古诗词

新年次东坡韵

周景涛

群公皆有托,吾痗独何之。qún gōng jiē yǒu tuō,wú mèi dú hé zhī。
狐兔方连社,鹪鹩此一枝。hú tù fāng lián shè,jiāo liáo cǐ yī zhī。
春生中酒夜,梦到挂冠时。chūn shēng zhōng jiǔ yè,mèng dào guà guān shí。
犹鼓残年兴,新诗诵与儿。yóu gǔ cán nián xīng,xīn shī sòng yǔ ér。

新年次东坡韵

周景涛

兹乡滨海尽,眼界若为清。zī xiāng bīn hǎi jǐn,yǎn jiè ruò wèi qīng。
禾黍高登廪,鸡豚富入城。hé shǔ gāo dēng lǐn,jī tún fù rù chéng。
欲消无事日,只益可怜生。yù xiāo wú shì rì,zhǐ yì kě lián shēng。
牡蛎梅花市,吾思豆腐羹。mǔ lì méi huā shì,wú sī dòu fǔ gēng。

新年次东坡韵

周景涛

岂有图南意,吾居亦少东。qǐ yǒu tú nán yì,wú jū yì shǎo dōng。
储粮三月尽,簪笔一生空。chǔ liáng sān yuè jǐn,zān bǐ yī shēng kōng。
贺岁聊从俗,偷生愧作翁。hè suì liáo cóng sú,tōu shēng kuì zuò wēng。
乾嘉成已事,不敢说咸同。qián jiā chéng yǐ shì,bù gǎn shuō xián tóng。

闲居

周景涛

欲向何人罪陆沈,强移栖息学盲喑。yù xiàng hé rén zuì lù shěn,qiáng yí qī xī xué máng yīn。
自磨短墨消英气,偶爇名香验道心。zì mó duǎn mò xiāo yīng qì,ǒu ruò míng xiāng yàn dào xīn。
好睡未妨来日永,闭门便觉敝庐深。hǎo shuì wèi fáng lái rì yǒng,bì mén biàn jué bì lú shēn。
书生槁饿由来旧,肯为穷愁损素襟。shū shēng gǎo è yóu lái jiù,kěn wèi qióng chóu sǔn sù jīn。

不死

周景涛

平生言死何曾死,今日奇穷未觉穷。píng shēng yán sǐ hé céng sǐ,jīn rì qí qióng wèi jué qióng。
数米为炊仍腹果,量钱沽酒亦颜红。shù mǐ wèi chuī réng fù guǒ,liàng qián gū jiǔ yì yán hóng。
夜深忽梦先朝事,病起真成隔世翁。yè shēn hū mèng xiān cháo shì,bìng qǐ zhēn chéng gé shì wēng。
黄土待人归宿处,董公健者料应同。huáng tǔ dài rén guī sù chù,dǒng gōng jiàn zhě liào yīng tóng。

初春述怀

周景涛

五穷入我家,与我生根蒂。wǔ qióng rù wǒ jiā,yǔ wǒ shēng gēn dì。
害渠果何事,暗中动我制。hài qú guǒ hé shì,àn zhōng dòng wǒ zhì。
坠地无室庐,流转不敢毙。zhuì dì wú shì lú,liú zhuǎn bù gǎn bì。
平生泥雨驴,一步一濡滞。píng shēng ní yǔ lǘ,yī bù yī rú zhì。
四十知百年,僚底早自筮。sì shí zhī bǎi nián,liáo dǐ zǎo zì shì。
只馀玉池肥,静坐自勤闭。zhǐ yú yù chí féi,jìng zuò zì qín bì。
谁知失声哭,痛迸奈何帝。shuí zhī shī shēng kū,tòng bèng nài hé dì。
春风非不温,著祫转凄厉。chūn fēng fēi bù wēn,zhù xiá zhuǎn qī lì。
开门呼苍天,空碧但无际。kāi mén hū cāng tiān,kōng bì dàn wú jì。
何曾井蛇惊,坐见国狗猘。hé céng jǐng shé jīng,zuò jiàn guó gǒu zhì。
永愧匹夫谅,触事潸以涕。yǒng kuì pǐ fū liàng,chù shì shān yǐ tì。
旧闻傅青主,奇方辄焚瘗。jiù wén fù qīng zhǔ,qí fāng zhé fén yì。
信哉泰山崩,宁作完卵计。xìn zāi tài shān bēng,níng zuò wán luǎn jì。
待我五百年,人间知有世。dài wǒ wǔ bǎi nián,rén jiān zhī yǒu shì。

新年次东坡韵其五

周景涛

天心无可转,岁事不应繁。tiān xīn wú kě zhuǎn,suì shì bù yīng fán。
何处为乾土,当春忆故园。hé chù wèi qián tǔ,dāng chūn yì gù yuán。
闲延家鬼坐,老僻彻侯行。xián yán jiā guǐ zuò,lǎo pì chè hóu xíng。
犹得东坡味,明年说抱孙。yóu dé dōng pō wèi,míng nián shuō bào sūn。

