品读经典 · 传承文明

贺新郎·寄刘阆风祭酒

汪莘

晓趁西湖约。xiǎo chèn xī hú yuē。 到湖头,烟消日出,波生雨脚。dào hú tóu,yān xiāo rì chū,bō shēng yǔ jiǎo。 日挈白鱼携碧酒,要与诗人共酌。rì qiè bái yú xié bì jiǔ,yào yǔ shī rén gòng zhuó。 把楼上、珠帘卷却。bǎ lóu shàng zhū lián juǎn què。 坐对荷花三万朵,念西邻、未嫁肌如削。zuò duì hé huā sān wàn duǒ,niàn xī lín wèi jià jī rú xuē。 待折与,不堪著。dài zhé yǔ,bù kān zhù。 别来又见秋萧索。bié lái yòu jiàn qiū xiāo suǒ。 恨无由、将余风月,伴君云鹤。hèn wú yóu jiāng yú fēng yuè,bàn jūn yún hè。 想见登山临水处,醉把茱萸盘礴。xiǎng jiàn dēng shān lín shuǐ chù,zuì bǎ zhū yú pán bó。 唱白雪、阳春新作。chàng bái xuě yáng chūn xīn zuò。 一自东篱人去后,算人间,黄菊空零落。yī zì dōng lí rén qù hòu,suàn rén jiān,huáng jú kōng líng luò。 叹作者,多命薄。tàn zuò zhě,duō mìng báo。

浣溪沙

汪莘

一曲清溪绕舍流。yī qū qīng xī rào shě liú。 数间茅屋正宜秋。shù jiān máo wū zhèng yí qiū。 芙蓉灼灼出墙头。fú róng zhuó zhuó chū qiáng tóu。 元亮气高还作令,少陵形瘦不封侯。yuán liàng qì gāo hái zuò lìng,shǎo líng xíng shòu bù fēng hóu。 村醪闲饮两三瓯。cūn láo xián yǐn liǎng sān ōu。

满江红·谢孟使君

汪莘

荆楚岁时,念自古、登临风俗。jīng chǔ suì shí,niàn zì gǔ dēng lín fēng sú。 休更道、桓家车骑,谢家丝竹。xiū gèng dào huán jiā chē qí,xiè jiā sī zhú。 不觉吹将头上帽,可来共采篱边菊。bù jué chuī jiāng tóu shàng mào,kě lái gòng cǎi lí biān jú。 叹如今,重九有何人,相追逐。tàn rú jīn,zhòng jiǔ yǒu hé rén,xiāng zhuī zhú。 穷处士,枯如木。qióng chù shì,kū rú mù。 贤太守,温如玉。xián tài shǒu,wēn rú yù。 遣厨人馈酒,廪人馈粟。qiǎn chú rén kuì jiǔ,lǐn rén kuì sù。 欲寄唐虞无限意,离骚都是相思曲。yù jì táng yú wú xiàn yì,lí sāo dōu shì xiāng sī qū。 奈两三、寒蝶尚于飞,秋光促。nài liǎng sān hán dié shàng yú fēi,qiū guāng cù。

念奴娇·寄孟使君

汪莘

龙山高会,忆当时宾主,风流云散。lóng shān gāo huì,yì dāng shí bīn zhǔ,fēng liú yún sàn。 今日紫阳峰顶上,人望旌旗天半。jīn rì zǐ yáng fēng dǐng shàng,rén wàng jīng qí tiān bàn。 万叠红蕖,千层黄菊,照耀成飞观。wàn dié hóng qú,qiān céng huáng jú,zhào yào chéng fēi guān。 西风浩荡,碧天斜去双雁。xī fēng hào dàng,bì tiān xié qù shuāng yàn。 遥想健笔淋漓,龙蛇落纸,妙句高张翰。yáo xiǎng jiàn bǐ lín lí,lóng shé luò zhǐ,miào jù gāo zhāng hàn。 笼日轻霞横数抹,绿水金波相间。lóng rì qīng xiá héng shù mǒ,lǜ shuǐ jīn bō xiāng jiān。 目寄宣平,神追师道,归棹摇星汉。mù jì xuān píng,shén zhuī shī dào,guī zhào yáo xīng hàn。 城中万户,烛光香雾交贯。chéng zhōng wàn hù,zhú guāng xiāng wù jiāo guàn。

满江红·万古灰飞

汪莘

万古灰飞,算何用、黄金满屋。wàn gǔ huī fēi,suàn hé yòng huáng jīn mǎn wū。 吾老矣,几番重九,几杯醽醁。wú lǎo yǐ,jǐ fān zhòng jiǔ,jǐ bēi líng lù。 此日登临多恨别,明年强健何由卜。cǐ rì dēng lín duō hèn bié,míng nián qiáng jiàn hé yóu bo。 且唤教、儿女逐人来,寻黄菊。qiě huàn jiào ér nǚ zhú rén lái,xún huáng jú。 苹已白,枫犹绿。píng yǐ bái,fēng yóu lǜ。 鲈已晚,橙初熟。lú yǐ wǎn,chéng chū shú。 叹人间何事,稍如吾欲。tàn rén jiān hé shì,shāo rú wú yù。 五柳爱寻王母使,三闾好作湘妃曲。wǔ liǔ ài xún wáng mǔ shǐ,sān lǘ hǎo zuò xiāng fēi qū。 向飘风、冻雨返柴扉,骑黄犊。xiàng piāo fēng dòng yǔ fǎn chái fēi,qí huáng dú。

