古诗词

与谢石秋、星楼、林湘畹、黄茂笙游冈山超峰寺中途遇雨

许南英

海外无名胜,南来只此山。hǎi wài wú míng shèng,nán lái zhǐ cǐ shān。
偶同乡老话,犹认故侯颜。ǒu tóng xiāng lǎo huà,yóu rèn gù hóu yán。
莫问十年事,且偷半日闲。mò wèn shí nián shì,qiě tōu bàn rì xián。
愧非苏玉局,留带镇禅关。kuì fēi sū yù jú,liú dài zhèn chán guān。

窥园梅花二株被日人移植四春园,闻亦枯悴而死;以诗吊之

许南英

主人宜避地,问汝亦何辜。zhǔ rén yí bì dì,wèn rǔ yì hé gū。
共受锄根苦,谁怜傲骨枯?gòng shòu chú gēn kǔ,shuí lián ào gǔ kū?
清高原是累,依附况相诬?qīng gāo yuán shì lèi,yī fù kuàng xiāng wū?
太息蟠根地,终应变道途!tài xī pán gēn dì,zhōng yīng biàn dào tú!

敝庐因日人筑路取用,子弟辈将别谋住所

许南英

秋风一敝庐,闻道作通衢。qiū fēng yī bì lú,wén dào zuò tōng qú。
古谚「屋成路」,君权水在盂。gǔ yàn wū chéng lù,jūn quán shuǐ zài yú。
后来蠲纳鼠,爰止或瞻乌。hòu lái juān nà shǔ,yuán zhǐ huò zhān wū。
思卜南庄外,山边筑一区。sī bo nán zhuāng wài,shān biān zhù yī qū。

题画梅,寄赠洪以南

许南英

美人香草意,洪子独无俦。měi rén xiāng cǎo yì,hóng zi dú wú chóu。
乍向淡江驻,如从湘水游。zhà xiàng dàn jiāng zhù,rú cóng xiāng shuǐ yóu。
逢人闻说项,即我亦依刘。féng rén wén shuō xiàng,jí wǒ yì yī liú。
引玉抛砖意,余怀想纫秋。yǐn yù pāo zhuān yì,yú huái xiǎng rèn qiū。

李广射虎

许南英

一身都是力,不偶数迍邅。yī shēn dōu shì lì,bù ǒu shù zhūn zhān。
亦识将军勇,其如天子偏!yì shí jiāng jūn yǒng,qí rú tiān zi piān!
谗言金可铄,神射石能穿。chán yán jīn kě shuò,shén shè shí néng chuān。
经过北平地,天高月不圆!jīng guò běi píng dì,tiān gāo yuè bù yuán!

项羽

许南英

学书尤学剑,愿作万人豪。xué shū yóu xué jiàn,yuàn zuò wàn rén háo。
韬略输韩信,威名夺汉高。tāo lüè shū hán xìn,wēi míng duó hàn gāo。
虞兮生不幸,骓也尔徒劳!yú xī shēng bù xìng,zhuī yě ěr tú láo!
盖世英雄气,乌江吼怒涛!gài shì yīng xióng qì,wū jiāng hǒu nù tāo!

老骥

许南英

豆刍何恋栈,自分等驽骀。dòu chú hé liàn zhàn,zì fēn děng nú dài。
只为故恩重,因之壮志灰。zhǐ wèi gù ēn zhòng,yīn zhī zhuàng zhì huī。
萧萧嘶落日,历历上崔嵬。xiāo xiāo sī luò rì,lì lì shàng cuī wéi。
市骨人何在,天涯望郭隗?shì gǔ rén hé zài,tiān yá wàng guō kuí?

古琴

许南英

此是「芭蕉雨」,文山旧品题。cǐ shì bā jiāo yǔ,wén shān jiù pǐn tí。
伤心臣欲泣,焦尾物谁携?shāng xīn chén yù qì,jiāo wěi wù shuí xié?
举世知音少,当途赏鉴低。jǔ shì zhī yīn shǎo,dāng tú shǎng jiàn dī。
抚弦弹一曲,风雨亦凄迷!fǔ xián dàn yī qū,fēng yǔ yì qī mí!

