品读经典 · 传承文明

菩萨蛮·淹泊平山堂。寒食节,固陵绿事参军表弟周元固惠酒,为作此词

黄庭坚

细腰宫外清明雨。xì yāo gōng wài qīng míng yǔ。 云阳台上烟如缕。yún yáng tái shàng yān rú lǚ。 云雨暗巫山。yún yǔ àn wū shān。 流人殊未还。liú rén shū wèi hái。 阿谁知此意。ā shuí zhī cǐ yì。 解遣双壶至。jiě qiǎn shuāng hú zhì。 不是白头新。bù shì bái tóu xīn。 周郎旧可人。zhōu láng jiù kě rén。

好女儿

黄庭坚

春去几时还。chūn qù jǐ shí hái。 问桃李无言。wèn táo lǐ wú yán。 燕子归栖风劲,梨雪乱西园。yàn zi guī qī fēng jìn,lí xuě luàn xī yuán。 唯有月婵娟。wéi yǒu yuè chán juān。 似人人、难近如天。shì rén rén nán jìn rú tiān。 愿教清影常相见,更乞取团圆。yuàn jiào qīng yǐng cháng xiāng jiàn,gèng qǐ qǔ tuán yuán。

好女儿

黄庭坚

粉泪一行行。fěn lèi yī xíng xíng。 啼破晓来妆。tí pò xiǎo lái zhuāng。 懒系酥胸罗带,羞见绣鸳鸯。lǎn xì sū xiōng luó dài,xiū jiàn xiù yuān yāng。 拟待不思量。nǐ dài bù sī liàng。 怎奈向、目下恓惶。zěn nài xiàng mù xià xī huáng。 假饶来后,教人见了,却去何妨。jiǎ ráo lái hòu,jiào rén jiàn le,què qù hé fáng。

鹧鸪天·其一重九日集句

黄庭坚

塞雁初来秋影寒。sāi yàn chū lái qiū yǐng hán。 霜林风过叶声乾。shuāng lín fēng guò yè shēng qián。 龙山落帽千年事,我对西风犹整冠。lóng shān luò mào qiān nián shì,wǒ duì xī fēng yóu zhěng guān。 兰委佩,菊堪餐。lán wěi pèi,jú kān cān。 人情时事半悲欢。rén qíng shí shì bàn bēi huān。 但将酩酊酬佳节,更把茱萸仔细看。dàn jiāng mǐng dīng chóu jiā jié,gèng bǎ zhū yú zǎi xì kàn。

少年心其一

黄庭坚

对景惹起愁闷。duì jǐng rě qǐ chóu mèn。 染相思、病成方寸。rǎn xiāng sī bìng chéng fāng cùn。 是阿谁先有意,阿谁薄幸。shì ā shuí xiān yǒu yì,ā shuí báo xìng。 斗顿恁、少喜多嗔。dòu dùn nèn shǎo xǐ duō chēn。 合下休传音问。hé xià xiū chuán yīn wèn。 你有我、我无你分。nǐ yǒu wǒ wǒ wú nǐ fēn。 似合欢桃核,真堪人恨。shì hé huān táo hé,zhēn kān rén hèn。 心儿里、有两个人人。xīn ér lǐ yǒu liǎng gè rén rén。

南乡子·重阳日宜州城楼宴集即席作

黄庭坚

诸将说封侯,短笛长歌独倚楼。zhū jiāng shuō fēng hóu,duǎn dí zhǎng gē dú yǐ lóu。 万事尽随风雨去,休休,戏马台南金络头。wàn shì jǐn suí fēng yǔ qù,xiū xiū,xì mǎ tái nán jīn luò tóu。 催酒莫迟留,酒味今秋似去秋。cuī jiǔ mò chí liú,jiǔ wèi jīn qiū shì qù qiū。 花向老人头上笑,羞羞,白发簪花不解愁。huā xiàng lǎo rén tóu shàng xiào,xiū xiū,bái fā zān huā bù jiě chóu。