寄郑苏堪

周景涛

昔吾困江县,而子相临存。xī wú kùn jiāng xiàn,ér zi xiāng lín cún。
惘惘雨中别,寄诗宁吾魂。wǎng wǎng yǔ zhōng bié,jì shī níng wú hún。
再面胡不欢,各会难为言。zài miàn hú bù huān,gè huì nán wèi yán。
出悔入亦悔,苟禄安足论。chū huǐ rù yì huǐ,gǒu lù ān zú lùn。
子有千载诗,不官能自尊。zi yǒu qiān zài shī,bù guān néng zì zūn。
使子以诗昌,天意良未敦。shǐ zi yǐ shī chāng,tiān yì liáng wèi dūn。
长吟且袖手,勿讶霜鬓繁。zhǎng yín qiě xiù shǒu,wù yà shuāng bìn fán。
不见黄河清,讵乏卮酒浑。bù jiàn huáng hé qīng,jù fá zhī jiǔ hún。

寄郑苏堪

周景涛

平生所结痛,一语触千万。píng shēng suǒ jié tòng,yī yǔ chù qiān wàn。
以子怀旧恩,怆昔予术困。yǐ zi huái jiù ēn,chuàng xī yǔ shù kùn。
贱臣忽见徵,誓以不欺献。jiàn chén hū jiàn zhēng,shì yǐ bù qī xiàn。
私忧欲弥天,末策谁许建。sī yōu yù mí tiān,mò cè shuí xǔ jiàn。
呀呀涵光殿,浊泪长径寸。ya ya hán guāng diàn,zhuó lèi zhǎng jìng cùn。
凭几三数言,呜咽但九顿。píng jǐ sān shù yán,wū yàn dàn jiǔ dùn。
虮虱不上升,苟活在泥坌。jǐ shī bù shàng shēng,gǒu huó zài ní bèn。
微生纵有口,日夕衔巨恨。wēi shēng zòng yǒu kǒu,rì xī xián jù hèn。
江湖传子诗,无穷抒哀怨。jiāng hú chuán zi shī,wú qióng shū āi yuàn。
重来望觚棱,感涕念垂宪。zhòng lái wàng gū léng,gǎn tì niàn chuí xiàn。
眼中历历事,对酒那忍劝。yǎn zhōng lì lì shì,duì jiǔ nà rěn quàn。
陵树冬复春,凄凉问社饭。líng shù dōng fù chūn,qī liáng wèn shè fàn。

病夜

周景涛

摵摵复摵摵,败叶檐阶迸。shè shè fù shè shè,bài yè yán jiē bèng。
冻蝇见火舞,候虫切身劲。dòng yíng jiàn huǒ wǔ,hòu chóng qiè shēn jìn。
寒气登床帏,裘被莫与竞。hán qì dēng chuáng wéi,qiú bèi mò yǔ jìng。
缩猬听晨鸡,更点未可竟。suō wèi tīng chén jī,gèng diǎn wèi kě jìng。
偶然披衣坐,斜月入窗映。ǒu rán pī yī zuò,xié yuè rù chuāng yìng。
是时心转空,一室见白净。shì shí xīn zhuǎn kōng,yī shì jiàn bái jìng。
旬月不出门,已适适懒惰性。xún yuè bù chū mén,yǐ shì shì lǎn duò xìng。
会当齐彭殇,安问贫耶病。huì dāng qí péng shāng,ān wèn pín yé bìng。
跏趺数鼻息,耸肩索苦咏。jiā fū shù bí xī,sǒng jiān suǒ kǔ yǒng。
醒眼直到明,玄鬓应满镜。xǐng yǎn zhí dào míng,xuán bìn yīng mǎn jìng。

山行

柴才

二月二十二,乘兴入幽栖。èr yuè èr shí èr,chéng xīng rù yōu qī。
霭霭浮元气,依依识故蹊。ǎi ǎi fú yuán qì,yī yī shí gù qī。
方春平仲绿,终日子规啼。fāng chūn píng zhòng lǜ,zhōng rì zi guī tí。
路湿云初上,岩高日易低。lù shī yún chū shàng,yán gāo rì yì dī。
泉声喧暗竹,陂影堕时霓。quán shēng xuān àn zhú,bēi yǐng duò shí ní。
无异登元圃,何烦过虎溪。wú yì dēng yuán pǔ,hé fán guò hǔ xī。
正堪流野日,长爱觅分题。zhèng kān liú yě rì,zhǎng ài mì fēn tí。
斗酒弗为薄,山茶又更携。dòu jiǔ fú wèi báo,shān chá yòu gèng xié。
游丝横惹树,去燕旋遗泥。yóu sī héng rě shù,qù yàn xuán yí ní。
断石荒林外,千镫花塔西。duàn shí huāng lín wài,qiān dèng huā tǎ xī。
共知仙女丽,莫学阮郎迷。gòng zhī xiān nǚ lì,mò xué ruǎn láng mí。
一路经行处,清风独杖藜。yī lù jīng xíng chù,qīng fēng dú zhàng lí。

