古诗词

新秋

杜乘

薄云如曳絮,天际送新凉。báo yún rú yè xù,tiān jì sòng xīn liáng。
暮雨残花径,秋星淡草堂。mù yǔ cán huā jìng,qiū xīng dàn cǎo táng。
漏知前夜短,愁比去年长。lòu zhī qián yè duǎn,chóu bǐ qù nián zhǎng。
谁复高楼上,秦筝响未央。shuí fù gāo lóu shàng,qín zhēng xiǎng wèi yāng。

无计

杜乘

昨日鸣鸠唤夕阳,愁闻朝雨打空廊。zuó rì míng jiū huàn xī yáng,chóu wén cháo yǔ dǎ kōng láng。
云沈野寺山如梦,花落平林水尽香。yún shěn yě sì shān rú mèng,huā luò píng lín shuǐ jǐn xiāng。
一室轻寒徒袖手,满天离思正回肠。yī shì qīng hán tú xiù shǒu,mǎn tiān lí sī zhèng huí cháng。
子规啼罢归无计,强市村醪入醉乡。zi guī tí bà guī wú jì,qiáng shì cūn láo rù zuì xiāng。

秋旅

杜乘

村村木叶下斜阳,百里云开见故乡。cūn cūn mù yè xià xié yáng,bǎi lǐ yún kāi jiàn gù xiāng。
萤火渐稀隋苑冷,蘼芜不死汉宫荒。yíng huǒ jiàn xī suí yuàn lěng,mí wú bù sǐ hàn gōng huāng。
鲍照赋后尘封井,何逊诗成月满梁。bào zhào fù hòu chén fēng jǐng,hé xùn shī chéng yuè mǎn liáng。
惟有野鸦惊客意,群呼飞向古雷塘。wéi yǒu yě yā jīng kè yì,qún hū fēi xiàng gǔ léi táng。

秋旅

杜乘

城上高楼倚暮烟,乾坤秋思莽无边。chéng shàng gāo lóu yǐ mù yān,qián kūn qiū sī mǎng wú biān。
蟹肥甓社菰蒲水,酒熟盂城橘柚天。xiè féi pì shè gū pú shuǐ,jiǔ shú yú chéng jú yòu tiān。
心事几年羞狗监,人情何处挂龙泉。xīn shì jǐ nián xiū gǒu jiān,rén qíng hé chù guà lóng quán。
今宵伏枕窥残月,书寄山妻亦黯然。jīn xiāo fú zhěn kuī cán yuè,shū jì shān qī yì àn rán。

壬午仲夏与项伊泰游吉祥寺后范罗赭山林亭诸胜

杜乘

僧房列肆养新花,傍水湘帘映日斜。sēng fáng liè sì yǎng xīn huā,bàng shuǐ xiāng lián yìng rì xié。
白首禅心无著处,荼蘼香里晒袈裟。bái shǒu chán xīn wú zhù chù,tú mí xiāng lǐ shài jiā shā。

壬午仲夏与项伊泰游吉祥寺后范罗赭山林亭诸胜

杜乘

北风吹起海云昏,回首江亭挂雨痕。běi fēng chuī qǐ hǎi yún hūn,huí shǒu jiāng tíng guà yǔ hén。
拄杖不愁归路险,野花深处是柴门。zhǔ zhàng bù chóu guī lù xiǎn,yě huā shēn chù shì chái mén。