少年心其二添字

黄庭坚

心里人人,暂不见、霎时难过。xīn lǐ rén rén,zàn bù jiàn shà shí nán guò。 天生你要憔悴我。tiān shēng nǐ yào qiáo cuì wǒ。 把心头从前鬼,着手摩挲。bǎ xīn tóu cóng qián guǐ,zhe shǒu mó sā。 抖擞了、百病销磨。dǒu sǒu le bǎi bìng xiāo mó。 见说那厮脾鳖热。jiàn shuō nà sī pí biē rè。 大不成我便与拆破。dà bù chéng wǒ biàn yǔ chāi pò。 待来时、鬲上与厮噷则个。dài lái shí gé shàng yǔ sī hm zé gè。 温存著、且教推磨。wēn cún zhù qiě jiào tuī mó。

南歌子

黄庭坚

槐绿低窗暗,榴红照眼明。huái lǜ dī chuāng àn,liú hóng zhào yǎn míng。 玉人邀我少留行。yù rén yāo wǒ shǎo liú xíng。 无奈一帆烟雨、画船轻。wú nài yī fān yān yǔ huà chuán qīng。 柳叶随歌皱,梨花与泪倾。liǔ yè suí gē zhòu,lí huā yǔ lèi qīng。 别时不似见时情。bié shí bù shì jiàn shí qíng。 今夜月明江上、酒初醒。jīn yè yuè míng jiāng shàng jiǔ chū xǐng。

点绛唇

黄庭坚

几日无书,举头欲问西来燕。jǐ rì wú shū,jǔ tóu yù wèn xī lái yàn。 世情梦幻。shì qíng mèng huàn。 复作如斯观。fù zuò rú sī guān。 自叹人生,分合常相半。zì tàn rén shēng,fēn hé cháng xiāng bàn。 戎虽远。róng suī yuǎn。 念中相见。niàn zhōng xiāng jiàn。 不托鱼和雁。bù tuō yú hé yàn。

点绛唇

黄庭坚

罗带双垂,妙香长恁携纤手。luó dài shuāng chuí,miào xiāng zhǎng nèn xié xiān shǒu。 半妆红豆。bàn zhuāng hóng dòu。 各自相思瘦。gè zì xiāng sī shòu。 闻道伊家,终日眉儿皱。wén dào yī jiā,zhōng rì méi ér zhòu。 不能勾。bù néng gōu。 泪珠轻溜。lèi zhū qīng liū。 裛损揉蓝袖。yì sǔn róu lán xiù。

更漏子

黄庭坚

体妖娆,鬟婀娜。tǐ yāo ráo,huán ē nà。 玉甲银筝照座。yù jiǎ yín zhēng zhào zuò。 危柱促,曲声残。wēi zhù cù,qū shēng cán。 王孙带笑看。wáng sūn dài xiào kàn。 休休休,莫莫莫。xiū xiū xiū,mò mò mò。 愁拨个丝中索。chóu bō gè sī zhōng suǒ。 了了了,玄玄玄。le le le,xuán xuán xuán。 山僧无碗禅。shān sēng wú wǎn chán。

好事近·其一汤词

黄庭坚

歌罢酒阑时,潇洒座中风色。gē bà jiǔ lán shí,xiāo sǎ zuò zhōng fēng sè。 主礼到君须尽,奈宾朋南北。zhǔ lǐ dào jūn xū jǐn,nài bīn péng nán běi。 暂时分散总寻常,难堪久离拆。zàn shí fēn sàn zǒng xún cháng,nán kān jiǔ lí chāi。 不似建溪春草,解留连佳客。bù shì jiàn xī chūn cǎo,jiě liú lián jiā kè。

喝火令

黄庭坚

见晚情如旧,交疏分已深。jiàn wǎn qíng rú jiù,jiāo shū fēn yǐ shēn。 舞时歌处动人心。wǔ shí gē chù dòng rén xīn。 烟水数年魂梦,无处可追寻。yān shuǐ shù nián hún mèng,wú chù kě zhuī xún。 昨夜灯前见,重题汉上襟。zuó yè dēng qián jiàn,zhòng tí hàn shàng jīn。 便愁云雨又难寻。biàn chóu yún yǔ yòu nán xún。 晓也星稀,晓也月西沈。xiǎo yě xīng xī,xiǎo yě yuè xī shěn。 晓也雁行低度,不曾寄芳音。xiǎo yě yàn xíng dī dù,bù céng jì fāng yīn。

