古诗词

瑞香盛开呈益国公二首

杨万里

针来大笋束仍攒,作么开时色两般。zhēn lái dà sǔn shù réng zǎn,zuò me kāi shí sè liǎng bān。
荀令金炉炷沉水,昭容紫袖衬中襌。xún lìng jīn lú zhù chén shuǐ,zhāo róng zǐ xiù chèn zhōng dān。
同花异叶株株异,一种栾枝节节栾。tóng huā yì yè zhū zhū yì,yī zhǒng luán zhī jié jié luán。
雪里寒香得三友,溪边梅与畹边兰。xuě lǐ hán xiāng dé sān yǒu,xī biān méi yǔ wǎn biān lán。

山茶

杨万里

树子团团映碧岑,初看唤作木犀林。shù zi tuán tuán yìng bì cén,chū kàn huàn zuò mù xī lín。
谁将金粟银丝脍,簇饤朱红菜碗心。shuí jiāng jīn sù yín sī kuài,cù dìng zhū hóng cài wǎn xīn。
春早横招桃李妒,岁寒不受雪霜侵。chūn zǎo héng zhāo táo lǐ dù,suì hán bù shòu xuě shuāng qīn。
题诗毕竟输坡老,叶厚有棱花色深。tí shī bì jìng shū pō lǎo,yè hòu yǒu léng huā sè shēn。

后一月再宿城外野店夙兴入城谒益公二首

杨万里

吹灯览镜又匆匆,乌帽新时白鬓空。chuī dēng lǎn jìng yòu cōng cōng,wū mào xīn shí bái bìn kōng。
残月忙追晓星上,飞霜先到轿窗中。cán yuè máng zhuī xiǎo xīng shàng,fēi shuāng xiān dào jiào chuāng zhōng。
如何五鼓寒十倍,不肯半分饶一翁。rú hé wǔ gǔ hán shí bèi,bù kěn bàn fēn ráo yī wēng。
到得火轮相暖热,山霏特地碧曚昽。dào dé huǒ lún xiāng nuǎn rè,shān fēi tè dì bì méng lóng。

后一月再宿城外野店夙兴入城谒益公二首

杨万里

归途未信欲斜阳,只怪行人影转长。guī tú wèi xìn yù xié yáng,zhǐ guài xíng rén yǐng zhuǎn zhǎng。
松寿已高犹绿发,枫年方少更红裳。sōng shòu yǐ gāo yóu lǜ fā,fēng nián fāng shǎo gèng hóng shang。
秋光便是天金谷,画本偷归我锦囊。qiū guāng biàn shì tiān jīn gǔ,huà běn tōu guī wǒ jǐn náng。
只怨冲寒叹行役,青鞋布袜却芬香。zhǐ yuàn chōng hán tàn xíng yì,qīng xié bù wà què fēn xiāng。

进退格寄张功父姜尧章

杨万里

尤萧范陆四诗翁,此后谁当第一功。yóu xiāo fàn lù sì shī wēng,cǐ hòu shuí dāng dì yī gōng。
新拜南湖为上将,更差白石作先锋。xīn bài nán hú wèi shàng jiāng,gèng chà bái shí zuò xiān fēng。
可怜公等俱痴绝,不见词人到老穷。kě lián gōng děng jù chī jué,bù jiàn cí rén dào lǎo qióng。
谢遣管城侬已晚,酒泉端欲乞移封。xiè qiǎn guǎn chéng nóng yǐ wǎn,jiǔ quán duān yù qǐ yí fēng。

十二月二十七日立春夜不寐

杨万里

冬夜嫌长只望春,春宵又永更何言。dōng yè xián zhǎng zhǐ wàng chūn,chūn xiāo yòu yǒng gèng hé yán。
睫梢强合终无睡,脚底相摩也不温。jié shāo qiáng hé zhōng wú shuì,jiǎo dǐ xiāng mó yě bù wēn。
竟夕松风听到晓,忽明灯火看来昏。jìng xī sōng fēng tīng dào xiǎo,hū míng dēng huǒ kàn lái hūn。
拥裯却起蒙头坐,顾影真成一病猿。yōng chóu què qǐ méng tóu zuò,gù yǐng zhēn chéng yī bìng yuán。

与长孺共读杜诗

杨万里

病身兀兀脑岑岑,偶到儿曹文字林。bìng shēn wù wù nǎo cén cén,ǒu dào ér cáo wén zì lín。
一卷杜诗揉欲烂,两人齐读味初深。yī juǎn dù shī róu yù làn,liǎng rén qí dú wèi chū shēn。
斫肝枉却期千载,漏眼谁曾更再寻。zhuó gān wǎng què qī qiān zài,lòu yǎn shuí céng gèng zài xún。
笔底奸雄死犹毒,莫将饶舌泄渠心。bǐ dǐ jiān xióng sǐ yóu dú,mò jiāng ráo shé xiè qú xīn。

