古诗词

迓使客夜归四首

杨万里

病身已怯九秋凉,也复移樽下砌傍。bìng shēn yǐ qiè jiǔ qiū liáng,yě fù yí zūn xià qì bàng。
只爱杯中都是月,不知身上寸深霜。zhǐ ài bēi zhōng dōu shì yuè,bù zhī shēn shàng cùn shēn shuāng。
清愁旧觉天来远,寒夜新添岁样长。qīng chóu jiù jué tiān lái yuǎn,hán yè xīn tiān suì yàng zhǎng。
不是傍人俱欲睡,老人无睡亦何妨。bù shì bàng rén jù yù shuì,lǎo rén wú shuì yì hé fáng。

和章汉直

杨万里

宛水吹波解舫斋,南徐吊古上高台。wǎn shuǐ chuī bō jiě fǎng zhāi,nán xú diào gǔ shàng gāo tái。
岸巾过我灯前语,赠句清于月底梅。àn jīn guò wǒ dēng qián yǔ,zèng jù qīng yú yuè dǐ méi。
对著酒船手持蟹,管渠秋井骨生苔。duì zhù jiǔ chuán shǒu chí xiè,guǎn qú qiū jǐng gǔ shēng tái。
壁间挂舌那能许,一斗百篇真快哉。bì jiān guà shé nà néng xǔ,yī dòu bǎi piān zhēn kuài zāi。

和胡运干投赠

杨万里

诗似离骚与国风,一襟尘土为君空。shī shì lí sāo yǔ guó fēng,yī jīn chén tǔ wèi jūn kōng。
来从月胁天心外,堕在冰瓯雪碗中。lái cóng yuè xié tiān xīn wài,duò zài bīng ōu xuě wǎn zhōng。
判却青灯穷活计,早归紫禁策元功。pàn què qīng dēng qióng huó jì,zǎo guī zǐ jìn cè yuán gōng。
曲生未怕愁城峻,聊遣渠侬为九攻。qū shēng wèi pà chóu chéng jùn,liáo qiǎn qú nóng wèi jiǔ gōng。

夜雨独觉

杨万里

枕上还乡枕上回,更更点点把人催。zhěn shàng hái xiāng zhěn shàng huí,gèng gèng diǎn diǎn bǎ rén cuī。
雨将苔砌滴到晓,风拣荻帘疏处来。yǔ jiāng tái qì dī dào xiǎo,fēng jiǎn dí lián shū chù lái。
每到凋年每多感,不教睡眼不曾开。měi dào diāo nián měi duō gǎn,bù jiào shuì yǎn bù céng kāi。
来宵我识华胥路,莫近茶瓯近酒杯。lái xiāo wǒ shí huá xū lù,mò jìn chá ōu jìn jiǔ bēi。

晚兴

杨万里

老来怀抱向谁开,岁晚无花荐一杯。lǎo lái huái bào xiàng shuí kāi,suì wǎn wú huā jiàn yī bēi。
处分新霜且留菊,辟差寒日早开梅。chù fēn xīn shuāng qiě liú jú,pì chà hán rì zǎo kāi méi。
只教诗句清如雪,看得荣名细似埃。zhǐ jiào shī jù qīng rú xuě,kàn dé róng míng xì shì āi。
管葛诸人端解事,也曾遭我笑渠来。guǎn gé zhū rén duān jiě shì,yě céng zāo wǒ xiào qú lái。

杨万里

挂冠大谷肯干时,饤坐风流特地奇。guà guān dà gǔ kěn gàn shí,dìng zuò fēng liú tè dì qí。
骨里馨香衣不隔,胸中冰雪齿偏知。gǔ lǐ xīn xiāng yī bù gé,xiōng zhōng bīng xuě chǐ piān zhī。
卖浆碎捣琼为汁,解甲方怜玉作肌。mài jiāng suì dǎo qióng wèi zhī,jiě jiǎ fāng lián yù zuò jī。
老子醉来浑谢客,见渠倒屣只嫌迟。lǎo zi zuì lái hún xiè kè,jiàn qú dào xǐ zhǐ xián chí。

和王司法雨中惠诗二首其二

杨万里

无那诗愁著莫人,风颠雨急更昏昏。wú nà shī chóu zhù mò rén,fēng diān yǔ jí gèng hūn hūn。
登临无地可散策,剥啄阿谁来叩门。dēng lín wú dì kě sàn cè,bō zhuó ā shuí lái kòu mén。
安得与渠呼玉酒,醉馀同看落金盆。ān dé yǔ qú hū yù jiǔ,zuì yú tóng kàn luò jīn pén。
斋厨索寞如悬罄,惭愧酸寒遣一尊。zhāi chú suǒ mò rú xuán qìng,cán kuì suān hán qiǎn yī zūn。

