古诗词

和赵帅

陈傅良

但得桑麻遍楚间,此心不在大夫环。dàn dé sāng má biàn chǔ jiān,cǐ xīn bù zài dà fū huán。
落花流水深春好,画戟清香永日闲。luò huā liú shuǐ shēn chūn hǎo,huà jǐ qīng xiāng yǒng rì xián。
英簜偶来成胜赏,萱庭孰与奉慈颜。yīng dàng ǒu lái chéng shèng shǎng,xuān tíng shú yǔ fèng cí yán。
正应得句尤奇杰,可继淮南大小山。zhèng yīng dé jù yóu qí jié,kě jì huái nán dà xiǎo shān。

和赵帅

陈傅良

使者耕时出省春,联翩珠玉又前陈。shǐ zhě gēng shí chū shěng chūn,lián piān zhū yù yòu qián chén。
先声所暨摇山岳,落笔相豪泣鬼神。xiān shēng suǒ jì yáo shān yuè,luò bǐ xiāng háo qì guǐ shén。
嘉与九城俱晏粲,讫无一事尚棼泯。jiā yǔ jiǔ chéng jù yàn càn,qì wú yī shì shàng fén mǐn。
独惭衰惰归何晚,亦著中间作廪人。dú cán shuāi duò guī hé wǎn,yì zhù zhōng jiān zuò lǐn rén。

送黄元吉

陈傅良

荷君来意固非轻,曾未深交意便倾。hé jūn lái yì gù fēi qīng,céng wèi shēn jiāo yì biàn qīng。
语到七篇无欠少,学从三画已分明。yǔ dào qī piān wú qiàn shǎo,xué cóng sān huà yǐ fēn míng。
每怀前此伤标置,颇欲从今近老成。měi huái qián cǐ shāng biāo zhì,pǒ yù cóng jīn jìn lǎo chéng。
为谢荆门三益友,何时尊酒话生平。wèi xiè jīng mén sān yì yǒu,hé shí zūn jiǔ huà shēng píng。

怀归丐祠

陈傅良

久矣怀归曷月哉,冠缨吾欲濯吾埃。jiǔ yǐ huái guī hé yuè zāi,guān yīng wú yù zhuó wú āi。
天寒病马尚远放,日夕罢牛宜下来。tiān hán bìng mǎ shàng yuǎn fàng,rì xī bà niú yí xià lái。
名家翰墨书还蠹,盖世功名骨已苔。míng jiā hàn mò shū hái dù,gài shì gōng míng gǔ yǐ tái。
孰与东篱访黄菊,柴门终不为人开。shú yǔ dōng lí fǎng huáng jú,chái mén zhōng bù wèi rén kāi。

送范东叔归帅潼川

陈傅良

楚山黄落洞庭波,背却鸡人问钓蓑。chǔ shān huáng luò dòng tíng bō,bèi què jī rén wèn diào suō。
归思甚于三峡壮,才名空自十年多。guī sī shén yú sān xiá zhuàng,cái míng kōng zì shí nián duō。
曩游记得青灯在,后会愁如白发何。nǎng yóu jì dé qīng dēng zài,hòu huì chóu rú bái fā hé。
我更有怀言不尽,故将短韵代长歌。wǒ gèng yǒu huái yán bù jǐn,gù jiāng duǎn yùn dài zhǎng gē。

长沙腊月雷是日约宴赵帅俊臣闻雷乃罢越三日雨雪帅喜以诗相贺用韵酬之

陈傅良

民欲遮留上欲来,政声无间到舆台。mín yù zhē liú shàng yù lái,zhèng shēng wú jiān dào yú tái。
道迎和气收蛮瘴,弹压馀阴蛰楚雷。dào yíng hé qì shōu mán zhàng,dàn yā yú yīn zhé chǔ léi。
已是因风成柳絮,会须逐马见银杯。yǐ shì yīn fēng chéng liǔ xù,huì xū zhú mǎ jiàn yín bēi。
一觞好上公堂寿,不为梅花昨夜开。yī shāng hǎo shàng gōng táng shòu,bù wèi méi huā zuó yè kāi。

又和

陈傅良

沴气反为和气来,长沙千里一瑶台。lì qì fǎn wèi hé qì lái,zhǎng shā qiān lǐ yī yáo tái。
新炊顿顿匙抄玉,熟睡家家壁撼雷。xīn chuī dùn dùn shi chāo yù,shú shuì jiā jiā bì hàn léi。
天直于人如合券,公应怜我欲停杯。tiān zhí yú rén rú hé quàn,gōng yīng lián wǒ yù tíng bēi。
向来韩子夸精祷,云合衡山特易开。xiàng lái hán zi kuā jīng dǎo,yún hé héng shān tè yì kāi。

