古诗词

送范宪东叔帅潼川四首

陈傅良

离逾十年合,合复十月离。lí yú shí nián hé,hé fù shí yuè lí。
往日苦无及,来日忽未知。wǎng rì kǔ wú jí,lái rì hū wèi zhī。
江源与海通,吴会与蜀违。jiāng yuán yǔ hǎi tōng,wú huì yǔ shǔ wéi。
通固天道常,违亦物理宜。tōng gù tiān dào cháng,wéi yì wù lǐ yí。
勿作儿女感,是中有精微。wù zuò ér nǚ gǎn,shì zhōng yǒu jīng wēi。

送范宪东叔帅潼川四首

陈傅良

相从意气豪,相知鬓毛斑。xiāng cóng yì qì háo,xiāng zhī bìn máo bān。
细说竟昨非,浅斟始今欢。xì shuō jìng zuó fēi,qiǎn zhēn shǐ jīn huān。
每怀吾党多,未救此世难。měi huái wú dǎng duō,wèi jiù cǐ shì nán。
一则琢冰雪,再则纫芝兰。yī zé zuó bīng xuě,zài zé rèn zhī lán。
骚人绝芳洁,孰与风人宽。sāo rén jué fāng jié,shú yǔ fēng rén kuān。

送范宪东叔帅潼川四首

陈傅良

有书但遮眼,有位亦养疴。yǒu shū dàn zhē yǎn,yǒu wèi yì yǎng kē。
养疴犹近名,遮眼已患多。yǎng kē yóu jìn míng,zhē yǎn yǐ huàn duō。
聊复岁晏尔,柰此人远何。liáo fù suì yàn ěr,nài cǐ rén yuǎn hé。
声光正横空,议论如悬河。shēng guāng zhèng héng kōng,yì lùn rú xuán hé。
宜君见别轻,款曲理则那。yí jūn jiàn bié qīng,kuǎn qū lǐ zé nà。

送范宪东叔帅潼川四首

陈傅良

逢人九顿首,遇事三折肱。féng rén jiǔ dùn shǒu,yù shì sān zhé gōng。
虽知少为狂,正复老可憎。suī zhī shǎo wèi kuáng,zhèng fù lǎo kě zēng。
吾今有储粟,吾昔有短檠。wú jīn yǒu chǔ sù,wú xī yǒu duǎn qíng。
鲁论训何如,周易读未曾。lǔ lùn xùn hé rú,zhōu yì dú wèi céng。
言归又言归,儿女唤不应。yán guī yòu yán guī,ér nǚ huàn bù yīng。

行湘喜雨简刘公度周明叔

陈傅良

将行客有戒,正热人不禁。jiāng xíng kè yǒu jiè,zhèng rè rén bù jìn。
出门一昔雨,解缆十日阴。chū mén yī xī yǔ,jiě lǎn shí rì yīn。
湘山益以碧,湘水益以深。xiāng shān yì yǐ bì,xiāng shuǐ yì yǐ shēn。
天光接云梦,野暝蒙衡郴。tiān guāng jiē yún mèng,yě míng méng héng chēn。
蝇无盘中迹,蝉有木末音。yíng wú pán zhōng jì,chán yǒu mù mò yīn。
顾乃废枕簟,爰方索衣衾。gù nǎi fèi zhěn diàn,yuán fāng suǒ yī qīn。
我起问夹岸,往岁孰与今。wǒ qǐ wèn jiā àn,wǎng suì shú yǔ jīn。
衡茅或数间,丛竹皆十寻。héng máo huò shù jiān,cóng zhú jiē shí xún。
蒲莲间华实,鸥鹭时浮沉。pú lián jiān huá shí,ōu lù shí fú chén。
老稚各有得,渔樵不相侵。lǎo zhì gè yǒu dé,yú qiáo bù xiāng qīn。
早插禾欲孕,新炊粟如金。zǎo chā hé yù yùn,xīn chuī sù rú jīn。
为之失倦游,于以成孤斟。wèi zhī shī juàn yóu,yú yǐ chéng gū zhēn。
永怀泛湘人,屈贾多愁吟。yǒng huái fàn xiāng rén,qū jiǎ duō chóu yín。
往者亦此境,今者亦此心。wǎng zhě yì cǐ jìng,jīn zhě yì cǐ xīn。
空名但千载,佳思谁一襟。kōng míng dàn qiān zài,jiā sī shuí yī jīn。
时哉不可失,浯溪更骎骎。shí zāi bù kě shī,wú xī gèng qīn qīn。