禹陵诗

高炳麟

维年癸丑春二月,我来会稽探禹穴。wéi nián guǐ chǒu chūn èr yuè,wǒ lái huì jī tàn yǔ xué。
乍看庙貌极巍峨,松柏森然动魂魄。zhà kàn miào mào jí wēi é,sōng bǎi sēn rán dòng hún pò。
阴崖疑有鬼神护,深泽或恐龙蛇出。yīn yá yí yǒu guǐ shén hù,shēn zé huò kǒng lóng shé chū。
八年自昔集輴樏,万国于兹朝玉帛。bā nián zì xī jí chūn lěi,wàn guó yú zī cháo yù bó。
生前宫室制不崇,葬后山林无改列。shēng qián gōng shì zhì bù chóng,zàng hòu shān lín wú gǎi liè。
鸟耘后世不可知,三寸桐棺此遗迹。niǎo yún hòu shì bù kě zhī,sān cùn tóng guān cǐ yí jì。
俗儒小生好傅会,往往神奇骋其说。sú rú xiǎo shēng hǎo fù huì,wǎng wǎng shén qí chěng qí shuō。
金简绿字竞侈陈,童律庚辰矜创获。jīn jiǎn lǜ zì jìng chǐ chén,tóng lǜ gēng chén jīn chuàng huò。
不感明德夸异闻,罔识当年疏瀹策。bù gǎn míng dé kuā yì wén,wǎng shí dāng nián shū yuè cè。
遂令四载随刊功,徒为神仙饰鸿烈。suì lìng sì zài suí kān gōng,tú wèi shén xiān shì hóng liè。
岂知禹贡纪方略,不用山经纷诡谲。qǐ zhī yǔ gòng jì fāng lüè,bù yòng shān jīng fēn guǐ jué。
往者洪流遍中国,下民昏垫何由释。wǎng zhě hóng liú biàn zhōng guó,xià mín hūn diàn hé yóu shì。
帝咨岳牧惊怀襄,天顾蒸氓生圣哲。dì zī yuè mù jīng huái xiāng,tiān gù zhēng máng shēng shèng zhé。
北安冀兖载壶口,南治荆扬过震泽。běi ān jì yǎn zài hú kǒu,nán zhì jīng yáng guò zhèn zé。
九河其浚九州同,四海分流四隩宅。jiǔ hé qí jùn jiǔ zhōu tóng,sì hǎi fēn liú sì ào zhái。
乃因土地定征赋,竟奠山川免巢窟。nǎi yīn tǔ dì dìng zhēng fù,jìng diàn shān chuān miǎn cháo kū。
贡金铸鼎罔两避,班师舞羽苗民格。gòng jīn zhù dǐng wǎng liǎng bì,bān shī wǔ yǔ miáo mín gé。
身成绩用蛊终干,民尽讴歌世难绝。shēn chéng jì yòng gǔ zhōng gàn,mín jǐn ōu gē shì nán jué。
东巡会稽事如昨,祀典煌煌重于越。dōng xún huì jī shì rú zuó,sì diǎn huáng huáng zhòng yú yuè。
遐思终古此区宇,经岁圣神为计画。xiá sī zhōng gǔ cǐ qū yǔ,jīng suì shèng shén wèi jì huà。
盘皇辟地娲补天,载笔荒唐贤者斥。pán huáng pì dì wā bǔ tiān,zài bǐ huāng táng xián zhě chì。
羲农轩学递相嬗,礼乐兵刑渐增设。xī nóng xuān xué dì xiāng shàn,lǐ lè bīng xíng jiàn zēng shè。
佃用耒耨渔网罟,陆居栋宇水舟楫。diàn yòng lěi nòu yú wǎng gǔ,lù jū dòng yǔ shuǐ zhōu jí。
唐虞考绩先五臣,百姓昭明万邦协。táng yú kǎo jì xiān wǔ chén,bǎi xìng zhāo míng wàn bāng xié。
当时禹亦共赓扬,独锡元圭登北阙。dāng shí yǔ yì gòng gēng yáng,dú xī yuán guī dēng běi quē。
后来汤武及周孔,征诛笔削严斧钺。hòu lái tāng wǔ jí zhōu kǒng,zhēng zhū bǐ xuē yán fǔ yuè。
是皆功与姒王并,天壤纷纷留墓碣。shì jiē gōng yǔ sì wáng bìng,tiān rǎng fēn fēn liú mù jié。
我生好古先此览,不觉涕零沾窆石。wǒ shēng hǎo gǔ xiān cǐ lǎn,bù jué tì líng zhān biǎn shí。
井渫山阿永自深,碑存亭畔犹无缺。jǐng xiè shān ā yǒng zì shēn,bēi cún tíng pàn yóu wú quē。
荒祠拜手独归去,夕阳西下波声咽。huāng cí bài shǒu dú guī qù,xī yáng xī xià bō shēng yàn。