赵帅复赋诗来用韵酬之

陈傅良

天水交光地欲无,中间老子独轩渠。tiān shuǐ jiāo guāng dì yù wú,zhōng jiān lǎo zi dú xuān qú。
一蓑渔隐真堪画,万玉龙骧不可屠。yī suō yú yǐn zhēn kān huà,wàn yù lóng xiāng bù kě tú。
已卜菑畬何幸甚,却怜蓝缕更愁如。yǐ bo zāi shē hé xìng shén,què lián lán lǚ gèng chóu rú。
莫将此惠长私楚,好上甘泉扈属车。mò jiāng cǐ huì zhǎng sī chǔ,hǎo shàng gān quán hù shǔ chē。

用韵咏雪简湘中诸友

陈傅良

夹湘而住一尘无,不在瑶池在石渠。jiā xiāng ér zhù yī chén wú,bù zài yáo chí zài shí qú。
气盖松篁谁与竞,令行螟?自相屠。qì gài sōng huáng shuí yǔ jìng,lìng xíng míng zì xiāng tú。
山光际水天无间,夜色通朝月不如。shān guāng jì shuǐ tiān wú jiān,yè sè tōng cháo yuè bù rú。
中有一翁须皓白,萧然野鹤亦乘车。zhōng yǒu yī wēng xū hào bái,xiāo rán yě hè yì chéng chē。

登祝融峰观日出

陈傅良

星月凋零万象昏,谁能先我见朝暾。xīng yuè diāo líng wàn xiàng hūn,shuí néng xiān wǒ jiàn cháo tūn。
东南已得乾坤正,蛮貊方知夜旦分。dōng nán yǐ dé qián kūn zhèng,mán mò fāng zhī yè dàn fēn。
但觉沧溟浮佛屋,却忘衡岳近天阍。dàn jué cāng míng fú fú wū,què wàng héng yuè jìn tiān hūn。
迢迢下憩山腰寺,人世烟云尚吐吞。tiáo tiáo xià qì shān yāo sì,rén shì yān yún shàng tǔ tūn。

舟中奉呈赵帅一首且速迎侍相与满岁

陈傅良

曷不放言追鵩赋,岂无幽思续离骚。hé bù fàng yán zhuī fú fù,qǐ wú yōu sī xù lí sāo。
去年比屋馀三釜,昨夜沿江长一篙。qù nián bǐ wū yú sān fǔ,zuó yè yán jiāng zhǎng yī gāo。
白发岂曾缘吏役,青衫那更有儿曹。bái fā qǐ céng yuán lì yì,qīng shān nà gèng yǒu ér cáo。
鱼轩肯为公来否,相约春光访蟹螯。yú xuān kěn wèi gōng lái fǒu,xiāng yuē chūn guāng fǎng xiè áo。

除浙西宪舟过钓台有感

陈傅良

一再登临万事非,裹头还已雪垂垂。yī zài dēng lín wàn shì fēi,guǒ tóu hái yǐ xuě chuí chuí。
敢论笔力今无恨,欲附碑阴始不疑。gǎn lùn bǐ lì jīn wú hèn,yù fù bēi yīn shǐ bù yí。
台阁有人堪共政,江山如此且随宜。tái gé yǒu rén kān gòng zhèng,jiāng shān rú cǐ qiě suí yí。
论功汉鼎吾何有,自是风流百代师。lùn gōng hàn dǐng wú hé yǒu,zì shì fēng liú bǎi dài shī。

寄陈同甫

陈傅良

古来材大难为用,纳纳乾坤著几人。gǔ lái cái dà nán wèi yòng,nà nà qián kūn zhù jǐ rén。
但把鸡豚燕同社,莫将鹅鸭恼比邻。dàn bǎ jī tún yàn tóng shè,mò jiāng é yā nǎo bǐ lín。
世非文字将安托,身与儿孙竟孰亲。shì fēi wén zì jiāng ān tuō,shēn yǔ ér sūn jìng shú qīn。
一语解纷吾岂敢,只应行道亦酸辛。yī yǔ jiě fēn wú qǐ gǎn,zhǐ yīng xíng dào yì suān xīn。

