古诗词

自题画诗

戴本孝

丛薄何蓊藏,乔木无余阴。cóng báo hé wěng cáng,qiáo mù wú yú yīn。
斧斤向天地,悲风摧我心。fǔ jīn xiàng tiān dì,bēi fēng cuī wǒ xīn。
不知时荣者,何以答高深。bù zhī shí róng zhě,hé yǐ dá gāo shēn。

自题画诗

戴本孝

燔柴今已废,岳灵杳何托。fán chái jīn yǐ fèi,yuè líng yǎo hé tuō。
白云来洗崖,有额为谁斫。bái yún lái xǐ yá,yǒu é wèi shuí zhuó。
涛声听松崩,响逐龙湫落。tāo shēng tīng sōng bēng,xiǎng zhú lóng jiǎo luò。

自题画诗

戴本孝

何处无深山,但恐俗难免。hé chù wú shēn shān,dàn kǒng sú nán miǎn。
一心溯真源,千载不卷转。yī xīn sù zhēn yuán,qiān zài bù juǎn zhuǎn。
扁舟弄桃花,此兴自不浅。biǎn zhōu nòng táo huā,cǐ xīng zì bù qiǎn。

自题画诗

戴本孝

草木亦争荣,攀援与依附。cǎo mù yì zhēng róng,pān yuán yǔ yī fù。
凌霄桑寄生,滋蔓尚可惧。líng xiāo sāng jì shēng,zī màn shàng kě jù。
惜哉不防微,良材化枯树。xī zāi bù fáng wēi,liáng cái huà kū shù。

自题画诗

戴本孝

坐爱柴扉外,林阴满钓竿。zuò ài chái fēi wài,lín yīn mǎn diào gān。
葭昏烟棹湿,溪落水舂残。jiā hūn yān zhào shī,xī luò shuǐ chōng cán。
不是沧波客,前津问好难。bù shì cāng bō kè,qián jīn wèn hǎo nán。

奉咏戒庵先生真率蓬窝二首桂子秋风

李?

月宫千树倚云裁,应待秋来取次开。yuè gōng qiān shù yǐ yún cái,yīng dài qiū lái qǔ cì kāi。
他日风云时际会,满看折得几枝回。tā rì fēng yún shí jì huì,mǎn kàn zhé dé jǐ zhī huí。

奉咏戒庵先生真率蓬窝二首桂子秋风

李?

一方奇石净堪怜,围绕名花取次妍。yī fāng qí shí jìng kān lián,wéi rào míng huā qǔ cì yán。
怪底玲珑可人意,南宫几拜草堂前。guài dǐ líng lóng kě rén yì,nán gōng jǐ bài cǎo táng qián。

咏史

徐廷华

天上浮槎日夕过,屡惊消息到岩阿。tiān shàng fú chá rì xī guò,lǚ jīng xiāo xī dào yán ā。
威名空说杨无敌,蜚语谁明马伏波。wēi míng kōng shuō yáng wú dí,fēi yǔ shuí míng mǎ fú bō。
老去红颜思执拂,烧来赤舌欲投梭。lǎo qù hóng yán sī zhí fú,shāo lái chì shé yù tóu suō。
之江粤峤传闻异,愁听东南鹤唳多。zhī jiāng yuè jiào chuán wén yì,chóu tīng dōng nán hè lì duō。

赠管五才叔

徐廷华

思君只欲见君面,及见君时意转哀。sī jūn zhǐ yù jiàn jūn miàn,jí jiàn jūn shí yì zhuǎn āi。
老去渐深传后想,时艰端藉出群才。lǎo qù jiàn shēn chuán hòu xiǎng,shí jiān duān jí chū qún cái。
赁舂无地空炊臼,市骏于今已筑台。lìn chōng wú dì kōng chuī jiù,shì jùn yú jīn yǐ zhù tái。
举目未知风景异,登高且覆掌中杯。jǔ mù wèi zhī fēng jǐng yì,dēng gāo qiě fù zhǎng zhōng bēi。

辛巳春朱画亭黼馆于小山书屋,见赠次韵

陈世济

暖日芸窗启,清风绛帐开。nuǎn rì yún chuāng qǐ,qīng fēng jiàng zhàng kāi。
春随佳客至,鸟和好音来。chūn suí jiā kè zhì,niǎo hé hǎo yīn lái。
岩树玉为骨,峦云石作胎。yán shù yù wèi gǔ,luán yún shí zuò tāi。
拈毫有高咏,犹见小山才。niān háo yǒu gāo yǒng,yóu jiàn xiǎo shān cái。

春雨薄寒同画亭莲仙分赋

陈世济

薄暮轻寒透碧纱,素心晨夕度年华。báo mù qīng hán tòu bì shā,sù xīn chén xī dù nián huá。
平堤绿掩萋萋草,深巷红销点点花。píng dī lǜ yǎn qī qī cǎo,shēn xiàng hóng xiāo diǎn diǎn huā。
酒罢萧斋怜楚客,衣添画阁忆卢家。jiǔ bà xiāo zhāi lián chǔ kè,yī tiān huà gé yì lú jiā。
相逢共惜春多雨,门外烟波万柳斜。xiāng féng gòng xī chūn duō yǔ,mén wài yān bō wàn liǔ xié。

