品读经典 · 传承文明

减字木兰花

魏夫人

西楼明月。xī lóu míng yuè。 掩映梨花千树雪。yǎn yìng lí huā qiān shù xuě。 楼上人归。lóu shàng rén guī。 愁听孤城一雁飞。chóu tīng gū chéng yī yàn fēi。 玉人何处。yù rén hé chù。 又见江南春色暮。yòu jiàn jiāng nán chūn sè mù。 芳信难寻。fāng xìn nán xún。 去后桃花流水深。qù hòu táo huā liú shuǐ shēn。

减字木兰花

魏夫人

落花飞絮。luò huā fēi xù。 杳杳天涯人甚处。yǎo yǎo tiān yá rén shén chù。 欲寄相思。yù jì xiāng sī。 春尽衡阳雁渐稀。chūn jǐn héng yáng yàn jiàn xī。 离肠泪眼。lí cháng lèi yǎn。 肠断泪痕流不断。cháng duàn lèi hén liú bù duàn。 明月西楼。míng yuè xī lóu。 一曲阑干一倍愁。yī qū lán gàn yī bèi chóu。

点绛唇·波上清风

魏夫人

波上清风,画船明月人归后,渐消残酒。bō shàng qīng fēng,huà chuán míng yuè rén guī hòu,jiàn xiāo cán jiǔ。 独自凭阑久。dú zì píng lán jiǔ。 聚散匆匆,此恨年年有,重回首。jù sàn cōng cōng,cǐ hèn nián nián yǒu,zhòng huí shǒu。 淡烟疏柳。dàn yān shū liǔ。 隐隐芜城漏。yǐn yǐn wú chéng lòu。

菩萨蛮

魏夫人

溪山掩映斜阳里。xī shān yǎn yìng xié yáng lǐ。 楼台影动鸳鸯起。lóu tái yǐng dòng yuān yāng qǐ。 隔岸两三家。gé àn liǎng sān jiā。 出墙红杏花。chū qiáng hóng xìng huā。 绿杨堤下路。lǜ yáng dī xià lù。 早晚溪边去。zǎo wǎn xī biān qù。 三见柳绵飞。sān jiàn liǔ mián fēi。 离人犹未归。lí rén yóu wèi guī。

菩萨蛮

魏夫人

红楼斜倚连溪曲。hóng lóu xié yǐ lián xī qū。 楼前溪水凝寒玉。lóu qián xī shuǐ níng hán yù。 荡漾木兰船。dàng yàng mù lán chuán。 船中人少年。chuán zhōng rén shǎo nián。 荷花娇欲语。hé huā jiāo yù yǔ。 笑入鸳鸯浦。xiào rù yuān yāng pǔ。 波上暝烟低。bō shàng míng yān dī。 菱歌月下归。líng gē yuè xià guī。

武陵春·小院无人帘半卷

魏夫人

小院无人帘半卷,独自倚阑时。xiǎo yuàn wú rén lián bàn juǎn,dú zì yǐ lán shí。 宽尽春来金缕衣。kuān jǐn chūn lái jīn lǚ yī。 憔悴有谁知。qiáo cuì yǒu shuí zhī。 玉人近日书来少,应是怨来迟。yù rén jìn rì shū lái shǎo,yīng shì yuàn lái chí。 梦里长安早晚归。mèng lǐ zhǎng ān zǎo wǎn guī。 和泪立斜晖。hé lèi lì xié huī。

江城子·春恨

魏夫人

别郎容易见郎难。bié láng róng yì jiàn láng nán。 几何般。jǐ hé bān。 懒临鸾。lǎn lín luán。 憔悴容仪,陡觉缕衣宽。qiáo cuì róng yí,dǒu jué lǚ yī kuān。 门外红梅将谢也,谁信道、不曾看。mén wài hóng méi jiāng xiè yě,shuí xìn dào bù céng kàn。 晓妆楼上望长安。xiǎo zhuāng lóu shàng wàng zhǎng ān。 怯轻寒。qiè qīng hán。 莫凭阑。mò píng lán。 嫌怕东风,吹恨上眉端。xián pà dōng fēng,chuī hèn shàng méi duān。 为报归期须及早,休误妾、一春闲。wèi bào guī qī xū jí zǎo,xiū wù qiè yī chūn xián。

