品读经典 · 传承文明

乌夜啼

程垓

杨柳拖烟漠漠,梨花浸月溶溶。yáng liǔ tuō yān mò mò,lí huā jìn yuè róng róng。 吹香院落春还尽,憔悴立东风。chuī xiāng yuàn luò chūn hái jǐn,qiáo cuì lì dōng fēng。 只道芳时易见,谁知密约难通。zhǐ dào fāng shí yì jiàn,shuí zhī mì yuē nán tōng。 芳园绕遍无人问,独自拾残红。fāng yuán rào biàn wú rén wèn,dú zì shí cán hóng。

乌夜啼

程垓

绿外深深柳巷,红间曲曲花楼。lǜ wài shēn shēn liǔ xiàng,hóng jiān qū qū huā lóu。 一春想见贪游冶,不道有人愁。yī chūn xiǎng jiàn tān yóu yě,bù dào yǒu rén chóu。 三月东风易老,几宵明月难留。sān yuè dōng fēng yì lǎo,jǐ xiāo míng yuè nán liú。 酴醾白尽窗前也,还肯醉来否。tú mí bái jǐn chuāng qián yě,hái kěn zuì lái fǒu。

乌夜啼其二醉枕不能寐

程垓

白酒欺人易醉,黄花笑我多愁。bái jiǔ qī rén yì zuì,huáng huā xiào wǒ duō chóu。 一年只有秋光好,独自却悲秋。yī nián zhǐ yǒu qiū guāng hǎo,dú zì què bēi qiū。 风急常吹梦去,月迟多为人留。fēng jí cháng chuī mèng qù,yuè chí duō wèi rén liú。 半黄橙子和诗卷,空自伴床头。bàn huáng chéng zi hé shī juǎn,kōng zì bàn chuáng tóu。

青玉案·用贺方回韵

程垓

宝林岩畔凌云路。bǎo lín yán pàn líng yún lù。 记藉草、寻梅去。jì jí cǎo xún méi qù。 咏绿书红知几度。yǒng lǜ shū hóng zhī jǐ dù。 行云归后,碧云遮断,寂寞人何处。xíng yún guī hòu,bì yún zhē duàn,jì mò rén hé chù。 一声长笛江天暮。yī shēng zhǎng dí jiāng tiān mù。 别后谁吟倚楼句。bié hòu shuí yín yǐ lóu jù。 匀面照溪心已许。yún miàn zhào xī xīn yǐ xǔ。 欲凭锦字,写人愁去,生怕梨花雨。yù píng jǐn zì,xiě rén chóu qù,shēng pà lí huā yǔ。

瑞鹧鸪·其一·瑞香

程垓

东风冷落旧梅台。dōng fēng lěng luò jiù méi tái。 犹喜山花拂面开。yóu xǐ shān huā fú miàn kāi。 绀色染衣春意静,水沈熏骨晚风来。gàn sè rǎn yī chūn yì jìng,shuǐ shěn xūn gǔ wǎn fēng lái。 柔条不学丁香结,矮树仍参茉莉栽。róu tiáo bù xué dīng xiāng jié,ǎi shù réng cān mò lì zāi。 安得方盆载幽植,道人随处作香材。ān dé fāng pén zài yōu zhí,dào rén suí chù zuò xiāng cái。

瑞鹧鸪·其二春日南园

程垓

门前杨柳绿成阴。mén qián yáng liǔ lǜ chéng yīn。 翠坞笼香径自深。cuì wù lóng xiāng jìng zì shēn。 迟日暖熏芳草眼,好风轻撼落花心。chí rì nuǎn xūn fāng cǎo yǎn,hǎo fēng qīng hàn luò huā xīn。 无多春恨莺难语,最晚朝眠蝶易寻。wú duō chūn hèn yīng nán yǔ,zuì wǎn cháo mián dié yì xún。 惟有狂醒不相贷,酿成憔悴到如今。wéi yǒu kuáng xǐng bù xiāng dài,niàng chéng qiáo cuì dào rú jīn。