蓦山溪·金风玉露

汪莘

金风玉露,洗出乾坤体。jīn fēng yù lù,xǐ chū qián kūn tǐ。 乘兴到前村,见一片、清溪无底。chéng xīng dào qián cūn,jiàn yī piàn qīng xī wú dǐ。 竹篱茅舍,鸡犬两三家,寻渔父,问湘灵,拄杖斜阳里。zhú lí máo shě,jī quǎn liǎng sān jiā,xún yú fù,wèn xiāng líng,zhǔ zhàng xié yáng lǐ。 青春误我,白发今如此。qīng chūn wù wǒ,bái fā jīn rú cǐ。 幸自识方壶,有个人、神通游戏。xìng zì shí fāng hú,yǒu gè rén shén tōng yóu xì。 涧边野鹤,岩上忽孤云,倾浊酒,对黄花,又似东篱子。jiàn biān yě hè,yán shàng hū gū yún,qīng zhuó jiǔ,duì huáng huā,yòu shì dōng lí zi。

生查子·忆去秋抱病过冬,因赋此

汪莘

春来春色佳,秋至秋光好。chūn lái chūn sè jiā,qiū zhì qiū guāng hǎo。 无计奈春归,又看秋光老。wú jì nài chūn guī,yòu kàn qiū guāng lǎo。 去年飞雪时,病与梅花道。qù nián fēi xuě shí,bìng yǔ méi huā dào。 来岁雪飞时,为把金樽倒。lái suì xuě fēi shí,wèi bǎ jīn zūn dào。

感皇恩

汪莘

年少好寻芳,早春时节。nián shǎo hǎo xún fāng,zǎo chūn shí jié。 飞去飞来似蝴蝶。fēi qù fēi lái shì hú dié。 如今老大,懒趁五陵豪侠。rú jīn lǎo dà,lǎn chèn wǔ líng háo xiá。 梦中时听得,秦箫咽。mèng zhōng shí tīng dé,qín xiāo yàn。 割断人间,柳枝桃叶。gē duàn rén jiān,liǔ zhī táo yè。 海上书来恨离别。hǎi shàng shū lái hèn lí bié。 旧游还在,空锁烟霞万叠。jiù yóu hái zài,kōng suǒ yān xiá wàn dié。 举杯相忆处,青天月。jǔ bēi xiāng yì chù,qīng tiān yuè。

忆秦娥

汪莘

村南北。cūn nán běi。 夜来陡觉霜风急。yè lái dǒu jué shuāng fēng jí。 霜风急。shuāng fēng jí。 征途情绪,塞垣消息。zhēng tú qíng xù,sāi yuán xiāo xī。 佳人独倚琵琶泣。jiā rén dú yǐ pí pá qì。 一江明月空相忆。yī jiāng míng yuè kōng xiāng yì。 空相忆。kōng xiāng yì。 寒衣未絮,荻花狼籍。hán yī wèi xù,dí huā láng jí。

点绛唇

汪莘

数朵芙蕖,嫣然一笑凌清晓。shù duǒ fú qú,yān rán yī xiào líng qīng xiǎo。 谢家池沼。xiè jiā chí zhǎo。 秋景偏宜少。qiū jǐng piān yí shǎo。 气挟清霜,似把群花小。qì xié qīng shuāng,shì bǎ qún huā xiǎo。 秋风袅。qiū fēng niǎo。 湘君来了。xiāng jūn lái le。 一曲烟波渺。yī qū yān bō miǎo。

菩萨蛮

汪莘

问言何处秋光好。wèn yán hé chù qiū guāng hǎo。 当年曾过长洲道。dāng nián céng guò zhǎng zhōu dào。 一望没遮拦。yī wàng méi zhē lán。 天宽水亦宽。tiān kuān shuǐ yì kuān。 也因轻霭扫。yě yīn qīng ǎi sǎo。 也傍斜晖讨。yě bàng xié huī tǎo。 指点与君看。zhǐ diǎn yǔ jūn kàn。 画他难不难。huà tā nán bù nán。

桃源忆故人

汪莘

人间只解留春住。rén jiān zhǐ jiě liú chūn zhù。 不管秋归去。bù guǎn qiū guī qù。 一阵西窗风雨。yī zhèn xī chuāng fēng yǔ。 秋也归何处。qiū yě guī hé chù。 柴扉半掩闲庭户。chái fēi bàn yǎn xián tíng hù。 黄叶青苔无数。huáng yè qīng tái wú shù。 犹把小春分付。yóu bǎ xiǎo chūn fēn fù。 梅蕊前村路。méi ruǐ qián cūn lù。

