古诗词

读唐人及半山诗

杨万里

不分唐人与半山,无端横欲割诗坛。bù fēn táng rén yǔ bàn shān,wú duān héng yù gē shī tán。
半山便遣能参透,犹有唐人是一关。bàn shān biàn qiǎn néng cān tòu,yóu yǒu táng rén shì yī guān。

落梅再著晚花

杨万里

数日春风不奈暄,梅花落尽净无痕。shù rì chūn fēng bù nài xuān,méi huā luò jǐn jìng wú hén。
却将晚莟重收拾,更放南枝第二番。què jiāng wǎn hàn zhòng shōu shí,gèng fàng nán zhī dì èr fān。

镊白

杨万里

五十如何是后生,呼儿拔白未忘情。wǔ shí rú hé shì hòu shēng,hū ér bá bái wèi wàng qíng。
新年只道无功业,也有霜髭六十茎。xīn nián zhǐ dào wú gōng yè,yě yǒu shuāng zī liù shí jīng。

春兴

杨万里

著尽工夫是化工,不关春雨更春风。zhù jǐn gōng fū shì huà gōng,bù guān chūn yǔ gèng chūn fēng。
已拚腻粉涂双蝶,更费雌黄滴一蜂。yǐ pàn nì fěn tú shuāng dié,gèng fèi cí huáng dī yī fēng。

夜窗二首

杨万里

口角哦诗细有声,不妨半醉不妨行。kǒu jiǎo ó shī xì yǒu shēng,bù fáng bàn zuì bù fáng xíng。
青灯一点才如黍,解作书窗彻夜明。qīng dēng yī diǎn cái rú shǔ,jiě zuò shū chuāng chè yè míng。

夜窗二首

杨万里

诗人心绪几时休,逢著三春似九秋。shī rén xīn xù jǐ shí xiū,féng zhù sān chūn shì jiǔ qiū。
数到五更仍五点,明朝还更有新愁。shù dào wǔ gèng réng wǔ diǎn,míng cháo hái gèng yǒu xīn chóu。

春晓三首

杨万里

拂花红露溅春衣,柳外春禽睡未知。fú huā hóng lù jiàn chūn yī,liǔ wài chūn qín shuì wèi zhī。
天借晴光与桃李,更将剩彩弄游丝。tiān jiè qíng guāng yǔ táo lǐ,gèng jiāng shèng cǎi nòng yóu sī。

春晓三首

杨万里

风光明淑奈渠何,非暖非寒直是和。fēng guāng míng shū nài qú hé,fēi nuǎn fēi hán zhí shì hé。
春到千花俱有分,海棠独自得春多。chūn dào qiān huā jù yǒu fēn,hǎi táng dú zì dé chūn duō。

春晓三首

杨万里

一年生活是三春,二月春光尽十分。yī nián shēng huó shì sān chūn,èr yuè chūn guāng jǐn shí fēn。
不必开窗索花笑,隔窗花影也欣欣。bù bì kāi chuāng suǒ huā xiào,gé chuāng huā yǐng yě xīn xīn。

米囊花二首

杨万里

铅膏细细点花梢,道是春深雪未销。qiān gāo xì xì diǎn huā shāo,dào shì chūn shēn xuě wèi xiāo。
一斛千囊苍玉粟,东风吹作米长腰。yī hú qiān náng cāng yù sù,dōng fēng chuī zuò mǐ zhǎng yāo。

米囊花二首

杨万里

鸟语蜂喧蝶亦忙,争传天诏诏花王。niǎo yǔ fēng xuān dié yì máng,zhēng chuán tiān zhào zhào huā wáng。
东皇羽卫无供给,探借春风十日粮。dōng huáng yǔ wèi wú gōng gěi,tàn jiè chūn fēng shí rì liáng。

晓寒二首

杨万里

黯黯轻寒淡淡阴,游人便觉减行春。àn àn qīng hán dàn dàn yīn,yóu rén biàn jué jiǎn xíng chūn。
春风也解嫌萧索,自送秋千不要人。chūn fēng yě jiě xián xiāo suǒ,zì sòng qiū qiān bù yào rén。

晓寒二首

杨万里

春光唤入百花丛,寒力平欺两鬓蓬。chūn guāng huàn rù bǎi huā cóng,hán lì píng qī liǎng bìn péng。
吹乱众红还复整,海棠却不怕东风。chuī luàn zhòng hóng hái fù zhěng,hǎi táng què bù pà dōng fēng。

垂丝海棠半落

杨万里

雨后精神退九分,病香愁态不胜春。yǔ hòu jīng shén tuì jiǔ fēn,bìng xiāng chóu tài bù shèng chūn。
落阶一寸轻红雪,卷地风来政恼人。luò jiē yī cùn qīng hóng xuě,juǎn dì fēng lái zhèng nǎo rén。

上巳三首

杨万里

上巳春阴政未开,寒窗愁坐冷于灰。shàng sì chūn yīn zhèng wèi kāi,hán chuāng chóu zuò lěng yú huī。
冻蝇触纸飞还落,仰面翻身起不来。dòng yíng chù zhǐ fēi hái luò,yǎng miàn fān shēn qǐ bù lái。

上巳三首

杨万里

雨冷风酸数日强,老怀不可更禁当。yǔ lěng fēng suān shù rì qiáng,lǎo huái bù kě gèng jìn dāng。
春寒幸自归将去,唤取重来是海棠。chūn hán xìng zì guī jiāng qù,huàn qǔ zhòng lái shì hǎi táng。

上巳三首

杨万里

正是春光最盛时,桃花枝映李花枝。zhèng shì chūn guāng zuì shèng shí,táo huā zhī yìng lǐ huā zhī。
秋千日暮人归尽,只有春风弄彩旗。qiū qiān rì mù rén guī jǐn,zhǐ yǒu chūn fēng nòng cǎi qí。

题山庄草虫扇

杨万里

风生蚱蜢怒须头,纨扇团圆璧月流。fēng shēng zhà měng nù xū tóu,wán shàn tuán yuán bì yuè liú。
三蝶商量探花去,不知若个是庄周。sān dié shāng liàng tàn huā qù,bù zhī ruò gè shì zhuāng zhōu。

寒食相将诸子游翟园得十诗其二

杨万里

鹿葱旧种菊新栽,幽径深行忘却回。lù cōng jiù zhǒng jú xīn zāi,yōu jìng shēn xíng wàng què huí。
忽有野香寻不得,兰于石背一花开。hū yǒu yě xiāng xún bù dé,lán yú shí bèi yī huā kāi。

寒食相将诸子游翟园得十诗其二

杨万里

柳条老去尚青鲜,下有清渠绕野田。liǔ tiáo lǎo qù shàng qīng xiān,xià yǒu qīng qú rào yě tián。
波面落花相趁走,避风争泊岸傍边。bō miàn luò huā xiāng chèn zǒu,bì fēng zhēng pō àn bàng biān。