刘连州和前韵因道湘中之乐以谢

陈傅良

湘中足可乐,谁苦愁不禁。xiāng zhōng zú kě lè,shuí kǔ chóu bù jìn。
娈彼兰蕙姿,固怯霰雪阴。luán bǐ lán huì zī,gù qiè xiàn xuě yīn。
贾子天下士,子何念虑深。jiǎ zi tiān xià shì,zi hé niàn lǜ shēn。
贞元两御史,南还会于郴。zhēn yuán liǎng yù shǐ,nán hái huì yú chēn。
亦复相唱酬,间有亡国音。yì fù xiāng chàng chóu,jiān yǒu wáng guó yīn。
愚溪更憔悴,中夜起拥衾。yú xī gèng qiáo cuì,zhōng yè qǐ yōng qīn。
而得欸乃句,脍炙循至今。ér dé āi nǎi jù,kuài zhì xún zhì jīn。
我后五百年,公来适相寻。wǒ hòu wǔ bǎi nián,gōng lái shì xiāng xún。
田畴岁膴膴,狱市春沉沉。tián chóu suì hū hū,yù shì chūn chén chén。
宽书日夕下,民蠹袪牟侵。kuān shū rì xī xià,mín dù qū móu qīn。
况也省赋甚,小郡至万金。kuàng yě shěng fù shén,xiǎo jùn zhì wàn jīn。
交欢有陆贾,私恨无羊斟。jiāo huān yǒu lù jiǎ,sī hèn wú yáng zhēn。
我饱竟甘寝,公暇多长吟。wǒ bǎo jìng gān qǐn,gōng xiá duō zhǎng yín。
乃知湘中乐,关时匪关心。nǎi zhī xiāng zhōng lè,guān shí fěi guān xīn。
湘民忘劳力,乐极翻沾襟。xiāng mín wàng láo lì,lè jí fān zhān jīn。
却愁吾二人,四牡歌骎骎。què chóu wú èr rén,sì mǔ gē qīn qīn。

闻叶正则阅藏经次其送客韵以问之

陈傅良

顺水去吴会,逆水来夔门。shùn shuǐ qù wú huì,nì shuǐ lái kuí mén。
万古逆顺舟,以斗占旦昏。wàn gǔ nì shùn zhōu,yǐ dòu zhàn dàn hūn。
曩余好百家,信不及鲁论。nǎng yú hǎo bǎi jiā,xìn bù jí lǔ lùn。
初亦半喜愕,久之乍亡存。chū yì bàn xǐ è,jiǔ zhī zhà wáng cún。
白发一无成,颇识委与源。bái fā yī wú chéng,pǒ shí wěi yǔ yuán。
风停波自平,却视消长痕。fēng tíng bō zì píng,què shì xiāo zhǎng hén。
六经夫如何,夫子手所翻。liù jīng fū rú hé,fū zi shǒu suǒ fān。
恒言但桑稼,怪志无鹏鹍。héng yán dàn sāng jià,guài zhì wú péng kūn。
规圆而矩方,往往万巧攒。guī yuán ér jǔ fāng,wǎng wǎng wàn qiǎo zǎn。
诸儒各有得,长短贤若干。zhū rú gè yǒu dé,zhǎng duǎn xián ruò gàn。
玉帛相会盟,兵车相并吞。yù bó xiāng huì méng,bīng chē xiāng bìng tūn。
一语苟暗合,群生皆晏温。yī yǔ gǒu àn hé,qún shēng jiē yàn wēn。
经成今几年,尝试以是观。jīng chéng jīn jǐ nián,cháng shì yǐ shì guān。
此道未轲死,此书未秦燔。cǐ dào wèi kē sǐ,cǐ shū wèi qín fán。
犹之斗经天,于以生盖浑。yóu zhī dòu jīng tiān,yú yǐ shēng gài hún。
西方亦人豪,国自为乾坤。xī fāng yì rén háo,guó zì wèi qián kūn。
书来入中州,坐使学者奔。shū lái rù zhōng zhōu,zuò shǐ xué zhě bēn。
君岂舍从之,或但游其藩。jūn qǐ shě cóng zhī,huò dàn yóu qí fān。
吾闻欲乘槎,凿空访河根。wú wén yù chéng chá,záo kōng fǎng hé gēn。
孰与瞻斗车,把柁行江湍。shú yǔ zhān dòu chē,bǎ duò xíng jiāng tuān。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

种梅欲百亩,谁老意未渝。zhǒng méi yù bǎi mǔ,shuí lǎo yì wèi yú。
有山在堂背,有溪在庭除。yǒu shān zài táng bèi,yǒu xī zài tíng chú。
我危坐中央,花以寘坐隅。wǒ wēi zuò zhōng yāng,huā yǐ zhì zuò yú。
人固不可亲,花亦不可疏。rén gù bù kě qīn,huā yì bù kě shū。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

花芳以养性,花阴以休影。huā fāng yǐ yǎng xìng,huā yīn yǐ xiū yǐng。
更欲从旁谋,种秫可半顷。gèng yù cóng páng móu,zhǒng shú kě bàn qǐng。
冲寒时一觞,我醉花独醒。chōng hán shí yī shāng,wǒ zuì huā dú xǐng。
醉醒两相忘,久矣系归艇。zuì xǐng liǎng xiāng wàng,jiǔ yǐ xì guī tǐng。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

