古诗词

思美诗十首

宋应星

静里功夫去倦昏,动时酬应岂忘存。jìng lǐ gōng fū qù juàn hūn,dòng shí chóu yīng qǐ wàng cún。
儒家主敬无迁位,释氏观心不二门。rú jiā zhǔ jìng wú qiān wèi,shì shì guān xīn bù èr mén。
差遣万缘归色相,贯穿三教合乾坤。chà qiǎn wàn yuán guī sè xiāng,guàn chuān sān jiào hé qián kūn。
生知默喻刚柔信,无极源流独觉尊。shēng zhī mò yù gāng róu xìn,wú jí yuán liú dú jué zūn。

思美诗十首

宋应星

性量群分贮水推,圣涵万顷众涵卮。xìng liàng qún fēn zhù shuǐ tuī,shèng hán wàn qǐng zhòng hán zhī。
惊人事业优《尧典》,绝世文章玩《系词》。jīng rén shì yè yōu yáo diǎn,jué shì wén zhāng wán xì cí。
博物功深明范合,观天理契彻盈亏。bó wù gōng shēn míng fàn hé,guān tiān lǐ qì chè yíng kuī。
官骸不负洪钧赋,过此难将意识窥。guān hái bù fù hóng jūn fù,guò cǐ nán jiāng yì shí kuī。

怜愚诗四十二首

宋应星

一个浑身有几何,学书不就学兵戈。yī gè hún shēn yǒu jǐ hé,xué shū bù jiù xué bīng gē。
南思北想无安著,明镜催人白发多。nán sī běi xiǎng wú ān zhù,míng jìng cuī rén bái fā duō。

怜愚诗四十二首

宋应星

山中樵客食无酶,热芋寒饘八十来。shān zhōng qiáo kè shí wú méi,rè yù hán zhān bā shí lái。
参附若还能续命,王孙公子不须哀。cān fù ruò hái néng xù mìng,wáng sūn gōng zi bù xū āi。

怜愚诗四十二首

宋应星

皇天大父亿人皆,四散均分不厚乖。huáng tiān dà fù yì rén jiē,sì sàn jūn fēn bù hòu guāi。
富贵相承三世足,曾孙不第苦伤怀。fù guì xiāng chéng sān shì zú,céng sūn bù dì kǔ shāng huái。

怜愚诗四十二首

宋应星

气散魂游骨已枯,荒坟速朽返虚无。qì sàn hún yóu gǔ yǐ kū,huāng fén sù xiǔ fǎn xū wú。
活人不去寻生计,只望堪舆指穴图。huó rén bù qù xún shēng jì,zhǐ wàng kān yú zhǐ xué tú。

怜愚诗四十二首

宋应星

仕宦场头尚协恭,一心为国自相容。shì huàn chǎng tóu shàng xié gōng,yī xīn wèi guó zì xiāng róng。
结成死党排殊调,报复循环汝国凶。jié chéng sǐ dǎng pái shū diào,bào fù xún huán rǔ guó xiōng。

怜愚诗四十二首

宋应星

青苗子母会牙筹,吸骨吞肤未肯休。qīng miáo zi mǔ huì yá chóu,xī gǔ tūn fū wèi kěn xiū。
直待饥寒群盗起,先从尔室报冤雠。zhí dài jī hán qún dào qǐ,xiān cóng ěr shì bào yuān chóu。

怜愚诗四十二首

宋应星

构讼犹如两奕棋,输赢必有一人支。gòu sòng yóu rú liǎng yì qí,shū yíng bì yǒu yī rén zhī。
吾家惧损门楣望,不代他家比量思。wú jiā jù sǔn mén méi wàng,bù dài tā jiā bǐ liàng sī。

怜愚诗四十二首

宋应星

古今圣贤事头多,几句铭旌志不磨。gǔ jīn shèng xián shì tóu duō,jǐ jù míng jīng zhì bù mó。
若祖而翁微细善,连篇墓表太繁苛。ruò zǔ ér wēng wēi xì shàn,lián piān mù biǎo tài fán kē。

怜愚诗四十二首

宋应星

乘胜元兵已破襄,葛陂贾相半闲堂。chéng shèng yuán bīng yǐ pò xiāng,gé bēi jiǎ xiāng bàn xián táng。
且偷睫下红妆艳,为虏明年岂足伤。qiě tōu jié xià hóng zhuāng yàn,wèi lǔ míng nián qǐ zú shāng。

怜愚诗四十二首

宋应星

流火商金静晓云,伏残馀暑未清熏。liú huǒ shāng jīn jìng xiǎo yún,fú cán yú shǔ wèi qīng xūn。
孀荆不记秋风冷,日浣轻纱制练裙。shuāng jīng bù jì qiū fēng lěng,rì huàn qīng shā zhì liàn qún。

怜愚诗四十二首

宋应星

天子荣亲濮议繁,宋朝多事我朝翻。tiān zi róng qīn pú yì fán,sòng cháo duō shì wǒ cháo fān。
状元修撰浑年少,谪戍云南未是冤。zhuàng yuán xiū zhuàn hún nián shǎo,zhé shù yún nán wèi shì yuān。

怜愚诗四十二首

宋应星

权奸垂死未心灰,领史秦埙后命推。quán jiān chuí sǐ wèi xīn huī,lǐng shǐ qín xūn hòu mìng tuī。
只道世人聋哑尽,不将董笔刺渠魁。zhǐ dào shì rén lóng yǎ jǐn,bù jiāng dǒng bǐ cì qú kuí。

怜愚诗四十二首

宋应星

宦竖么么秽浊躬,投缳旅店疾如风。huàn shù me me huì zhuó gōng,tóu huán lǚ diàn jí rú fēng。
官高经略师徒丧,俯首求生贯索中。guān gāo jīng lüè shī tú sàng,fǔ shǒu qiú shēng guàn suǒ zhōng。

怜愚诗四十二首

宋应星

一人两子算盘推,积到千年百万胎。yī rén liǎng zi suàn pán tuī,jī dào qiān nián bǎi wàn tāi。
幼子无孙犹不暝,争教杀运不重来。yòu zi wú sūn yóu bù míng,zhēng jiào shā yùn bù zhòng lái。

怜愚诗四十二首

宋应星

篇章无奈出身何,释褐忘筌弃则那。piān zhāng wú nài chū shēn hé,shì hè wàng quán qì zé nà。
结习他年难洗涤,刊成宦稿摘瑕多。jié xí tā nián nán xǐ dí,kān chéng huàn gǎo zhāi xiá duō。

怜愚诗四十二首

宋应星

昔年半菽费忧谋,今日千金橐送收。xī nián bàn shū fèi yōu móu,jīn rì qiān jīn tuó sòng shōu。
止足不生清夜想,蝇营直向死前休。zhǐ zú bù shēng qīng yè xiǎng,yíng yíng zhí xiàng sǐ qián xiū。

怜愚诗四十二首

宋应星

华夷兵合汴城围,应举书生翰墨辉。huá yí bīng hé biàn chéng wéi,yīng jǔ shū shēng hàn mò huī。
斜虎已逃宫驾乱,腐儒犹整旧襕衣。xié hǔ yǐ táo gōng jià luàn,fǔ rú yóu zhěng jiù lán yī。

怜愚诗四十二首

宋应星

适口滋甘是处生,酸咸得诀有馀清。shì kǒu zī gān shì chù shēng,suān xián dé jué yǒu yú qīng。
何须越国求珍错,狗欲伤身长嗜萌。hé xū yuè guó qiú zhēn cuò,gǒu yù shāng shēn zhǎng shì méng。