古诗词

杂诗

朱仕琇

采药采参苓,种花种桃李。cǎi yào cǎi cān líng,zhǒng huā zhǒng táo lǐ。
参苓令人寿,桃李夏阴美。cān líng lìng rén shòu,táo lǐ xià yīn měi。
监门能解围,饿夫堪救死。jiān mén néng jiě wéi,è fū kān jiù sǐ。
古来慷慨人,往往出下士。gǔ lái kāng kǎi rén,wǎng wǎng chū xià shì。
厚貌仰姬公,绝交广刘子。hòu mào yǎng jī gōng,jué jiāo guǎng liú zi。
二端孰为正,偏辞竟难恃。èr duān shú wèi zhèng,piān cí jìng nán shì。
卓哉赵孟言,劝君锄棘枳。zhuó zāi zhào mèng yán,quàn jūn chú jí zhǐ。

湖壖写望

何兆瀛

落英芳草蝶低飞,杜宇啼春春欲归。luò yīng fāng cǎo dié dī fēi,dù yǔ tí chūn chūn yù guī。
今日湖山春又老,杨花如雪点春衣。jīn rì hú shān chūn yòu lǎo,yáng huā rú xuě diǎn chūn yī。

独立

王阳舒

独立苍茫表,凌虚成浩吟。dú lì cāng máng biǎo,líng xū chéng hào yín。
春山名士画,秋水野人心。chūn shān míng shì huà,qiū shuǐ yě rén xīn。
放眼空天地,雄谈笑古今。fàng yǎn kōng tiān dì,xióng tán xiào gǔ jīn。
松轩茶火歇,素月出幽岑。sōng xuān chá huǒ xiē,sù yuè chū yōu cén。

留别高子

王阳舒

老梅傍屋侧,长生诀已得。lǎo méi bàng wū cè,zhǎng shēng jué yǐ dé。
一阳初发动,透骨露春色。yī yáng chū fā dòng,tòu gǔ lù chūn sè。
高子绝嚣尘,今时之古人。gāo zi jué xiāo chén,jīn shí zhī gǔ rén。
品格与梅花,化作一时春。pǐn gé yǔ méi huā,huà zuò yī shí chūn。
开轩饮我酒,挑镫伴我吟。kāi xuān yǐn wǒ jiǔ,tiāo dèng bàn wǒ yín。
一念成知己,千秋有同心。yī niàn chéng zhī jǐ,qiān qiū yǒu tóng xīn。
嗟予行路人,肝肠久不熟。jiē yǔ xíng lù rén,gān cháng jiǔ bù shú。
方登古兰台,复欲探禹穴。fāng dēng gǔ lán tái,fù yù tàn yǔ xué。
把手看梅花,依依不忍别。bǎ shǒu kàn méi huā,yī yī bù rěn bié。

独坐

鲁蕡

独坐愁无赖,苍天不肯晴。dú zuò chóu wú lài,cāng tiān bù kěn qíng。
邻鸡都一哭,尊酒且三更。lín jī dōu yī kū,zūn jiǔ qiě sān gèng。
太息庭芳烂,生憎檐溜倾。tài xī tíng fāng làn,shēng zēng yán liū qīng。
蹉跎兵甲外,伏枕泪交横。cuō tuó bīng jiǎ wài,fú zhěn lèi jiāo héng。

古曾赠今人

鲁蕡

长绳系落日,潜从根九渊。zhǎng shéng xì luò rì,qián cóng gēn jiǔ yuān。
如何将微丝,至意深缠绵。rú hé jiāng wēi sī,zhì yì shēn chán mián。
忆君不相识,见君情转戚。yì jūn bù xiāng shí,jiàn jūn qíng zhuǎn qī。
十年抱夙悃,涕泗横君膝。shí nián bào sù kǔn,tì sì héng jūn xī。
谁谓南山鸟,枉就北山罗。shuí wèi nán shān niǎo,wǎng jiù běi shān luó。
梦眼凄心魂,蝴蝶相经过。mèng yǎn qī xīn hún,hú dié xiāng jīng guò。
殷勤托芳素,赠君合欢褥。yīn qín tuō fāng sù,zèng jūn hé huān rù。
合欢那所量,团扇洁如玉。hé huān nà suǒ liàng,tuán shàn jié rú yù。
岂期浮萍草,转作杨花飞。qǐ qī fú píng cǎo,zhuǎn zuò yáng huā fēi。
嫦娥窃无药,三五愁云欺。cháng é qiè wú yào,sān wǔ chóu yún qī。
宛转复宛转,春风吹发短。wǎn zhuǎn fù wǎn zhuǎn,chūn fēng chuī fā duǎn。
忍复摧烧之,留此明人眼。rěn fù cuī shāo zhī,liú cǐ míng rén yǎn。
金刀莫剪爪,剪爪爪痕枯。jīn dāo mò jiǎn zhǎo,jiǎn zhǎo zhǎo hén kū。
出门莫振衣,振衣绝衣裾。chū mén mò zhèn yī,zhèn yī jué yī jū。
衣带日以宽,离怀日以永。yī dài rì yǐ kuān,lí huái rì yǐ yǒng。
当户疑有人,愁见庭树影。dāng hù yí yǒu rén,chóu jiàn tíng shù yǐng。
肃肃西征鸿,洋洋东逝鱼。sù sù xī zhēng hóng,yáng yáng dōng shì yú。
为君前致词,努力筹良图。wèi jūn qián zhì cí,nǔ lì chóu liáng tú。
良图诚所愿,长夜何时旦。liáng tú chéng suǒ yuàn,zhǎng yè hé shí dàn。
愿将身化石,从此填银汉。yuàn jiāng shēn huà shí,cóng cǐ tián yín hàn。