好事近·其一资中道上无双堠感怀作

程垓

别梦记春前,春尽苦无归日。bié mèng jì chūn qián,chūn jǐn kǔ wú guī rì。 想见鹊声庭院,误几回消息。xiǎng jiàn què shēng tíng yuàn,wù jǐ huí xiāo xī。 万重离恨万重山,无处说思忆。wàn zhòng lí hèn wàn zhòng shān,wú chù shuō sī yì。 只有路傍双堠,也随人孤只。zhǐ yǒu lù bàng shuāng hòu,yě suí rén gū zhǐ。

点绛唇

程垓

梅雨收黄,暑风依旧闲庭院。méi yǔ shōu huáng,shǔ fēng yī jiù xián tíng yuàn。 露荷轻颤。lù hé qīng chàn。 只有香浮面。zhǐ yǒu xiāng fú miàn。 挂起西窗,月澹无人见。guà qǐ xī chuāng,yuè dàn wú rén jiàn。 幽情远。yōu qíng yuǎn。 随钗低扇。suí chāi dī shàn。 好个凉方便。hǎo gè liáng fāng biàn。

好事近·其二待月不至

程垓

天淡一帘秋,明月几时来得。tiān dàn yī lián qiū,míng yuè jǐ shí lái dé。 何事桂底香近,把清光邀勒。hé shì guì dǐ xiāng jìn,bǎ qīng guāng yāo lēi。 人间明晦总由天,何必问通塞。rén jiān míng huì zǒng yóu tiān,hé bì wèn tōng sāi。 且为人如月好,醉莫分南北。qiě wèi rén rú yuè hǎo,zuì mò fēn nán běi。

如梦令

程垓

风入藕花翻动。fēng rù ǒu huā fān dòng。 夜气与香俱纵。yè qì yǔ xiāng jù zòng。 月又带风来,凉意一襟谁共。yuè yòu dài fēng lái,liáng yì yī jīn shuí gòng。 情重。qíng zhòng。 情重。qíng zhòng。 可惜短宵无梦。kě xī duǎn xiāo wú mèng。

好事近·其三

程垓

烟尽戍楼空,又是一帘佳月。yān jǐn shù lóu kōng,yòu shì yī lián jiā yuè。 何事山城留滞,负好花时节。hé shì shān chéng liú zhì,fù hǎo huā shí jié。 烧灯剪彩没心情,应有翠娥说。shāo dēng jiǎn cǎi méi xīn qíng,yīng yǒu cuì é shuō。 欲借好风吹恨,奈乱云愁叠。yù jiè hǎo fēng chuī hèn,nài luàn yún chóu dié。

好事近·其三

程垓

急雨闹冰荷,销尽一襟烦暑。jí yǔ nào bīng hé,xiāo jǐn yī jīn fán shǔ。 趁取晚凉幽会,近翠阴浓处。chèn qǔ wǎn liáng yōu huì,jìn cuì yīn nóng chù。 风梢危滴撼珠玑,洒面得新句。fēng shāo wēi dī hàn zhū jī,sǎ miàn dé xīn jù。 莫怪玉壶倾尽,待月明归去。mò guài yù hú qīng jǐn,dài yuè míng guī qù。

清平乐

程垓

山城桃李。shān chéng táo lǐ。 催促春无几。cuī cù chūn wú jǐ。 日日为花须早起。rì rì wèi huā xū zǎo qǐ。 犹□惜花无计。yóu xī huā wú jì。 阿谁留得春风。ā shuí liú dé chūn fēng。 长教绕绿围红。zhǎng jiào rào lǜ wéi hóng。 莫遣十分芳意,输他万点愁容。mò qiǎn shí fēn fāng yì,shū tā wàn diǎn chóu róng。

清平乐

程垓

绿深红少。lǜ shēn hóng shǎo。 柳外横桥小。liǔ wài héng qiáo xiǎo。 双燕不知幽梦好。shuāng yàn bù zhī yōu mèng hǎo。 惊起碧窗春晓。jīng qǐ bì chuāng chūn xiǎo。 起来瞢多时。qǐ lái méng duō shí。 玉台金镜慵移。yù tái jīn jìng yōng yí。 多少春愁未说,却来闲数花枝。duō shǎo chūn chóu wèi shuō,què lái xián shù huā zhī。