消夏杂咏

王庆桢

闲却凌云笔一枝,藕花香里且吟诗。xián què líng yún bǐ yī zhī,ǒu huā xiāng lǐ qiě yín shī。
平生心事无人会,说与沙鸥傥得知。píng shēng xīn shì wú rén huì,shuō yǔ shā ōu tǎng dé zhī。

消夏杂咏

王庆桢

庭院深深小阁幽,饮思亭畔绿阴稠。tíng yuàn shēn shēn xiǎo gé yōu,yǐn sī tíng pàn lǜ yīn chóu。
四围种得千竿竹,偶有风来便似秋。sì wéi zhǒng dé qiān gān zhú,ǒu yǒu fēng lái biàn shì qiū。

秒秋寄友人用刘梦得韵

王授

拒霜开欲尽,草阁已深秋。jù shuāng kāi yù jǐn,cǎo gé yǐ shēn qiū。
物色时俱化,年华水共流。wù sè shí jù huà,nián huá shuǐ gòng liú。
庭螀寒入户,寒雁晚横楼。tíng jiāng hán rù hù,hán yàn wǎn héng lóu。
知己何寥落,清灯感旧游。zhī jǐ hé liáo luò,qīng dēng gǎn jiù yóu。

僧房夜雨

王授

晓寒春袂薄,夜雨过山家。xiǎo hán chūn mèi báo,yè yǔ guò shān jiā。
翠合一庭草,红销半树花。cuì hé yī tíng cǎo,hóng xiāo bàn shù huā。
娇莺迁木蚤,轻燕入帘斜。jiāo yīng qiān mù zǎo,qīng yàn rù lián xié。
稚子闲挑笋,诗僧正煮茶。zhì zi xián tiāo sǔn,shī sēng zhèng zhǔ chá。

初寒自述示元肃

王授

西风吹细雨,短榻怯青绫。xī fēng chuī xì yǔ,duǎn tà qiè qīng líng。
多病如衰老,清闲似懒僧。duō bìng rú shuāi lǎo,qīng xián shì lǎn sēng。
灶留烧药火,窗废读书灯。zào liú shāo yào huǒ,chuāng fèi dú shū dēng。
江上芙蓉发,看花策瘦藤。jiāng shàng fú róng fā,kàn huā cè shòu téng。

倚杖吟

王授

倚杖出岩扉,秋入荷衣冷。yǐ zhàng chū yán fēi,qiū rù hé yī lěng。
清风吹柳条,素月照松顶。qīng fēng chuī liǔ tiáo,sù yuè zhào sōng dǐng。

送常熟李端卿

王授

柳暗花明春雨天,鹁鸠声里一归船。liǔ àn huā míng chūn yǔ tiān,bó jiū shēng lǐ yī guī chuán。
重游已是十年后,为问人生几十年。zhòng yóu yǐ shì shí nián hòu,wèi wèn rén shēng jǐ shí nián。

涉园

王授

日涉东西园,乐意随春长。rì shè dōng xī yuán,lè yì suí chūn zhǎng。
梅花暗香雪,风细月复明。méi huā àn xiāng xuě,fēng xì yuè fù míng。
林亭晚更幽,山鸟时一响。lín tíng wǎn gèng yōu,shān niǎo shí yī xiǎng。
地僻寡朋从,兴至每独逞。dì pì guǎ péng cóng,xīng zhì měi dú chěng。
平生疾病淹,乃得脱尘鞅。píng shēng jí bìng yān,nǎi dé tuō chén yāng。
著我丘壑间,乾坤任俯仰。zhù wǒ qiū hè jiān,qián kūn rèn fǔ yǎng。

溪堂晚秋宴集限韵,呈雪坡先生

王授

涉江采芙蓉,碧水荡轻桨。shè jiāng cǎi fú róng,bì shuǐ dàng qīng jiǎng。
日夕罗衣单,露下秋逾爽。rì xī luó yī dān,lù xià qiū yú shuǎng。
天空飞鸟尽,云敛水亭敞。tiān kōng fēi niǎo jǐn,yún liǎn shuǐ tíng chǎng。
山色堕雕阑,奚光动朱网。shān sè duò diāo lán,xī guāng dòng zhū wǎng。
故人能爱我,百里重来访。gù rén néng ài wǒ,bǎi lǐ zhòng lái fǎng。
江干驻清节,长虹落书幌。jiāng gàn zhù qīng jié,zhǎng hóng luò shū huǎng。
夜久独吟啸,天风吹月上。yè jiǔ dú yín xiào,tiān fēng chuī yuè shàng。