卷珠帘·记得来时春未暮

魏夫人

记得来时春未暮。jì dé lái shí chūn wèi mù。 执手攀花,袖染花梢露。zhí shǒu pān huā,xiù rǎn huā shāo lù。 暗卜春心共花语。àn bo chūn xīn gòng huā yǔ。 争寻双朵争先去。zhēng xún shuāng duǒ zhēng xiān qù。 多情因甚相辜负。duō qíng yīn shén xiāng gū fù。 轻拆轻离,欲向谁分诉。qīng chāi qīng lí,yù xiàng shuí fēn sù。 泪湿海棠花枝处。lèi shī hǎi táng huā zhī chù。 东君空把奴分付。dōng jūn kōng bǎ nú fēn fù。

系裙腰

魏夫人

灯花耿耿漏迟迟。dēng huā gěng gěng lòu chí chí。 人别后、夜凉时。rén bié hòu yè liáng shí。 西风潇洒梦初回。xī fēng xiāo sǎ mèng chū huí。 谁念我,就单枕,皱双眉。shuí niàn wǒ,jiù dān zhěn,zhòu shuāng méi。 锦屏绣幌与秋期。jǐn píng xiù huǎng yǔ qiū qī。 肠欲断、泪偷垂。cháng yù duàn lèi tōu chuí。 月明还到小窗西。yuè míng hái dào xiǎo chuāng xī。 我恨你,我忆你,你争知。wǒ hèn nǐ,wǒ yì nǐ,nǐ zhēng zhī。

减字木兰花·春怨

朱淑真

独行独坐,独唱独酬还独卧。dú xíng dú zuò,dú chàng dú chóu hái dú wò。 伫立伤神,无奈轻寒著摸人。zhù lì shāng shén,wú nài qīng hán zhù mō rén。 此情谁见,泪洗残妆无一半。cǐ qíng shuí jiàn,lèi xǐ cán zhuāng wú yī bàn。 愁病相仍,剔尽寒灯梦不成。chóu bìng xiāng réng,tī jǐn hán dēng mèng bù chéng。

春宵

朱淑真

梦回酒醒春愁怯,宝鸭烟销香未歇。mèng huí jiǔ xǐng chūn chóu qiè,bǎo yā yān xiāo xiāng wèi xiē。 薄衾无奈五更寒,杜鹃叫落西楼月。báo qīn wú nài wǔ gèng hán,dù juān jiào luò xī lóu yuè。

忆秦娥·正月初六日夜月

朱淑真

弯弯曲,新年新月钩寒玉。wān wān qū,xīn nián xīn yuè gōu hán yù。 钩寒玉,凤鞋儿小,翠眉儿蹙。gōu hán yù,fèng xié ér xiǎo,cuì méi ér cù。 闹蛾雪柳添妆束,烛龙火树争驰逐。nào é xuě liǔ tiān zhuāng shù,zhú lóng huǒ shù zhēng chí zhú。 争驰逐,元宵三五,不如初六。zhēng chí zhú,yuán xiāo sān wǔ,bù rú chū liù。

浣溪沙·清明

朱淑真

春巷夭桃吐绛英,春衣初试薄罗轻。chūn xiàng yāo táo tǔ jiàng yīng,chūn yī chū shì báo luó qīng。 风和烟暖燕巢成。fēng hé yān nuǎn yàn cháo chéng。 小院湘帘闲不卷,曲房朱户闷长扃。xiǎo yuàn xiāng lián xián bù juǎn,qū fáng zhū hù mèn zhǎng jiōng。 恼人光景又清明。nǎo rén guāng jǐng yòu qīng míng。