岁晏行

鲁蕡

岁晏朔风百忧集,步出东门西门入。suì yàn shuò fēng bǎi yōu jí,bù chū dōng mén xī mén rù。
桁上无衣囊无钱,妻孥何用苦煎急。héng shàng wú yī náng wú qián,qī nú hé yòng kǔ jiān jí。
自从师兴官帑虚,公私坐困枯鱼泣。zì cóng shī xīng guān tǎng xū,gōng sī zuò kùn kū yú qì。
水衡少府仰屋愁,变通改铸聊取给。shuǐ héng shǎo fǔ yǎng wū chóu,biàn tōng gǎi zhù liáo qǔ gěi。
法权轻重递减半,重者当百轻当十。fǎ quán qīng zhòng dì jiǎn bàn,zhòng zhě dāng bǎi qīng dāng shí。
一当百十官与民,民转输官官怒嗔。yī dāng bǎi shí guān yǔ mín,mín zhuǎn shū guān guān nù chēn。
通风哑板目色新,官局沙汰何其频。tōng fēng yǎ bǎn mù sè xīn,guān jú shā tài hé qí pín。
且如南河币用楮,吏俸兵粮皆赐予。qiě rú nán hé bì yòng chǔ,lì fèng bīng liáng jiē cì yǔ。
龙文宝印空镂错,一纸千钱谁给汝。lóng wén bǎo yìn kōng lòu cuò,yī zhǐ qiān qián shuí gěi rǔ。
乌乎四海愁风尘,朝法暮制徒纷纷。wū hū sì hǎi chóu fēng chén,cháo fǎ mù zhì tú fēn fēn。
长沙谏铸流千载,谁是当今痛哭人?zhǎng shā jiàn zhù liú qiān zài,shuí shì dāng jīn tòng kū rén?

晚兴

李鼎元

月破竹梢烟,阶除叠玉钱。yuè pò zhú shāo yān,jiē chú dié yù qián。
虫声依户冷,镫火向人煎。chóng shēng yī hù lěng,dèng huǒ xiàng rén jiān。
心静书多味,霜清菊正妍。xīn jìng shū duō wèi,shuāng qīng jú zhèng yán。
忽闻宾雁过,秋士感华年。hū wén bīn yàn guò,qiū shì gǎn huá nián。

越州杂诗

李鼎元

地僻幽情惬,江楼俯翠微。dì pì yōu qíng qiè,jiāng lóu fǔ cuì wēi。
海云连水立,山雨带花飞。hǎi yún lián shuǐ lì,shān yǔ dài huā fēi。
嫩笋春林美,鲥鱼夏日肥。nèn sǔn chūn lín měi,shí yú xià rì féi。
乐游乘醉饱,夜夜月中归。lè yóu chéng zuì bǎo,yè yè yuè zhōng guī。

同人集有正味斋醉后分韵得明字

李鼎元

坐客七人在,虚窗残雪明。zuò kè qī rén zài,xū chuāng cán xuě míng。
霜花贪烛影,风竹妒吟声。shuāng huā tān zhú yǐng,fēng zhú dù yín shēng。
读画诗神跃,呼茶仆梦惊。dú huà shī shén yuè,hū chá pū mèng jīng。
文章有天趣,星斗正纵横。wén zhāng yǒu tiān qù,xīng dòu zhèng zòng héng。

中山杂诗

李鼎元

奥山及波上,游览最清奇。ào shān jí bō shàng,yóu lǎn zuì qīng qí。
石罅潮声透,松阴海气移。shí xià cháo shēng tòu,sōng yīn hǎi qì yí。
球官垂带立,夷女戴筐驰。qiú guān chuí dài lì,yí nǚ dài kuāng chí。
须鬓霜如此,来观亦太痴。xū bìn shuāng rú cǐ,lái guān yì tài chī。

中山杂诗

李鼎元

古刹如亭小,禅堂即客堂。gǔ shā rú tíng xiǎo,chán táng jí kè táng。
僧衣能断俗,席地可无床。sēng yī néng duàn sú,xí dì kě wú chuáng。
供佛惟花蕊,烹茶半雪糖。gōng fú wéi huā ruǐ,pēng chá bàn xuě táng。
此邦殊服食,何以慰愁肠。cǐ bāng shū fú shí,hé yǐ wèi chóu cháng。