叠韵再赋

陈世济

沈沈春色掩窗纱,颇讶连宵避月华。shěn shěn chūn sè yǎn chuāng shā,pǒ yà lián xiāo bì yuè huá。
细雨暗催三径竹,轻阴好护一庭花。xì yǔ àn cuī sān jìng zhú,qīng yīn hǎo hù yī tíng huā。
琼楼此际停歌管,金勒何时问酒家。qióng lóu cǐ jì tíng gē guǎn,jīn lēi hé shí wèn jiǔ jiā。
自觉消寒吟力倦,挥毫多半墨痕斜。zì jué xiāo hán yín lì juàn,huī háo duō bàn mò hén xié。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

寒气森森护石台,琼林都向碧山栽。hán qì sēn sēn hù shí tái,qióng lín dōu xiàng bì shān zāi。
天低野阔雀方至,树老香疏蝶未来。tiān dī yě kuò què fāng zhì,shù lǎo xiāng shū dié wèi lái。
缟袂夜深还积雪,铁衣岁久忽生苔。gǎo mèi yè shēn hái jī xuě,tiě yī suì jiǔ hū shēng tái。
东风消息江皋动,数点先从岭上开。dōng fēng xiāo xī jiāng gāo dòng,shù diǎn xiān cóng lǐng shàng kāi。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

花中萼绿夙称仙,特立亭亭断俗缘。huā zhōng è lǜ sù chēng xiān,tè lì tíng tíng duàn sú yuán。
绡帐乍开晴扬雪,羽衣初化晓浮烟。xiāo zhàng zhà kāi qíng yáng xuě,yǔ yī chū huà xiǎo fú yān。
生成孤瘦依檐下,收尽高寒到槛前。shēng chéng gū shòu yī yán xià,shōu jǐn gāo hán dào kǎn qián。
最爱林间清意味,片云流地月当天。zuì ài lín jiān qīng yì wèi,piàn yún liú dì yuè dāng tiān。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

隔岁东君到陇头,几多芳信问谁收。gé suì dōng jūn dào lǒng tóu,jǐ duō fāng xìn wèn shuí shōu。
月明野寺僧横榻,风定江桥客倚舟。yuè míng yě sì sēng héng tà,fēng dìng jiāng qiáo kè yǐ zhōu。
玉骨三更偏耐冷,冰心一片不容愁。yù gǔ sān gèng piān nài lěng,bīng xīn yī piàn bù róng chóu。
赠来双树供寥寂。zèng lái shuāng shù gōng liáo jì。
伴我云房作卧游。bàn wǒ yún fáng zuò wò yóu。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

腊尽枝头破冻痕,故园春色共谁温。là jǐn zhī tóu pò dòng hén,gù yuán chūn sè gòng shuí wēn。
斜穿松竹依三径,横扫风尘别一村。xié chuān sōng zhú yī sān jìng,héng sǎo fēng chén bié yī cūn。
独夜相思曾入梦,空山无侣合销魂。dú yè xiāng sī céng rù mèng,kōng shān wú lǚ hé xiāo hún。
骑驴人过浑难觅,雪压篱墙水抱门。qí lǘ rén guò hún nán mì,xuě yā lí qiáng shuǐ bào mén。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

不学新妆斗汉宫,山家偏与暗香通。bù xué xīn zhuāng dòu hàn gōng,shān jiā piān yǔ àn xiāng tōng。
丰姿半入吟怀瘦,色相全从望眼空。fēng zī bàn rù yín huái shòu,sè xiāng quán cóng wàng yǎn kōng。
古石开尊松影下,虚窗倚枕雪声中。gǔ shí kāi zūn sōng yǐng xià,xū chuāng yǐ zhěn xuě shēng zhōng。
清魂何处堪招得,多在萧萧落木丛。qīng hún hé chù kān zhāo dé,duō zài xiāo xiāo luò mù cóng。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

洗尽铅华辟尽尘,只将淡泊对山人。xǐ jǐn qiān huá pì jǐn chén,zhǐ jiāng dàn pō duì shān rén。
相逢砚北怜寒夜,每向江南报早春。xiāng féng yàn běi lián hán yè,měi xiàng jiāng nán bào zǎo chūn。
占断群花知尔独,探回孤馆忆君频。zhàn duàn qún huā zhī ěr dú,tàn huí gū guǎn yì jūn pín。
当年若个丹青手,纸帐图来总未真。dāng nián ruò gè dān qīng shǒu,zhǐ zhàng tú lái zǒng wèi zhēn。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

寂寂蓬门静与依,琼姿照处遍生辉。jì jì péng mén jìng yǔ yī,qióng zī zhào chù biàn shēng huī。
笑凭栏侧珠钿委,睡起花间翠羽飞。xiào píng lán cè zhū diàn wěi,shuì qǐ huā jiān cuì yǔ fēi。
几度霜威还是好,一番风信未全稀。jǐ dù shuāng wēi hái shì hǎo,yī fān fēng xìn wèi quán xī。
林逋去后诗零落,惆怅孤山独鹤归。lín bū qù hòu shī líng luò,chóu chàng gū shān dú hè guī。

拟高青邱梅花诗九首

陈世济

韶光庾岭转青阳,忽讶君来共此乡。sháo guāng yǔ lǐng zhuǎn qīng yáng,hū yà jūn lái gòng cǐ xiāng。
看到瑶华须发冷,吟残玉屑齿牙香。kàn dào yáo huá xū fā lěng,yín cán yù xiè chǐ yá xiāng。
雨中春树谁先发,雪后园林独未荒。yǔ zhōng chūn shù shuí xiān fā,xuě hòu yuán lín dú wèi huāng。
听得漏声花外尽,一帘清影正飞霜。tīng dé lòu shēng huā wài jǐn,yī lián qīng yǐng zhèng fēi shuāng。