病中复脚痛终日倦坐遣闷

杨万里

满眼生花雪满颠,者稀又过四双年。mǎn yǎn shēng huā xuě mǎn diān,zhě xī yòu guò sì shuāng nián。
谁知病脚妨行步,只见端居道坐禅。shuí zhī bìng jiǎo fáng xíng bù,zhǐ jiàn duān jū dào zuò chán。
堕扇几旁犹懒拾,检书窗下更能前。duò shàn jǐ páng yóu lǎn shí,jiǎn shū chuāng xià gèng néng qián。
世人总羡飞仙侣,我羡行人便是仙。shì rén zǒng xiàn fēi xiān lǚ,wǒ xiàn xíng rén biàn shì xiān。

族人同诸友问疾二首

杨万里

老无星事可营为,政是长闲好病时。lǎo wú xīng shì kě yíng wèi,zhèng shì zhǎng xián hǎo bìng shí。
两脚倦行赢得坐,一生欠睡顿还伊。liǎng jiǎo juàn xíng yíng dé zuò,yī shēng qiàn shuì dùn hái yī。
梦闻有客欣然起,儿道勤翁乃尔痴。mèng wén yǒu kè xīn rán qǐ,ér dào qín wēng nǎi ěr chī。
抵掌纵谈天亦笑,此身安否更曾知。dǐ zhǎng zòng tán tiān yì xiào,cǐ shēn ān fǒu gèng céng zhī。

族人同诸友问疾二首

杨万里

摩诘沉疴未易排,文殊一问失妖灾。mó jí chén kē wèi yì pái,wén shū yī wèn shī yāo zāi。
老夫何幸群贤集,倒屣出迎双眼开。lǎo fū hé xìng qún xián jí,dào xǐ chū yíng shuāng yǎn kāi。
语造极时全愈了,病知客去即重来。yǔ zào jí shí quán yù le,bìng zhī kè qù jí zhòng lái。
呼儿细拣新书策,体不佳时看一回。hū ér xì jiǎn xīn shū cè,tǐ bù jiā shí kàn yī huí。

病中七夕

杨万里

良辰美景底须来,苦恼如山正满怀。liáng chén měi jǐng dǐ xū lái,kǔ nǎo rú shān zhèng mǎn huái。
蝉度清歌侑溪柳,花吹黄雪洒官槐。chán dù qīng gē yòu xī liǔ,huā chuī huáng xuě sǎ guān huái。
新秋风物俱堪赏,久病心情自不佳。xīn qiū fēng wù jù kān shǎng,jiǔ bìng xīn qíng zì bù jiā。
说与儿童休乞巧,老夫守拙尚多乖。shuō yǔ ér tóng xiū qǐ qiǎo,lǎo fū shǒu zhuō shàng duō guāi。

六月二十四日病起喜雨闻莺与大儿议秋凉一出游山三首

杨万里

末伏将催中伏休,匆匆送夏又迎秋。mò fú jiāng cuī zhōng fú xiū,cōng cōng sòng xià yòu yíng qiū。
暑中竹色风仍雨,病里莺声喜破愁。shǔ zhōng zhú sè fēng réng yǔ,bìng lǐ yīng shēng xǐ pò chóu。
大熟十年无此作,微生一饱更何求。dà shú shí nián wú cǐ zuò,wēi shēng yī bǎo gèng hé qiú。
急须剩踏莲花曲,药玉新船待拍浮。jí xū shèng tà lián huā qū,yào yù xīn chuán dài pāi fú。

六月二十四日病起喜雨闻莺与大儿议秋凉一出游山三首

杨万里

病势初来敌颇强,排山倒海也难当。bìng shì chū lái dí pǒ qiáng,pái shān dào hǎi yě nán dāng。
老夫笑把东西玉,竖子难藏上下肓。lǎo fū xiào bǎ dōng xī yù,shù zi nán cáng shàng xià huāng。
酒阵时闻报三捷,诗坛元不费单枪。jiǔ zhèn shí wén bào sān jié,shī tán yuán bù fèi dān qiāng。
夜来梦入清凉国,风月冰人别是乡。yè lái mèng rù qīng liáng guó,fēng yuè bīng rén bié shì xiāng。