因山为高下,因水为纵横。yīn shān wèi gāo xià,yīn shuǐ wèi zòng héng。
恣花欲何之,勿挠所性清。zì huā yù hé zhī,wù náo suǒ xìng qīng。
却愁雪太深,瞻言不胜情。què chóu xuě tài shēn,zhān yán bù shèng qíng。
有时亦肯来,当我户牖明。yǒu shí yì kěn lái,dāng wǒ hù yǒu míng。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

我岂爱花者,而独爱此花。wǒ qǐ ài huā zhě,ér dú ài cǐ huā。
爱之匪无人,诗且数百家。ài zhī fěi wú rén,shī qiě shù bǎi jiā。
前有水边横,后有竹外斜。qián yǒu shuǐ biān héng,hòu yǒu zhú wài xié。
但作如是观,桃李亦可夸。dàn zuò rú shì guān,táo lǐ yì kě kuā。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

人言物不齐,相较三十里。rén yán wù bù qí,xiāng jiào sān shí lǐ。
以梅等群芳,何啻隔弱水。yǐ méi děng qún fāng,hé chì gé ruò shuǐ。
杜陵状百物,无语可著此。dù líng zhuàng bǎi wù,wú yǔ kě zhù cǐ。
巡檐索之笑,但不禁冷蕊。xún yán suǒ zhī xiào,dàn bù jìn lěng ruǐ。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

骎骎入衰暮,故作不洁清。qīn qīn rù shuāi mù,gù zuò bù jié qīng。
美人美无度,可使一国倾。měi rén měi wú dù,kě shǐ yī guó qīng。
胡然立林林,夹此东西荣。hú rán lì lín lín,jiā cǐ dōng xī róng。
对之意自消,令我欲近名。duì zhī yì zì xiāo,lìng wǒ yù jìn míng。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

以之为雪耶,雪或堕污浅。yǐ zhī wèi xuě yé,xuě huò duò wū qiǎn。
以之为玉耶,玉或附旒冕。yǐ zhī wèi yù yé,yù huò fù liú miǎn。
春前每尝试,岁晏不退转。chūn qián měi cháng shì,suì yàn bù tuì zhuǎn。
悠哉似有道,可与共舒卷。yōu zāi shì yǒu dào,kě yǔ gòng shū juǎn。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

政应违众好,可忍负幽探。zhèng yīng wéi zhòng hǎo,kě rěn fù yōu tàn。
以兹落南雅,蜂蝶独遗憾。yǐ zī luò nán yǎ,fēng dié dú yí hàn。
岂无好颜色,一雨竟陈暗。qǐ wú hǎo yán sè,yī yǔ jìng chén àn。
谁知岁寒姿,可久非可暂。shuí zhī suì hán zī,kě jiǔ fēi kě zàn。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

若以色见我,色衰令人忘。ruò yǐ sè jiàn wǒ,sè shuāi lìng rén wàng。
香为众妙宗,妙亦不在香。xiāng wèi zhòng miào zōng,miào yì bù zài xiāng。
乡来芸芸者,自意傲雪霜。xiāng lái yún yún zhě,zì yì ào xuě shuāng。
当斯玉立时,曾莫一在旁。dāng sī yù lì shí,céng mò yī zài páng。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

迟迟可殿后,寂寂可镇浮。chí chí kě diàn hòu,jì jì kě zhèn fú。
风人第一章,窈窕河之洲。fēng rén dì yī zhāng,yǎo tiǎo hé zhī zhōu。
穆如三代英,惟此宜与俦。mù rú sān dài yīng,wéi cǐ yí yǔ chóu。
不然则臞仙,玉箫下秦楼。bù rán zé qú xiān,yù xiāo xià qín lóu。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

纷华有心说,艳美得目送。fēn huá yǒu xīn shuō,yàn měi dé mù sòng。
越在篁苇间,顾使诗兴动。yuè zài huáng wěi jiān,gù shǐ shī xīng dòng。
诗人被花恼,尽日手自弄。shī rén bèi huā nǎo,jǐn rì shǒu zì nòng。
愁吟日不足,又作栩栩梦。chóu yín rì bù zú,yòu zuò xǔ xǔ mèng。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

亭亭湘岸竹,炯炯湘波月。tíng tíng xiāng àn zhú,jiǒng jiǒng xiāng bō yuè。
其中雪垂垂,一树为谁设。qí zhōng xuě chuí chuí,yī shù wèi shuí shè。
不应皂盖人,于此能忘折。bù yīng zào gài rén,yú cǐ néng wàng zhé。
折之寄相思,可以慰分裂。zhé zhī jì xiāng sī,kě yǐ wèi fēn liè。

和张倅唐英咏梅十四首

陈傅良

商山皓须眉,久不见绮黄。shāng shān hào xū méi,jiǔ bù jiàn qǐ huáng。
邂逅一笑粲,可与斯人当。xiè hòu yī xiào càn,kě yǔ sī rén dāng。
如何为林逋,托根向钱塘。rú hé wèi lín bū,tuō gēn xiàng qián táng。
居遗兰与芷,牢愁楚沅湘。jū yí lán yǔ zhǐ,láo chóu chǔ yuán xiāng。