中山杂诗

李鼎元

幸有奇花木,能将远客招。xìng yǒu qí huā mù,néng jiāng yuǎn kè zhāo。
佛桑然似火,铁树挺于蕉。fú sāng rán shì huǒ,tiě shù tǐng yú jiāo。
野径多丛竹,人家隔小桥。yě jìng duō cóng zhú,rén jiā gé xiǎo qiáo。
昼长无个事,步屟溷渔樵。zhòu zhǎng wú gè shì,bù xiè hùn yú qiáo。

中山杂诗

李鼎元

海气入楼腥,停云肯暂停。hǎi qì rù lóu xīng,tíng yún kěn zàn tíng。
檐高惟聚雀,草茂只多萤。yán gāo wéi jù què,cǎo mào zhǐ duō yíng。
书帙因风乱,诗肠对酒醒。shū zhì yīn fēng luàn,shī cháng duì jiǔ xǐng。
那堪愁夜永,雷雨撼窗棂。nà kān chóu yè yǒng,léi yǔ hàn chuāng líng。

秦中

李鼎元

历尽奇山到雍州,凤凰声出杜鹃收。lì jǐn qí shān dào yōng zhōu,fèng huáng shēng chū dù juān shōu。
中原霸业归前汉,上古王风属武周。zhōng yuán bà yè guī qián hàn,shàng gǔ wáng fēng shǔ wǔ zhōu。
天险难依星北拱,地灵有恨水东流。tiān xiǎn nán yī xīng běi gǒng,dì líng yǒu hèn shuǐ dōng liú。
潼关四扇堂堂在,为说兴亡欲白头。tóng guān sì shàn táng táng zài,wèi shuō xīng wáng yù bái tóu。

荆南怀古

李鼎元

猿声听尽客如何,漫续《离骚》吊汨罗。yuán shēng tīng jǐn kè rú hé,màn xù lí sāo diào mì luó。
至喜亭遥山瘴少,莫愁村近竹枝多。zhì xǐ tíng yáo shān zhàng shǎo,mò chóu cūn jìn zhú zhī duō。
由来冠盖堪名里,信有铜鞮学唱歌。yóu lái guān gài kān míng lǐ,xìn yǒu tóng dī xué chàng gē。
日暮汉皋惊岁晚,美人何处隔风波。rì mù hàn gāo jīng suì wǎn,měi rén hé chù gé fēng bō。

五月十有二日由霸港奉册入天使馆

李鼎元

万人争看使星来,一朵黄云抱日开。wàn rén zhēng kàn shǐ xīng lái,yī duǒ huáng yún bào rì kāi。
山到流虬平似岸,水归霸港小于杯。shān dào liú qiú píng shì àn,shuǐ guī bà gǎng xiǎo yú bēi。
王孙守礼衣冠古,草木承恩雨露催。wáng sūn shǒu lǐ yī guān gǔ,cǎo mù chéng ēn yǔ lù cuī。
宾至如归今始信,果然声教震无雷。bīn zhì rú guī jīn shǐ xìn,guǒ rán shēng jiào zhèn wú léi。

和石亭伯父山房即事

李鼎元

梨花如雪柳如丝,正是蜂狂蝶乱时。lí huā rú xuě liǔ rú sī,zhèng shì fēng kuáng dié luàn shí。
席上每留将尽酒,阶前常剩著残棋。xí shàng měi liú jiāng jǐn jiǔ,jiē qián cháng shèng zhù cán qí。

韩文公墓

李鼎元

五百年来说盛唐,韩公有墓近祠堂。wǔ bǎi nián lái shuō shèng táng,hán gōng yǒu mù jìn cí táng。
一书险葬潮鱼腹,万古长埋佛骨香。yī shū xiǎn zàng cháo yú fù,wàn gǔ zhǎng mái fú gǔ xiāng。
道许孔林为弟子,文教李壁得欧阳。dào xǔ kǒng lín wèi dì zi,wén jiào lǐ bì dé ōu yáng。
求师特向孤坟拜,松柏森疏带草荒。qiú shī tè xiàng gū fén bài,sōng bǎi sēn shū dài cǎo huāng。

顺风行

李鼎元

舟疾如箭破大波,舟子拍手歌吴歌。zhōu jí rú jiàn pò dà bō,zhōu zi pāi shǒu gē wú gē。
轻帆两道挂天碧,一生弄船无蹉跎。qīng fān liǎng dào guà tiān bì,yī shēng nòng chuán wú cuō tuó。
须臾风回怨声起,却羡傍人歌声美。xū yú fēng huí yuàn shēng qǐ,què xiàn bàng rén gē shēng měi。
顺风莫喜逆莫愁,风云变态无时休。shùn fēng mò xǐ nì mò chóu,fēng yún biàn tài wú shí xiū。