江城子·赏春

朱淑真

斜风细雨作春寒。xié fēng xì yǔ zuò chūn hán。 对尊前。duì zūn qián。 忆前欢。yì qián huān。 曾把梨花,寂寞泪阑干。céng bǎ lí huā,jì mò lèi lán gàn。 芳草断烟南浦路,和别泪,看青山。fāng cǎo duàn yān nán pǔ lù,hé bié lèi,kàn qīng shān。 昨宵结得梦夤缘。zuó xiāo jié dé mèng yín yuán。 水云间。shuǐ yún jiān。 悄无言。qiāo wú yán。 争奈醒来,愁恨又依然。zhēng nài xǐng lái,chóu hèn yòu yī rán。 展转衾裯空懊恼,天易见,见伊难。zhǎn zhuǎn qīn chóu kōng ào nǎo,tiān yì jiàn,jiàn yī nán。

生查子·其二

朱淑真

年年玉镜台,梅蕊宫妆困。nián nián yù jìng tái,méi ruǐ gōng zhuāng kùn。 今岁未还家,怕见江南信。jīn suì wèi hái jiā,pà jiàn jiāng nán xìn。 酒从别后疏,泪向愁中尽。jiǔ cóng bié hòu shū,lèi xiàng chóu zhōng jǐn。 遥想楚云深,人远天涯近。yáo xiǎng chǔ yún shēn,rén yuǎn tiān yá jìn。

生查子·其二

朱淑真

寒食不多时,几日东风恶。hán shí bù duō shí,jǐ rì dōng fēng è。 无绪倦寻芳,闲却秋千索。wú xù juàn xún fāng,xián què qiū qiān suǒ。 玉减翠裙交,病怯罗衣薄。yù jiǎn cuì qún jiāo,bìng qiè luó yī báo。 不忍卷帘看,寂寞梨花落。bù rěn juǎn lián kàn,jì mò lí huā luò。

谒金门·春半

朱淑真

春已半,触目此情无限。chūn yǐ bàn,chù mù cǐ qíng wú xiàn。 十二阑干闲倚遍,愁来天不管。shí èr lán gàn xián yǐ biàn,chóu lái tiān bù guǎn。 好是风和日暖,输与莺莺燕燕。hǎo shì fēng hé rì nuǎn,shū yǔ yīng yīng yàn yàn。 满院落花帘不卷,断肠芳草远。mǎn yuàn luò huā lián bù juǎn,duàn cháng fāng cǎo yuǎn。

眼儿媚

朱淑真

迟迟春日弄轻柔,花径暗香流。chí chí chūn rì nòng qīng róu,huā jìng àn xiāng liú。 清明过了,不堪回首,云锁朱楼。qīng míng guò le,bù kān huí shǒu,yún suǒ zhū lóu。 午窗睡起莺声巧,何处唤春愁。wǔ chuāng shuì qǐ yīng shēng qiǎo,hé chù huàn chūn chóu。 绿杨影里,海棠亭畔,红杏梢头。lǜ yáng yǐng lǐ,hǎi táng tíng pàn,hóng xìng shāo tóu。

鹧鸪天

朱淑真

独倚阑干昼日长,纷纷蜂蝶斗轻狂。dú yǐ lán gàn zhòu rì zhǎng,fēn fēn fēng dié dòu qīng kuáng。 一天飞絮东风恶,满路桃花春水香。yī tiān fēi xù dōng fēng è,mǎn lù táo huā chūn shuǐ xiāng。 当此际,意偏长,萋萋芳草傍池塘。dāng cǐ jì,yì piān zhǎng,qī qī fāng cǎo bàng chí táng。 千钟尚欲偕春醉,幸有荼蘼与海棠。qiān zhōng shàng yù xié chūn zuì,xìng yǒu tú mí yǔ hǎi táng。

清平乐

朱淑真

风光紧急,三月俄三十。fēng guāng jǐn jí,sān yuè é sān shí。 拟欲留连计无及,绿野烟愁露泣。nǐ yù liú lián jì wú jí,lǜ yě yān chóu lù qì。 倩谁寄语春宵,城头画鼓轻敲。qiàn shuí jì yǔ chūn xiāo,chéng tóu huà gǔ qīng qiāo。 缱绻临歧嘱付,来年早到梅梢。qiǎn quǎn lín qí zhǔ fù,lái nián zǎo dào méi shāo。