六月二十四日病起喜雨闻莺与大儿议秋凉一出游山三首

杨万里

暑气朝来扫地空,南风毕竟让西风。shǔ qì cháo lái sǎo dì kōng,nán fēng bì jìng ràng xī fēng。
秋生楚尾吴头外,凉杀天涯地角中。qiū shēng chǔ wěi wú tóu wài,liáng shā tiān yá dì jiǎo zhōng。
万叠山连千涧水,双行缠伴一郫筒。wàn dié shān lián qiān jiàn shuǐ,shuāng xíng chán bàn yī pí tǒng。
初程道是穷忙著,且宿东山东复东。chū chéng dào shì qióng máng zhù,qiě sù dōng shān dōng fù dōng。

食菱

杨万里

鸡头吾弟藕吾兄,头角崭然也不争。jī tóu wú dì ǒu wú xiōng,tóu jiǎo zhǎn rán yě bù zhēng。
白璧中藏烟水晦,红裳左袒雪花明。bái bì zhōng cáng yān shuǐ huì,hóng shang zuǒ tǎn xuě huā míng。
一生子木非知己,千载灵均是主盟。yī shēng zi mù fēi zhī jǐ,qiān zài líng jūn shì zhǔ méng。
每到炎官张火伞,西山未当圣之清。měi dào yán guān zhāng huǒ sǎn,xī shān wèi dāng shèng zhī qīng。

晚酌

杨万里

暑天寒果饤来馊,水果清于木果休。shǔ tiān hán guǒ dìng lái sōu,shuǐ guǒ qīng yú mù guǒ xiū。
莲入新秋何便瘦,菱沉到底竟能浮。lián rù xīn qiū hé biàn shòu,líng chén dào dǐ jìng néng fú。
山泉酿酒香仍冽,野蔌堆盘爽更幽。shān quán niàng jiǔ xiāng réng liè,yě sù duī pán shuǎng gèng yōu。
方丈食前非不爱,风蝉一腹饱诗愁。fāng zhàng shí qián fēi bù ài,fēng chán yī fù bǎo shī chóu。

七夕后一夜月中露坐二首

杨万里

火云散作郁金云,檐际移床偃病身。huǒ yún sàn zuò yù jīn yún,yán jì yí chuáng yǎn bìng shēn。
古井石崖新汲水,花洲苔砌荡晴尘。gǔ jǐng shí yá xīn jí shuǐ,huā zhōu tái qì dàng qíng chén。
风才小动即停吹,竹自不凉那及人。fēng cái xiǎo dòng jí tíng chuī,zhú zì bù liáng nà jí rén。
独感今宵上弦月,桂梢分露滴纱巾。dú gǎn jīn xiāo shàng xián yuè,guì shāo fēn lù dī shā jīn。

七夕后一夜月中露坐二首

杨万里

今古诗人爱月圆,未堪商略玉婵娟。jīn gǔ shī rén ài yuè yuán,wèi kān shāng lüè yù chán juān。
修眉半璧各自好,团镜磨镰俱可怜。xiū méi bàn bì gè zì hǎo,tuán jìng mó lián jù kě lián。
一夜一般新样出,几回几换为人妍。yī yè yī bān xīn yàng chū,jǐ huí jǐ huàn wèi rén yán。
教渠也学金鸦扇,未必清光直一钱。jiào qú yě xué jīn yā shàn,wèi bì qīng guāng zhí yī qián。

送庐陵宰赵材老

杨万里

赵侯龙种秀天潢,金玉肝脾锦绣肠。zhào hóu lóng zhǒng xiù tiān huáng,jīn yù gān pí jǐn xiù cháng。
未复九人黄阁相,犹堪三字紫微郎。wèi fù jiǔ rén huáng gé xiāng,yóu kān sān zì zǐ wēi láng。
饥餐兰菊枝枝月,醉洒云烟句句霜。jī cān lán jú zhī zhī yuè,zuì sǎ yún yān jù jù shuāng。
谁与邦民颂遗爱,老夫端欲续甘棠。shuí yǔ bāng mín sòng yí ài,lǎo fū duān yù xù gān táng。

送罗季周主簿之官八桂

杨万里

忆昔相从夜诵时,子垂两髧我初髭。yì xī xiāng cóng yè sòng shí,zi chuí liǎng dàn wǒ chū zī。
梧桐叶落犹无睡,桃李春归总不知。wú tóng yè luò yóu wú shuì,táo lǐ chūn guī zǒng bù zhī。
我已悬车老岩壑,子方敛板走阶墀。wǒ yǐ xuán chē lǎo yán hè,zi fāng liǎn bǎn zǒu jiē chí。
莫嫌衰病人皆弃,桂岭梅花寄一枝。mò xián shuāi bìng rén jiē qì,guì lǐng méi huā jì yī zhī。