以糟蟹洞庭甘送丁端叔端叔有诗因和其韵

杨万里

斗州只解寄鹅毛,鼎肉何曾馈百牢。dòu zhōu zhǐ jiě jì é máo,dǐng ròu hé céng kuì bǎi láo。
驱使木奴供露颗,催科郭索献霜螯。qū shǐ mù nú gōng lù kē,cuī kē guō suǒ xiàn shuāng áo。
乡封万户只名醉,天作一丘都是糟。xiāng fēng wàn hù zhǐ míng zuì,tiān zuò yī qiū dōu shì zāo。
却被新诗太清绝,唤将雪虐更风饕。què bèi xīn shī tài qīng jué,huàn jiāng xuě nüè gèng fēng tāo。

送丁牧仲新除奉常寺簿入朝

杨万里

帝念潜龙雪邸臣,宠光玉树照青春。dì niàn qián lóng xuě dǐ chén,chǒng guāng yù shù zhào qīng chūn。
家藏履舄星辰旧,天借旗常日月新。jiā cáng lǚ xì xīng chén jiù,tiān jiè qí cháng rì yuè xīn。
从此云霄君稳步,向来鹓鹭我曾邻。cóng cǐ yún xiāo jūn wěn bù,xiàng lái yuān lù wǒ céng lín。
曲台簿正多廊庙,西府璇枢是一人。qū tái bù zhèng duō láng miào,xī fǔ xuán shū shì yī rén。

赠节推学士

杨万里

奏篇惊倒汉廷臣,一眼元无四海人。zòu piān jīng dào hàn tíng chén,yī yǎn yuán wú sì hǎi rén。
天下无双聊小却,洛阳年少是前身。tiān xià wú shuāng liáo xiǎo què,luò yáng nián shǎo shì qián shēn。
云鹏飞上偏嫌早,雾豹深藏更几春。yún péng fēi shàng piān xián zǎo,wù bào shēn cáng gèng jǐ chūn。
宽作十年相见著,剩将风雪试松筠。kuān zuò shí nián xiāng jiàn zhù,shèng jiāng fēng xuě shì sōng yún。

和赵鼎辅府判投赠贺雪之句

杨万里

登城放目雪光中,万水千山一色同。dēng chéng fàng mù xuě guāng zhōng,wàn shuǐ qiān shān yī sè tóng。
逗晓月华犹在地,未春柳絮已随风。dòu xiǎo yuè huá yóu zài dì,wèi chūn liǔ xù yǐ suí fēng。
忽传别驾赠佳句,道是频年当屡丰。hū chuán bié jià zèng jiā jù,dào shì pín nián dāng lǚ fēng。
撚断冰须愁寡和,玉花飞绕正蒙蒙。niǎn duàn bīng xū chóu guǎ hé,yù huā fēi rào zhèng méng méng。

怀古堂前小梅渐开四首

杨万里

梅边春意未全回,淡日微风暗里催。méi biān chūn yì wèi quán huí,dàn rì wēi fēng àn lǐ cuī。
近水数株殊小在,一梢双朵忽齐开。jìn shuǐ shù zhū shū xiǎo zài,yī shāo shuāng duǒ hū qí kāi。
生愁落去轻轻折,不怕清寒得得来。shēng chóu luò qù qīng qīng zhé,bù pà qīng hán dé dé lái。
肠断故园千树雪,大江西处乱云堆。cháng duàn gù yuán qiān shù xuě,dà jiāng xī chù luàn yún duī。

怀古堂前小梅渐开四首

杨万里

随意行穿翠筱林,暗香撩我独关心。suí yì xíng chuān cuì xiǎo lín,àn xiāng liāo wǒ dú guān xīn。
遥看小朵不胜好,走近寒梢无处寻。yáo kàn xiǎo duǒ bù shèng hǎo,zǒu jìn hán shāo wú chù xún。
未吐谁知肤底雪,半开犹护蕊头金。wèi tǔ shuí zhī fū dǐ xuě,bàn kāi yóu hù ruǐ tóu jīn。
老来懒去浑无绪,奈此南枝索苦吟。lǎo lái lǎn qù hún wú xù,nài cǐ nán zhī suǒ kǔ yín。