书台北事

樊增祥

堂堂幕府即离宫,坐踞三貂气势雄。táng táng mù fǔ jí lí gōng,zuò jù sān diāo qì shì xióng。
岂谓解元唐伯虎,不如残寇郑芝龙。qǐ wèi jiě yuán táng bó hǔ,bù rú cán kòu zhèng zhī lóng。
蜉蝣天地波涛里,蝼蚁君臣梦寐中。fú yóu tiān dì bō tāo lǐ,lóu yǐ jūn chén mèng mèi zhōng。
十日台疆作天子,凝旒南面太匆匆。shí rì tái jiāng zuò tiān zi,níng liú nán miàn tài cōng cōng。

上翁尚书

樊增祥

纶扉家世动华夷,四十年来侍玉墀。lún fēi jiā shì dòng huá yí,sì shí nián lái shì yù chí。
出入三朝称国老,周旋二帝作经师。chū rù sān cháo chēng guó lǎo,zhōu xuán èr dì zuò jīng shī。
君臣鱼水同休戚,父子鳌峰接履綦。jūn chén yú shuǐ tóng xiū qī,fù zi áo fēng jiē lǚ qí。
白发内人浑记得,显皇新擢状元时。bái fā nèi rén hún jì dé,xiǎn huáng xīn zhuó zhuàng yuán shí。

