古诗词

观蚁二首

杨万里

一骑初来只又双,全军突出阵成行。yī qí chū lái zhǐ yòu shuāng,quán jūn tū chū zhèn chéng xíng。
策勋急报千夫长,渡水还争一苇杭。cè xūn jí bào qiān fū zhǎng,dù shuǐ hái zhēng yī wěi háng。

食老菱有感

杨万里

幸自江湖可避人,怀珠韫玉冷无尘。xìng zì jiāng hú kě bì rén,huái zhū yùn yù lěng wú chén。
何须抵死露头角,荇叶荷花老此身。hé xū dǐ sǐ lù tóu jiǎo,xìng yè hé huā lǎo cǐ shēn。

怀山庄子仁侄二首

杨万里

危亭独上忽彷徨,欠个山庄堕我傍。wēi tíng dú shàng hū páng huáng,qiàn gè shān zhuāng duò wǒ bàng。
却是向来相聚日,老怀未解忆山庄。què shì xiàng lái xiāng jù rì,lǎo huái wèi jiě yì shān zhuāng。

怀山庄子仁侄二首

杨万里

吾家小阮未西归,日日相从郡圃嬉。wú jiā xiǎo ruǎn wèi xī guī,rì rì xiāng cóng jùn pǔ xī。
黄菊拒霜今笑我,先生也有独来时。huáng jú jù shuāng jīn xiào wǒ,xiān shēng yě yǒu dú lái shí。

黄菊

杨万里

莺样衣裳钱样裁,冷霜凉露溅秋埃。yīng yàng yī shang qián yàng cái,lěng shuāng liáng lù jiàn qiū āi。
比他红紫开差晚,时节来时毕竟开。bǐ tā hóng zǐ kāi chà wǎn,shí jié lái shí bì jìng kāi。

张子仪太社折送秋日海棠二首

杨万里

新样西风较劣些,重阳还放海棠花。xīn yàng xī fēng jiào liè xiē,zhòng yáng hái fàng hǎi táng huā。
春红更把秋霜洗,且道精神佳不佳。chūn hóng gèng bǎ qiū shuāng xǐ,qiě dào jīng shén jiā bù jiā。

张子仪太社折送秋日海棠二首

杨万里

木蕖篱菊总无光,秋色今年付海棠。mù qú lí jú zǒng wú guāng,qiū sè jīn nián fù hǎi táng。
为底夜深花不睡,翠纱袖上月和霜。wèi dǐ yè shēn huā bù shuì,cuì shā xiù shàng yuè hé shuāng。

晚登净远亭二首

杨万里

重阳才过便新寒,去岁如今暑尚残。zhòng yáng cái guò biàn xīn hán,qù suì rú jīn shǔ shàng cán。
云外雁来元不觉,一声唤我举头看。yún wài yàn lái yuán bù jué,yī shēng huàn wǒ jǔ tóu kàn。

晚登净远亭二首

杨万里

簿书才了晚衙催,且上高亭眼暂开。bù shū cái le wǎn yá cuī,qiě shàng gāo tíng yǎn zàn kāi。
野鸭成群忽惊起,定知城背有船来。yě yā chéng qún hū jīng qǐ,dìng zhī chéng bèi yǒu chuán lái。

促织

杨万里

一声能遣一人愁,终夕声声晓未休。yī shēng néng qiǎn yī rén chóu,zhōng xī shēng shēng xiǎo wèi xiū。
不解缫丝替人织,强来出口促衣裘。bù jiě sāo sī tì rén zhī,qiáng lái chū kǒu cù yī qiú。

城头秋望

杨万里

秋光好处顿胡床,旋唤茶瓯浅著汤。qiū guāng hǎo chù dùn hú chuáng,xuán huàn chá ōu qiǎn zhù tāng。
隔树漏天青破碎,惊风度竹碧匆忙。gé shù lòu tiān qīng pò suì,jīng fēng dù zhú bì cōng máng。

城头秋望

杨万里

未得霜晴未是晴,霜晴无复点云生。wèi dé shuāng qíng wèi shì qíng,shuāng qíng wú fù diǎn yún shēng。
鹭鸶不遣鱼惊散,移却惟愁水作声。lù sī bù qiǎn yú jīng sàn,yí què wéi chóu shuǐ zuò shēng。

雨中懒困

杨万里

城头欲上苦新泥,暖气薰人软欲痴。chéng tóu yù shàng kǔ xīn ní,nuǎn qì xūn rén ruǎn yù chī。
睡又不成行不是,强来看打洛神碑。shuì yòu bù chéng xíng bù shì,qiáng lái kàn dǎ luò shén bēi。

晚衙野望

杨万里

上却城来忘却归,迎它来雁送它飞。shàng què chéng lái wàng què guī,yíng tā lái yàn sòng tā fēi。
可怜乌臼能缁素,却被清霜染作绯。kě lián wū jiù néng zī sù,què bèi qīng shuāng rǎn zuò fēi。

晓坐卧治斋

杨万里

夜风甚细不胜酸,霜落无声只是寒。yè fēng shén xì bù shèng suān,shuāng luò wú shēng zhǐ shì hán。
日上东窗无个事,送将梅影索人看。rì shàng dōng chuāng wú gè shì,sòng jiāng méi yǐng suǒ rén kàn。

壕上

杨万里

壕上朝来眼顿明,小风浅水写秋清。háo shàng cháo lái yǎn dùn míng,xiǎo fēng qiǎn shuǐ xiě qiū qīng。
新霜杀尽浮萍草,放出靴纹水面生。xīn shuāng shā jǐn fú píng cǎo,fàng chū xuē wén shuǐ miàn shēng。

红叶

杨万里

诗人满腹著清愁,吐作千诗未肯休。shī rén mǎn fù zhù qīng chóu,tǔ zuò qiān shī wèi kěn xiū。
写遍壁间无去处,却将红叶强题秋。xiě biàn bì jiān wú qù chù,què jiāng hóng yè qiáng tí qiū。

一鹭先立池中,有双鹭自外来。先立者逐之,双鹭亟去,莫敢敌者

杨万里

鹭鸶各自有食邑,长恐诸侯客子来。lù sī gè zì yǒu shí yì,zhǎng kǒng zhū hóu kè zi lái。
一鹭忽追双鹭去,穷追尽处始飞回。yī lù hū zhuī shuāng lù qù,qióng zhuī jǐn chù shǐ fēi huí。

晚风寒林二首

杨万里

已是霜林叶烂红,那禁动地晚来风。yǐ shì shuāng lín yè làn hóng,nà jìn dòng dì wǎn lái fēng。
寒鸦可是矜渠黠,踏折枯梢不堕空。hán yā kě shì jīn qú xiá,tà zhé kū shāo bù duò kōng。

晚风寒林二首

杨万里

树无一叶万梢枯,活底秋江水墨图。shù wú yī yè wàn shāo kū,huó dǐ qiū jiāng shuǐ mò tú。
幸自寒林俱淡笔,却将浓墨点栖乌。xìng zì hán lín jù dàn bǐ,què jiāng nóng mò diǎn qī wū。