清平乐·其二酬王静父红木犀词

程垓

秋香谁买。qiū xiāng shuí mǎi。 散入琉璃界。sàn rù liú lí jiè。 点缀小红全不碍。diǎn zhuì xiǎo hóng quán bù ài。 还却铅华馀债。hái què qiān huá yú zhài。 夜来月底相期。yè lái yuè dǐ xiāng qī。 一枝未觉香迟。yī zhī wèi jué xiāng chí。 恰似青绫帐底,绛罗初试裙儿。qià shì qīng líng zhàng dǐ,jiàng luó chū shì qún ér。

天仙子

程垓

惨惨霜林冬欲尽。cǎn cǎn shuāng lín dōng yù jǐn。 又是溪梅寒弄影。yòu shì xī méi hán nòng yǐng。 矮窗曲屋夜烧香,人已静。ǎi chuāng qū wū yè shāo xiāng,rén yǐ jìng。 灯垂烬。dēng chuí jìn。 点滴芭蕉和雨听。diǎn dī bā jiāo hé yǔ tīng。 约个归期犹未定。yuē gè guī qī yóu wèi dìng。 一夜梦魂终不稳。yī yè mèng hún zhōng bù wěn。 知他勾得许多情,真个闷。zhī tā gōu dé xǔ duō qíng,zhēn gè mèn。 无人问。wú rén wèn。 说与画楼应不信。shuō yǔ huà lóu yīng bù xìn。

南歌子·其一早春感怀

程垓

柳弱眠初醒,梅残舞尚痴。liǔ ruò mián chū xǐng,méi cán wǔ shàng chī。 春阴将冷傍帘帷。chūn yīn jiāng lěng bàng lián wéi。 又是东风和恨、向人归。yòu shì dōng fēng hé hèn xiàng rén guī。 乐事灯前记,愁肠酒后知。lè shì dēng qián jì,chóu cháng jiǔ hòu zhī。 老来无计遣芳时。lǎo lái wú jì qiǎn fāng shí。 只有闲情随分、品花枝。zhǐ yǒu xián qíng suí fēn pǐn huā zhī。

忆江南·夜泊龙桥滩前遇雨作

程垓

篷上雨,篷底有人愁。péng shàng yǔ,péng dǐ yǒu rén chóu。 身在汉江东畔去,不知家在锦江头。shēn zài hàn jiāng dōng pàn qù,bù zhī jiā zài jǐn jiāng tóu。 烟水两悠悠。yān shuǐ liǎng yōu yōu。 吾老矣,心事几时休。wú lǎo yǐ,xīn shì jǐ shí xiū。 沈水熨香年似日,薄云垂帐夏如秋。shěn shuǐ yùn xiāng nián shì rì,báo yún chuí zhàng xià rú qiū。 安得小书舟。ān dé xiǎo shū zhōu。

南歌子·其二

程垓

竹粉翻新箨,荷花拭靓妆。zhú fěn fān xīn tuò,hé huā shì jìng zhuāng。 断云侵晚度横塘。duàn yún qīn wǎn dù héng táng。 小扇斜钗依约、傍牙床。xiǎo shàn xié chāi yī yuē bàng yá chuáng。 蘸蜜分红荔,倾筒泻碧香。zhàn mì fēn hóng lì,qīng tǒng xiè bì xiāng。 醉时风雨醒时凉。zuì shí fēng yǔ xǐng shí liáng。 明月多情依旧、过西厢。míng yuè duō qíng yī jiù guò xī xiāng。

南歌子·其二

程垓

翠黛随妆浅,铢衣称体香。cuì dài suí zhuāng qiǎn,zhū yī chēng tǐ xiāng。 好风偏与十分凉。hǎo fēng piān yǔ shí fēn liáng。 却扇含情独自、绕池塘。què shàn hán qíng dú zì rào chí táng。 碧藕丝丝嫩,红榴叶叶双。bì ǒu sī sī nèn,hóng liú yè yè shuāng。 牵丝摘叶为谁忙。qiān sī zhāi yè wèi shuí máng。 情到厌厌拼醉、又何妨。qíng dào yàn yàn pīn zuì yòu hé fáng。