浣溪沙·九日

汪莘

青女催人两鬓霜。qīng nǚ cuī rén liǎng bìn shuāng。 自篘白酒作重阳。zì chōu bái jiǔ zuò zhòng yáng。 方壶老子莫凄凉。fāng hú lǎo zi mò qī liáng。 天地两三胡蝶梦,古今多少菊花香。tiān dì liǎng sān hú dié mèng,gǔ jīn duō shǎo jú huā xiāng。 只将破帽送秋光。zhǐ jiāng pò mào sòng qiū guāng。

点绛唇

汪莘

晓角霜天,昼帘却是春天气。xiǎo jiǎo shuāng tiān,zhòu lián què shì chūn tiān qì。 小园行处。xiǎo yuán xíng chù。 双蝶相随至。shuāng dié xiāng suí zhì。 恰向梅边,又向桃边觑。qià xiàng méi biān,yòu xiàng táo biān qù。 孜孜地。zī zī dì。 访兰寻蕙。fǎng lán xún huì。 谁会幽人意。shuí huì yōu rén yì。

汉宫春

汪莘

春色平分,甚偏他杨柳,分外风流。chūn sè píng fēn,shén piān tā yáng liǔ,fēn wài fēng liú。 夭桃自适其适,一笑还休。yāo táo zì shì qí shì,yī xiào hái xiū。 可怜仙李,对东风、却少温柔。kě lián xiān lǐ,duì dōng fēng què shǎo wēn róu。 争奈得、海棠妆点,向人浑不知羞。zhēng nài dé hǎi táng zhuāng diǎn,xiàng rén hún bù zhī xiū。 谁觉韶华如梦,到酴醾开后,莺语供愁。shuí jué sháo huá rú mèng,dào tú mí kāi hòu,yīng yǔ gōng chóu。 天教姚黄晚出,贵与王侔。tiān jiào yáo huáng wǎn chū,guì yǔ wáng móu。 花中隐者,有春兰、秋菊俱优。huā zhōng yǐn zhě,yǒu chūn lán qiū jú jù yōu。 须是到、溪山清冻,江梅香喷枝头。xū shì dào xī shān qīng dòng,jiāng méi xiāng pēn zhī tóu。

杏花天·寄天台刘允叔

汪莘

残雪林塘春意浅。cán xuě lín táng chūn yì qiǎn。 倚碧玉、阑干日晚。yǐ bì yù lán gàn rì wǎn。 天涯五色明如剪。tiān yá wǔ sè míng rú jiǎn。 上有新蟾占断。shàng yǒu xīn chán zhàn duàn。 从别后、水遥山远。cóng bié hòu shuǐ yáo shān yuǎn。 倩说与、天台刘阮。qiàn shuō yǔ tiān tái liú ruǎn。 方壶只有梅花伴。fāng hú zhǐ yǒu méi huā bàn。 不似桃花庭院。bù shì táo huā tíng yuàn。

杏花天·有感

汪莘

美人家在江南住。měi rén jiā zài jiāng nán zhù。 每惆恨、江南日暮。měi chóu hèn jiāng nán rì mù。 白蘋洲畔花无数。bái píng zhōu pàn huā wú shù。 还忆潇湘风度。hái yì xiāo xiāng fēng dù。 幸自是、断肠无处。xìng zì shì duàn cháng wú chù。 怎强作、莺声燕语。zěn qiáng zuò yīng shēng yàn yǔ。 东风占断秦筝柱。dōng fēng zhàn duàn qín zhēng zhù。 也逐落花归去。yě zhú luò huā guī qù。

西江月·赋红白二梅

汪莘

红白虽分两色,清香总是梅花。hóng bái suī fēn liǎng sè,qīng xiāng zǒng shì méi huā。 早春风日野人家,相对伯夷柳下。zǎo chūn fēng rì yě rén jiā,xiāng duì bó yí liǔ xià。 爱影拈将灯取,惜香放下帘遮。ài yǐng niān jiāng dēng qǔ,xī xiāng fàng xià lián zhē。 长安如梦只堪嗟,乐此应须贤者。zhǎng ān rú mèng zhǐ kān jiē,lè cǐ yīng xū xián zhě。

卜算子·立春日赋

汪莘

夏则饮红泉,冬则餐红术。xià zé yǐn hóng quán,dōng zé cān hóng shù。 一片新春入手来,不费些儿力。yī piàn xīn chūn rù shǒu lái,bù fèi xiē ér lì。 春在水无痕,春在山无迹。chūn zài shuǐ wú hén,chūn zài shān wú jì。 李白桃红未吐时,好个春消息。lǐ bái táo hóng wèi tǔ shí,hǎo gè chūn xiāo xī。

西江月·赋红梅

汪莘

曾把江梅入室,门人不敬红梅。céng bǎ jiāng méi rù shì,mén rén bù jìng hóng méi。 清香一点入灵台,傲雪家风犹在。qīng xiāng yī diǎn rù líng tái,ào xuě jiā fēng yóu zài。 状貌妇人孺子,性情烈士奇才。zhuàng mào fù rén rú zi,xìng qíng liè shì qí cái。 自开自落有谁来,与汝上林相待。zì kāi zì luò yǒu shuí lái,yǔ rǔ shàng lín xiāng dài。