古诗词

和仲良分送柚花沉三首

杨万里

鹤骨龙筋金玉相,诗人十袭几年藏。hè gǔ lóng jīn jīn yù xiāng,shī rén shí xí jǐ nián cáng。
已惊好手夺天巧,更遣馀芬恼楚狂。yǐ jīng hǎo shǒu duó tiān qiǎo,gèng qiǎn yú fēn nǎo chǔ kuáng。

又和梅雨

杨万里

管得天公雨更晴,何关客子病心情。guǎn dé tiān gōng yǔ gèng qíng,hé guān kè zi bìng xīn qíng。
得归此意良不恶,且住微躯也自轻。dé guī cǐ yì liáng bù è,qiě zhù wēi qū yě zì qīng。

再病书怀呈仲良四首

杨万里

病身谁伴亦谁怜,赢得昏昏几觉眠。bìng shēn shuí bàn yì shuí lián,yíng dé hūn hūn jǐ jué mián。
睡起不知身是病,踞床看尽水沉烟。shuì qǐ bù zhī shēn shì bìng,jù chuáng kàn jǐn shuǐ chén yān。

再病书怀呈仲良四首

杨万里

病中嫌雨又嫌晴,自是情怀未苦平。bìng zhōng xián yǔ yòu xián qíng,zì shì qíng huái wèi kǔ píng。
两日雨多端不恶,市声洗尽只檐声。liǎng rì yǔ duō duān bù è,shì shēng xǐ jǐn zhǐ yán shēng。

再病书怀呈仲良四首

杨万里

功名销尽向来心,诗酒从今也不禁。gōng míng xiāo jǐn xiàng lái xīn,shī jiǔ cóng jīn yě bù jìn。
夜雨遣人归思动,不知湘水几篙深。yè yǔ qiǎn rén guī sī dòng,bù zhī xiāng shuǐ jǐ gāo shēn。

再病书怀呈仲良四首

杨万里

方外诗豪张仲良,义风今日更谁双。fāng wài shī háo zhāng zhòng liáng,yì fēng jīn rì gèng shuí shuāng。
绝怜病客无半眼,粥饭随宜到小窗。jué lián bìng kè wú bàn yǎn,zhōu fàn suí yí dào xiǎo chuāng。

和唐德明问病二首

杨万里

罢却微官且客居,庭闱不近信全疏。bà què wēi guān qiě kè jū,tíng wéi bù jìn xìn quán shū。
更无竹下子唐子,谁与过逢说异书。gèng wú zhú xià zi táng zi,shuí yǔ guò féng shuō yì shū。

和唐德明问病二首

杨万里

俟命循天更不疑,朵颐那可换灵龟。qí mìng xún tiān gèng bù yí,duǒ yí nà kě huàn líng guī。
逍遥岂在榆枋外,问著扶摇总不知。xiāo yáo qǐ zài yú fāng wài,wèn zhù fú yáo zǒng bù zhī。

题所寓唐德明书斋

杨万里

凫鹜行中脱病身,竹林深处得幽人。fú wù xíng zhōng tuō bìng shēn,zhú lín shēn chù dé yōu rén。
只言官满浑无事,也被诗愁搅一春。zhǐ yán guān mǎn hún wú shì,yě bèi shī chóu jiǎo yī chūn。

白含笑

杨万里

薰风晓破碧莲莟,花意犹低白玉颜。xūn fēng xiǎo pò bì lián hàn,huā yì yóu dī bái yù yán。
一粲不曾容易发,清香何自遍人间。yī càn bù céng róng yì fā,qīng xiāng hé zì biàn rén jiān。

夜离零陵以避同僚追送之劳留二绝简诸友

杨万里

已坐诗臞病更羸,诸公刚欲饯湘湄。yǐ zuò shī qú bìng gèng léi,zhū gōng gāng yù jiàn xiāng méi。
夜浮一叶逃盟去,已被沙鸥圣得知。yè fú yī yè táo méng qù,yǐ bèi shā ōu shèng dé zhī。

夜离零陵以避同僚追送之劳留二绝简诸友

杨万里

思归日日只空言,一棹今真水月间。sī guī rì rì zhǐ kōng yán,yī zhào jīn zhēn shuǐ yuè jiān。
半夜犹闻郡楼鼓,明朝应失永州山。bàn yè yóu wén jùn lóu gǔ,míng cháo yīng shī yǒng zhōu shān。

新居剪茅

杨万里

小筑初开一亩基,晚风散策已相宜。xiǎo zhù chū kāi yī mǔ jī,wǎn fēng sàn cè yǐ xiāng yí。
山童何急催归去,正是凉生月上时。shān tóng hé jí cuī guī qù,zhèng shì liáng shēng yuè shàng shí。

题代度寺

杨万里

一别重来十五年,残僧半在寺依然。yī bié zhòng lái shí wǔ nián,cán sēng bàn zài sì yī rán。
黄杨当日绝低小,已过危檐也可怜。huáng yáng dāng rì jué dī xiǎo,yǐ guò wēi yán yě kě lián。

又题寺后竹亭

杨万里

行尽空房忽画栏,竹光和月入亭寒。xíng jǐn kōng fáng hū huà lán,zhú guāng hé yuè rù tíng hán。
壁间题字知谁句,醉把残灯子细看。bì jiān tí zì zhī shuí jù,zuì bǎ cán dēng zi xì kàn。

初寒

杨万里

欲雨还晴又作阴,添衣已减却重寻。yù yǔ hái qíng yòu zuò yīn,tiān yī yǐ jiǎn què zhòng xún。
绝知不晚新寒到,更用先来破客心。jué zhī bù wǎn xīn hán dào,gèng yòng xiān lái pò kè xīn。

沙溪江亭

杨万里

渔舟竟日不知还,水碓无人也不闲。yú zhōu jìng rì bù zhī hái,shuǐ duì wú rén yě bù xián。
斫却江头一丛柳,当愁无地著江山。zhuó què jiāng tóu yī cóng liǔ,dāng chóu wú dì zhù jiāng shān。

宿张家店壁间有赵民则一绝句云舍策投床睡便浓觉来凉叶动西风惊秋念远无穷意客里知谁此夜同因次其韵

杨万里

督邮不敌客愁浓,那更秋宵一笛风。dū yóu bù dí kè chóu nóng,nà gèng qiū xiāo yī dí fēng。
公子何曾知许事,旷怀也解与人同。gōng zi hé céng zhī xǔ shì,kuàng huái yě jiě yǔ rén tóng。

宿枫平

杨万里

休说江西西路行,东来骨瘦却诗清。xiū shuō jiāng xī xī lù xíng,dōng lái gǔ shòu què shī qīng。
恐缘桂玉疏云子,敢对溪山唤曲生。kǒng yuán guì yù shū yún zi,gǎn duì xī shān huàn qū shēng。

过下梅

杨万里

不特山盘水亦回,溪山信美暇徘徊。bù tè shān pán shuǐ yì huí,xī shān xìn měi xiá pái huái。
行人自趁斜阳急,关得归鸦更苦催。xíng rén zì chèn xié yáng jí,guān dé guī yā gèng kǔ cuī。