后彩云曲

樊增祥

纳兰昔御仪鸾殿,曾以宰官三召见。nà lán xī yù yí luán diàn,céng yǐ zǎi guān sān zhào jiàn。
画栋珠帘霭御香,金床玉几开宫扇。huà dòng zhū lián ǎi yù xiāng,jīn chuáng yù jǐ kāi gōng shàn。
明年西幸万人哀,桂观蜚廉委劫灰。míng nián xī xìng wàn rén āi,guì guān fēi lián wěi jié huī。
虏骑乱穿驿道走,汉宫重见柏梁灾。lǔ qí luàn chuān yì dào zǒu,hàn gōng zhòng jiàn bǎi liáng zāi。
白头宫监逢人说,庚子灾年秋七月。bái tóu gōng jiān féng rén shuō,gēng zi zāi nián qiū qī yuè。
六龙一去万马来,柏灵旧帅称魁桀。liù lóng yī qù wàn mǎ lái,bǎi líng jiù shuài chēng kuí jié。
红巾蚁附端郡王,擅杀德使董福祥。hóng jīn yǐ fù duān jùn wáng,shàn shā dé shǐ dǒng fú xiáng。
愤兵入城恣淫掠,董逃不获池鱼殃。fèn bīng rù chéng zì yín lüè,dǒng táo bù huò chí yú yāng。
瓦酋入据仪鸾座,凤城十家九家破。wǎ qiú rù jù yí luán zuò,fèng chéng shí jiā jiǔ jiā pò。
武夫好色胜贪财,桂殿清秋少眠卧。wǔ fū hǎo sè shèng tān cái,guì diàn qīng qiū shǎo mián wò。
闻道平康有丽人,能操德语工德文。wén dào píng kāng yǒu lì rén,néng cāo dé yǔ gōng dé wén。
状元紫诰曾相假,英后殊施并写真。zhuàng yuán zǐ gào céng xiāng jiǎ,yīng hòu shū shī bìng xiě zhēn。
柏灵当日人争看,依稀记得芙蓉面。bǎi líng dāng rì rén zhēng kàn,yī xī jì dé fú róng miàn。
隔越蓬山十二年,琼华岛畔邀相见。gé yuè péng shān shí èr nián,qióng huá dǎo pàn yāo xiāng jiàn。
隔水疑通银汉槎,催妆还用天山箭。gé shuǐ yí tōng yín hàn chá,cuī zhuāng hái yòng tiān shān jiàn。
彩云此际泥秋衾,云雨巫山何处寻?cǎi yún cǐ jì ní qiū qīn,yún yǔ wū shān hé chù xún?
忽报将军亲折简,自来花下问青禽。hū bào jiāng jūn qīn zhé jiǎn,zì lái huā xià wèn qīng qín。
徐娘虽老犹风致,巧换西妆称人意。xú niáng suī lǎo yóu fēng zhì,qiǎo huàn xī zhuāng chēng rén yì。
百环螺髻满簪花,全匹鲛绡长拂地。bǎi huán luó jì mǎn zān huā,quán pǐ jiāo xiāo zhǎng fú dì。
鸦娘催上七香车,豹尾银枪两行侍。yā niáng cuī shàng qī xiāng chē,bào wěi yín qiāng liǎng xíng shì。
细马遥遵辇路来,袜罗果踏金莲至。xì mǎ yáo zūn niǎn lù lái,wà luó guǒ tà jīn lián zhì。
历乱宫帷飞野鸡,荒唐御座拥狐狸。lì luàn gōng wéi fēi yě jī,huāng táng yù zuò yōng hú lí。
将军携手瑶阶下,未上迷楼意已迷。jiāng jūn xié shǒu yáo jiē xià,wèi shàng mí lóu yì yǐ mí。
骂贼翻嗤毛惜惜,入宫自诩李师师。mà zéi fān chī máo xī xī,rù gōng zì xǔ lǐ shī shī。
言和言战纷纭久,乱杀平人及鸡狗。yán hé yán zhàn fēn yún jiǔ,luàn shā píng rén jí jī gǒu。
彩云一点菩提心,操纵夷獠在纤手。cǎi yún yī diǎn pú tí xīn,cāo zòng yí liáo zài xiān shǒu。
胠箧休探赤侧钱,操刀莫逼红颜妇。qū qiè xiū tàn chì cè qián,cāo dāo mò bī hóng yán fù。
始信倾城哲妇言,强于辩士仪秦口。shǐ xìn qīng chéng zhé fù yán,qiáng yú biàn shì yí qín kǒu。
