾挹损残妆。luó jīn yì sǔn cán zhuāng。 檐外几声风玉,丁东敲断人肠。yán wài jǐ shēng fēng yù,dīng dōng qiāo duàn rén cháng。

清平乐

朱敦儒

春寒雨妥。chūn hán yǔ tuǒ。 花萼红难破。huā è hóng nán pò。 绣线金针慵不作。xiù xiàn jīn zhēn yōng bù zuò。 要见秋千无那。yào jiàn qiū qiān wú nà。 西邻姊妹丁宁。xī lín zǐ mèi dīng níng。 寻芳更约清明。xún fāng gèng yuē qīng míng。 画个丙丁帖子,前阶后院求晴。huà gè bǐng dīng tiē zi,qián jiē hòu yuàn qiú qíng。

清平乐

朱敦儒

当初相见。dāng chū xiāng jiàn。 君恨相逢晚。jūn hèn xiāng féng wǎn。 一曲秦筝弹未遍。yī qū qín zhēng dàn wèi biàn。 无奈昭阳人怨。wú nài zhāo yáng rén yuàn。 便教恩浅情疏。biàn jiào ēn qiǎn qíng shū。 隔花空望金舆。gé huā kōng wàng jīn yú。 春晚不拈红粉,碧窗自录仙书。chūn wǎn bù niān hóng fěn,bì chuāng zì lù xiān shū。

清平乐·其二木樨

朱敦儒

人间花少。rén jiān huā shǎo。 菊小芙蓉老。jú xiǎo fú róng lǎo。 冷澹仙人偏得道。lěng dàn xiān rén piān dé dào。 买定西风一笑。mǎi dìng xī fēng yī xiào。 前身原是疏梅。qián shēn yuán shì shū méi。 黄姑点碎冰肌。huáng gū diǎn suì bīng jī。 惟有暗香长在,饱参清露霏微。wéi yǒu àn xiāng zhǎng zài,bǎo cān qīng lù fēi wēi。