好事近·其二太平州小妓杨姝弹琴送酒

黄庭坚

一弄醒心弦,情在两山斜叠。yī nòng xǐng xīn xián,qíng zài liǎng shān xié dié。 弹到古人愁处,有真珠承睫。dàn dào gǔ rén chóu chù,yǒu zhēn zhū chéng jié。 使君来去本无心,休泪界红颊。shǐ jūn lái qù běn wú xīn,xiū lèi jiè hóng jiá。 自恨老来憎酒,负十分金叶。zì hèn lǎo lái zēng jiǔ,fù shí fēn jīn yè。

留春令

黄庭坚

江南一雁横秋水。jiāng nán yī yàn héng qiū shuǐ。 叹咫尺、断行千里。tàn zhǐ chǐ duàn xíng qiān lǐ。 回纹机上字纵横,欲寄远、凭谁是。huí wén jī shàng zì zòng héng,yù jì yuǎn píng shuí shì。 谢客池塘春都未。xiè kè chí táng chūn dōu wèi。 微微动、短墙桃李。wēi wēi dòng duǎn qiáng táo lǐ。 半阴才暖却清寒,是瘦损、人天气。bàn yīn cái nuǎn què qīng hán,shì shòu sǔn rén tiān qì。

好事近·其三

黄庭坚

不见片时霎,魂梦镇相随著。bù jiàn piàn shí shà,hún mèng zhèn xiāng suí zhù。 因甚近新无据,误窃香深约。yīn shén jìn xīn wú jù,wù qiè xiāng shēn yuē。 思量模样忔憎儿,恶又怎生恶。sī liàng mó yàng qì zēng ér,è yòu zěn shēng è。 终待共伊相见,与佯佯奚落。zhōng dài gòng yī xiāng jiàn,yǔ yáng yáng xī luò。

宴桃源·书赵伯充家上姬领巾

黄庭坚

天气把人僝僽。tiān qì bǎ rén chán zhòu。 落絮游丝时候。luò xù yóu sī shí hòu。 茶饭可曾忺,镜中赢得销瘦。chá fàn kě céng xiān,jìng zhōng yíng dé xiāo shòu。 生受。shēng shòu。 生受。shēng shòu。 更被养娘催绣。gèng bèi yǎng niáng cuī xiù。

雪花飞

黄庭坚

携手青云路稳,天声迤逦传呼。xié shǒu qīng yún lù wěn,tiān shēng yí lǐ chuán hū。 袍笏恩章乍赐,春满皇都。páo hù ēn zhāng zhà cì,chūn mǎn huáng dōu。 何处难忘酒,琼花照玉壶。hé chù nán wàng jiǔ,qióng huā zhào yù hú。 归袅丝梢竞醉,雪舞郊衢。guī niǎo sī shāo jìng zuì,xuě wǔ jiāo qú。

下水船

黄庭坚

总领神仙侣。zǒng lǐng shén xiān lǚ。 齐到青云歧路。qí dào qīng yún qí lù。 丹禁风微,咫尺谛闻天语。dān jìn fēng wēi,zhǐ chǐ dì wén tiān yǔ。 尽荣遇。jǐn róng yù。 看即如龙变化,一掷灵梭风雨。kàn jí rú lóng biàn huà,yī zhì líng suō fēng yǔ。 真游处。zhēn yóu chù。 上苑寻春去。shàng yuàn xún chūn qù。 芳草芊芊迎步。fāng cǎo qiān qiān yíng bù。 几曲笙歌,樱桃艳里欢聚。jǐ qū shēng gē,yīng táo yàn lǐ huān jù。 瑶觞举。yáo shāng jǔ。 回祝尧龄万万,端的君恩难负。huí zhù yáo líng wàn wàn,duān de jūn ēn nán fù。

贺圣朝

黄庭坚

脱霜披茜初登第。tuō shuāng pī qiàn chū dēng dì。 名高得意。míng gāo dé yì。 樱桃荣宴玉墀游,领群仙行缀。yīng táo róng yàn yù chí yóu,lǐng qún xiān xíng zhuì。 佳人何事。jiā rén hé shì。 轻相戏道,得之何济。qīng xiāng xì dào,dé zhī hé jì。 君家声誉古无双,且均平居二。jūn jiā shēng yù gǔ wú shuāng,qiě jūn píng jū èr。