后来虐婢如虺蝮,此日能言赛鹦鹉。hòu lái nüè bì rú huī fù,cǐ rì néng yán sài yīng wǔ。
较量功罪相折除,侥幸他年免缳首。jiào liàng gōng zuì xiāng zhé chú,jiǎo xìng tā nián miǎn huán shǒu。
将军七十虬髯白,四十秋娘盛钗泽。jiāng jūn qī shí qiú rán bái,sì shí qiū niáng shèng chāi zé。
普法战罢又今年,枕席行师老无力。pǔ fǎ zhàn bà yòu jīn nián,zhěn xí xíng shī lǎo wú lì。
女闾中有女登徒,笑捋虎须亲虎额。nǚ lǘ zhōng yǒu nǚ dēng tú,xiào lǚ hǔ xū qīn hǔ é。
不随盘瓠卧花单,那得驯狐集城阙?bù suí pán hù wò huā dān,nà dé xùn hú jí chéng quē?
谁知九庙神灵怒,夜半瑶台生紫雾。shuí zhī jiǔ miào shén líng nù,yè bàn yáo tái shēng zǐ wù。
火马飞驰过凤楼,金蛇舕舚燔鸡树。huǒ mǎ fēi chí guò fèng lóu,jīn shé tàn tiàn fán jī shù。
此时锦帐双鸳鸯,皓躯惊起无襦裤。cǐ shí jǐn zhàng shuāng yuān yāng,hào qū jīng qǐ wú rú kù。
小家女记入抱时,夜度娘寻凿坏处。xiǎo jiā nǚ jì rù bào shí,yè dù niáng xún záo huài chù。
撞破烟楼闪电窗,釜鱼笼鸟求生路。zhuàng pò yān lóu shǎn diàn chuāng,fǔ yú lóng niǎo qiú shēng lù。
一霎秦灰楚炬空,依然别馆离宫住。yī shà qín huī chǔ jù kōng,yī rán bié guǎn lí gōng zhù。
朝云暮雨秋复春,坐见珠盘和议成。cháo yún mù yǔ qiū fù chūn,zuò jiàn zhū pán hé yì chéng。
一闻红海班师诏,可有青楼惜别情?yī wén hóng hǎi bān shī zhào,kě yǒu qīng lóu xī bié qíng?
从此茫茫隔云海,将军也有连波悔。cóng cǐ máng máng gé yún hǎi,jiāng jūn yě yǒu lián bō huǐ。
君王神武不可欺,遥识军中妇人在。jūn wáng shén wǔ bù kě qī,yáo shí jūn zhōng fù rén zài。
有罪无功损国威,金符铁券趣销毁。yǒu zuì wú gōng sǔn guó wēi,jīn fú tiě quàn qù xiāo huǐ。
太息联邦虎将才,终为旧院蛾眉累。tài xī lián bāng hǔ jiāng cái,zhōng wèi jiù yuàn é méi lèi。
蛾眉重落教坊司,已是琵琶弹破时。é méi zhòng luò jiào fāng sī,yǐ shì pí pá dàn pò shí。
白门沦落归乡里,绿草依稀具狱词。bái mén lún luò guī xiāng lǐ,lǜ cǎo yī xī jù yù cí。
世人有情多不达,明明祸水寨裳涉。shì rén yǒu qíng duō bù dá,míng míng huò shuǐ zhài shang shè。
玉堂鹓鹭愆羽仪,碧海鲸鱼丧鳞甲。yù táng yuān lù qiān yǔ yí,bì hǎi jīng yú sàng lín jiǎ。
何限人间将相家,墙茨不扫伤门阀。hé xiàn rén jiān jiāng xiāng jiā,qiáng cí bù sǎo shāng mén fá。
乐府休歌杨柳枝,星家最忌桃花煞。lè fǔ xiū gē yáng liǔ zhī,xīng jiā zuì jì táo huā shā。
今者株林一老妇,青裙来往春申浦。jīn zhě zhū lín yī lǎo fù,qīng qún lái wǎng chūn shēn pǔ。
北门学士最关渠,西幸丛谈亦及汝。běi mén xué shì zuì guān qú,xī xìng cóng tán yì jí rǔ。
古人诗贵达事情,事有阙遗须拾补。gǔ rén shī guì dá shì qíng,shì yǒu quē yí xū shí bǔ。
不然落溷退红花,白发摩登何足数。bù rán luò hùn tuì hóng huā,bái fā mó dēng hé zú shù。