送辛卿幼安帅闽

陈傅良

长才自昔恨平时,三入修门两鬓丝。zhǎng cái zì xī hèn píng shí,sān rù xiū mén liǎng bìn sī。
瓮下可能长夜饮,花间却学晚唐词。wèng xià kě néng zhǎng yè yǐn,huā jiān què xué wǎn táng cí。
潸然北顾关河水,简在西清日月迟。shān rán běi gù guān hé shuǐ,jiǎn zài xī qīng rì yuè chí。
乘雁双凫沧海上,与君从此恐差池。chéng yàn shuāng fú cāng hǎi shàng,yǔ jūn cóng cǐ kǒng chà chí。

送卢郎中国华赴闽宪

陈傅良

相望千里马牛风,联事湖湘各已翁。xiāng wàng qiān lǐ mǎ niú fēng,lián shì hú xiāng gè yǐ wēng。
造次便呼儿女见,绸缪略与弟兄同。zào cì biàn hū ér nǚ jiàn,chóu móu lüè yǔ dì xiōng tóng。
百年又是梅花发,万事何如荔子红。bǎi nián yòu shì méi huā fā,wàn shì hé rú lì zi hóng。
欲附使轺嗟不及,却怜身在俊躔中。yù fù shǐ yáo jiē bù jí,què lián shēn zài jùn chán zhōng。

送范大著文叔知彭州

陈傅良

中书世禄今无几,唐鉴家声世不多。zhōng shū shì lù jīn wú jǐ,táng jiàn jiā shēng shì bù duō。
安得有人贤若此,忽闻去国意如何。ān dé yǒu rén xián ruò cǐ,hū wén qù guó yì rú hé。
同朝最是头先白,知己还愁语太苛。tóng cháo zuì shì tóu xiān bái,zhī jǐ hái chóu yǔ tài kē。
尽欲读书三万卷,蓬莱未必似岷峨。jǐn yù dú shū sān wàn juǎn,péng lái wèi bì shì mín é。

和刘进之韵兼简吴阜之

陈傅良

憧憧满眼事何稠,落落论心思独幽。chōng chōng mǎn yǎn shì hé chóu,luò luò lùn xīn sī dú yōu。
去国未能身一叶,怀人但觉日三秋。qù guó wèi néng shēn yī yè,huái rén dàn jué rì sān qiū。
池塘春草方同梦,江汉归舟更别愁。chí táng chūn cǎo fāng tóng mèng,jiāng hàn guī zhōu gèng bié chóu。
安得箫韶仪两凤,不妨燕雀自嘲啁。ān dé xiāo sháo yí liǎng fèng,bù fáng yàn què zì cháo zhāo。

初夏有感因用前韵久旱适得雨欣然卒章

陈傅良

湖山妩媚绿阴稠,谁向芸芸得趣幽。hú shān wǔ mèi lǜ yīn chóu,shuí xiàng yún yún dé qù yōu。
半破榴花方恨晚,新来燕子未知秋。bàn pò liú huā fāng hèn wǎn,xīn lái yàn zi wèi zhī qiū。
去为吏隐虽吾愿,归得家山政自愁。qù wèi lì yǐn suī wú yuàn,guī dé jiā shān zhèng zì chóu。
赖有雨声宽百感,忽如孤凤见群啁。lài yǒu yǔ shēng kuān bǎi gǎn,hū rú gū fèng jiàn qún zhāo。

送潘德久之官建康

陈傅良

平生不解通毛刺,万事无能改鬓华。píng shēng bù jiě tōng máo cì,wàn shì wú néng gǎi bìn huá。
岂是襟怀堪逆旅,直须诗句可名家。qǐ shì jīn huái kān nì lǚ,zhí xū shī jù kě míng jiā。
老为宾客从戎幕,强使妻孥理帽纱。lǎo wèi bīn kè cóng róng mù,qiáng shǐ qī nú lǐ mào shā。
不有将军宽礼数,新愁却恐堕江花。bù yǒu jiāng jūn kuān lǐ shù,xīn chóu què kǒng duò jiāng huā。

同游张园酒中各叹明年未知谁与此会余最衰病宜去因作诗识之

陈傅良

春过新烟能有几,愁生飞絮转难禁。chūn guò xīn yān néng yǒu jǐ,chóu shēng fēi xù zhuǎn nán jìn。
可怜衰白随年少,爱看残红到夜深。kě lián shuāi bái suí nián shǎo,ài kàn cán hóng dào yè shēn。
一辈衣冠方事事,故园松竹已阴阴。yī bèi yī guān fāng shì shì,gù yuán sōng zhú yǐ yīn yīn。
明年此会知谁共,雁荡山前寄好音。míng nián cǐ huì zhī shuí gòng,yàn dàng shān qián jì hǎo yīn。