怀古堂前小梅渐开四首

杨万里

绝艳元非著粉团,真香亦不在须端。jué yàn yuán fēi zhù fěn tuán,zhēn xiāng yì bù zài xū duān。
何曾天上冰玉质,却怕人间霜雪寒。hé céng tiān shàng bīng yù zhì,què pà rén jiān shuāng xuě hán。
枝似去年仍转瘦,花于来岁定谁看。zhī shì qù nián réng zhuǎn shòu,huā yú lái suì dìng shuí kàn。
老夫官满梅应熟,齿软犹禁半点酸。lǎo fū guān mǎn méi yīng shú,chǐ ruǎn yóu jìn bàn diǎn suān。

怀古堂前小梅渐开四首

杨万里

拣得疏花折得回,银瓶冰水养教开。jiǎn dé shū huā zhé dé huí,yín píng bīng shuǐ yǎng jiào kāi。
忽然灯下数枝影,唤作窗间一树梅。hū rán dēng xià shù zhī yǐng,huàn zuò chuāng jiān yī shù méi。
岁律又残还见此,我头自白不须催。suì lǜ yòu cán hái jiàn cǐ,wǒ tóu zì bái bù xū cuī。
相看姑置人间事,嚼玉餐香咽一杯。xiāng kàn gū zhì rén jiān shì,jué yù cān xiāng yàn yī bēi。

和吴寺丞喜雪

杨万里

珠唾银钩赠一通,炯如密雪堕寒空。zhū tuò yín gōu zèng yī tōng,jiǒng rú mì xuě duò hán kōng。
飞来数片不沾袖,剪出六花全是风。fēi lái shù piàn bù zhān xiù,jiǎn chū liù huā quán shì fēng。
骨冷魂清残醉里,日光玉洁晚晴中。gǔ lěng hún qīng cán zuì lǐ,rì guāng yù jié wǎn qíng zhōng。
先生秀句今无敌,谁诵相如奏舜瞳。xiān shēng xiù jù jīn wú dí,shuí sòng xiāng rú zòu shùn tóng。

观雪二首

杨万里

银屋瑶阶顷刻成,缓飘急洒总无声。yín wū yáo jiē qǐng kè chéng,huǎn piāo jí sǎ zǒng wú shēng。
屑云作粉如何湿,雕玉为花乃尔轻。xiè yún zuò fěn rú hé shī,diāo yù wèi huā nǎi ěr qīng。
空里仰看元不见,日光未透不妨晴。kōng lǐ yǎng kàn yuán bù jiàn,rì guāng wèi tòu bù fáng qíng。
满庭更遣迟销著,剩借书窗几夜明。mǎn tíng gèng qiǎn chí xiāo zhù,shèng jiè shū chuāng jǐ yè míng。

观雪二首

杨万里

坐看深来尺许强,偏于薄暮发寒光。zuò kàn shēn lái chǐ xǔ qiáng,piān yú báo mù fā hán guāng。
半空舞倦居然懒,一点风来特地忙。bàn kōng wǔ juàn jū rán lǎn,yī diǎn fēng lái tè dì máng。
落尽琼花天不惜,封它梅蕊玉无香。luò jǐn qióng huā tiān bù xī,fēng tā méi ruǐ yù wú xiāng。
倩谁细撚成汤饼,换却人间烟火肠。qiàn shuí xì niǎn chéng tāng bǐng,huàn què rén jiān yān huǒ cháng。

晴后雪冻

杨万里

负暄尚觉日无功,炙手仍愁火失红。fù xuān shàng jué rì wú gōng,zhì shǒu réng chóu huǒ shī hóng。
本是雪前风作雪,却缘雪后雪生风。běn shì xuě qián fēng zuò xuě,què yuán xuě hòu xuě shēng fēng。
四郊冻合如相约,七日晴来不肯融。sì jiāo dòng hé rú xiāng yuē,qī rì qíng lái bù kěn róng。
旧说醉乡堪避暑,避寒也合此乡中。jiù shuō zuì xiāng kān bì shǔ,bì hán yě hé cǐ xiāng zhōng。

和丁端叔喜雪

杨万里

天将一雪净乾坤,便恐汤泉亦不温。tiān jiāng yī xuě jìng qián kūn,biàn kǒng tāng quán yì bù wēn。
瑶草忽生无种子,梅花寒损要温存。yáo cǎo hū shēng wú zhǒng zi,méi huā hán sǔn yào wēn cún。
清游未到先回棹,高卧何如且闭门。qīng yóu wèi dào xiān huí zhào,gāo wò hé rú qiě bì mén。
珍重故人贻妙语,追还正始最初元。zhēn zhòng gù rén yí miào yǔ,zhuī hái zhèng shǐ zuì chū yuán。