中秋夜无月

樊增祥

亘古清光彻九州,只因烟雾锁琼楼。gèn gǔ qīng guāng chè jiǔ zhōu,zhǐ yīn yān wù suǒ qióng lóu。
莫愁遮断山河影,照出山河影更愁。mò chóu zhē duàn shān hé yǐng,zhào chū shān hé yǐng gèng chóu。

征马嘶

刘寿萱

边塞草枯处,将军乍列营。biān sāi cǎo kū chù,jiāng jūn zhà liè yíng。
驽骀甘恋栈,骐骥愿从征。nú dài gān liàn zhàn,qí jì yuàn cóng zhēng。
战死骨难朽,生还功已成。zhàn sǐ gǔ nán xiǔ,shēng hái gōng yǐ chéng。
超腾千里志,不作别离声。chāo téng qiān lǐ zhì,bù zuò bié lí shēng。

古藤书屋吊东坡先生

刘寿萱

端明曾小住,宅在水云湄。duān míng céng xiǎo zhù,zhái zài shuǐ yún méi。
儋耳频年谪,峨眉故国思。dān ěr pín nián zhé,é méi gù guó sī。
乾坤穷此老,乌鹊吊空枝。qián kūn qióng cǐ lǎo,wū què diào kōng zhī。
月下重相访,藤萝似古时。yuè xià zhòng xiāng fǎng,téng luó shì gǔ shí。

过青山庄故址

刘寿萱

荒庄变墓田,人指旧平泉。huāng zhuāng biàn mù tián,rén zhǐ jiù píng quán。
即此流萤径,曾开射鸭筵。jí cǐ liú yíng jìng,céng kāi shè yā yán。
花神无片土,园户绝多年。huā shén wú piàn tǔ,yuán hù jué duō nián。
兴废非天意,方知疏傅贤。xīng fèi fēi tiān yì,fāng zhī shū fù xián。

苦寒

刘寿萱

欲雪不得雪,寒风彻骨侵。yù xuě bù dé xuě,hán fēng chè gǔ qīn。
拥衾成泼水,惜火胜兼金。yōng qīn chéng pō shuǐ,xī huǒ shèng jiān jīn。
瓶胆无端裂,蕉心何处寻。píng dǎn wú duān liè,jiāo xīn hé chù xún。
鸳鸯馀半幅,冻指畏拈针。yuān yāng yú bàn fú,dòng zhǐ wèi niān zhēn。

哭从妹佩荃

刘寿萱

幼作出巢雏,中途凤又孤。yòu zuò chū cháo chú,zhōng tú fèng yòu gū。
早知生薄命,决计死从夫。zǎo zhī shēng báo mìng,jué jì sǐ cóng fū。
堂上孀姑在,衰年两泪枯。táng shàng shuāng gū zài,shuāi nián liǎng lèi kū。
旌门他日事,泉下也知无。jīng mén tā rì shì,quán xià yě zhī wú。

病中

刘寿萱

几番伏枕思茫茫,此病空将药饵尝。jǐ fān fú zhěn sī máng máng,cǐ bìng kōng jiāng yào ěr cháng。
哭子怕看雏燕垒,思亲啼断乳鸦肠。kū zi pà kàn chú yàn lěi,sī qīn tí duàn rǔ yā cháng。
蚕僵苦被千丝缚,鹤瘦惟馀一颈长。cán jiāng kǔ bèi qiān sī fù,hè shòu wéi yú yī jǐng zhǎng。
听尽阶前秋夜雨,五更镫火亦无光。tīng jǐn jiē qián qiū yè yǔ,wǔ gèng dèng huǒ yì wú guāng。

寄外

刘寿萱

劳能生善古人思,夙奉曹家作女师。láo néng shēng shàn gǔ rén sī,sù fèng cáo jiā zuò nǚ shī。
绩纺夜深频顾影,窗棂天曙早搴帷。jì fǎng yè shēn pín gù yǐng,chuāng líng tiān shǔ zǎo qiān wéi。
苍苔未扫三三径,绿萼能开九九时。cāng tái wèi sǎo sān sān jìng,lǜ è néng kāi jiǔ jiǔ shí。
荆布自甘恬淡意,敢因柳色感春迟。jīng bù zì gān tián dàn yì,gǎn yīn liǔ sè gǎn chūn chí。

春去

刘寿萱

游丝和絮乱,啼鸟恋花稀。yóu sī hé xù luàn,tí niǎo liàn huā xī。
长昼原如昨,春从何处归。zhǎng zhòu yuán rú zuó,chūn cóng hé chù guī。

古意

刘寿萱

苏武雪中毡,李陵台上月。sū wǔ xuě zhōng zhān,lǐ líng tái shàng yuè。
河梁送别时,知心未知骨。hé liáng sòng bié shí,zhī xīn wèi zhī gǔ。