斗蟀

许南英

儿童偏好胜,时托瓦盆招。ér tóng piān hǎo shèng,shí tuō wǎ pén zhāo。
自恃虫能斗,频将草一撩。zì shì chóng néng dòu,pín jiāng cǎo yī liāo。
平章误君国,太史纪风谣。píng zhāng wù jūn guó,tài shǐ jì fēng yáo。
谁识崇勤俭?shuí shí chóng qín jiǎn?
唐风上溯尧。táng fēng shàng sù yáo。

螃蟹

许南英

公子无肠者,如何腹一团?gōng zi wú cháng zhě,rú hé fù yī tuán?
满身皆甲胄,多足转蹒跚。mǎn shēn jiē jiǎ zhòu,duō zú zhuǎn pán shān。
罪尔横行甚,法宜支解完!zuì ěr héng xíng shén,fǎ yí zhī jiě wán!
持螯开毕瓮,一笑问州官。chí áo kāi bì wèng,yī xiào wèn zhōu guān。

瀑布

许南英

缭绕山当缺,奔腾水欲飞。liáo rào shān dāng quē,bēn téng shuǐ yù fēi。
穿林回组练,触石喷珠玑。chuān lín huí zǔ liàn,chù shí pēn zhū jī。
雨过仙人掌,天垂织女机。yǔ guò xiān rén zhǎng,tiān chuí zhī nǚ jī。
回看原隰遍,千顷稻粱肥。huí kàn yuán xí biàn,qiān qǐng dào liáng féi。

高渐离

许南英

朔风易水涯,不与荆卿偕。shuò fēng yì shuǐ yá,bù yǔ jīng qīng xié。
岂是君无勇?qǐ shì jūn wú yǒng?
明知事不谐。míng zhī shì bù xié。
椎飞人不作,筑破恨长埋。chuí fēi rén bù zuò,zhù pò hèn zhǎng mái。
忍听「萧萧」曲,难消侠士怀!rěn tīng xiāo xiāo qū,nán xiāo xiá shì huái!

赠萧莲卿女史

许南英

旧闻林子语,空谷有婵娟。jiù wén lín zi yǔ,kōng gǔ yǒu chán juān。
犹带看花眼,来吟咏絮篇。yóu dài kàn huā yǎn,lái yín yǒng xù piān。
赏心能有几?shǎng xīn néng yǒu jǐ?
觌面竟无缘!dí miàn jìng wú yuán!
悟得生公法,毋为色相牵。wù dé shēng gōng fǎ,wú wèi sè xiāng qiān。

钓雪

许南英

大雪满前滩,孤舟一钓竿。dà xuě mǎn qián tān,gū zhōu yī diào gān。
江湖惟此老,天地不胜寒。jiāng hú wéi cǐ lǎo,tiān dì bù shèng hán。
冰泮思鱼上,风高伴鹤单。bīng pàn sī yú shàng,fēng gāo bàn hè dān。
空山有白屋,归卧学袁安。kōng shān yǒu bái wū,guī wò xué yuán ān。

钓雪

许南英

三尺不知寒,持来七尺竿。sān chǐ bù zhī hán,chí lái qī chǐ gān。
坐临冰凿凿,时拂玉珊珊。zuò lín bīng záo záo,shí fú yù shān shān。
欲识高人意,宜从冷处看。yù shí gāo rén yì,yí cóng lěng chù kàn。
严冬阳在下,疑有蛰龙蟠。yán dōng yáng zài xià,yí yǒu zhé lóng pán。

耕烟

许南英

遍地白蒙蒙,高歌我稼同。biàn dì bái méng méng,gāo gē wǒ jià tóng。
早烟犹未散,晓日为之烘。zǎo yān yóu wèi sàn,xiǎo rì wèi zhī hōng。
杨柳春三月,桑麻地数弓。yáng liǔ chūn sān yuè,sāng má dì shù gōng。
一蓑尘世外,来往亩南东。yī suō chén shì wài,lái wǎng mǔ nán dōng。

塞马

许南英

执策呼无马,风尘等驽骀。zhí cè hū wú mǎ,fēng chén děng nú dài。
驰驱过大漠,赏识得奇才。chí qū guò dà mò,shǎng shí dé qí cái。
不受人羁勒,惟应独往来。bù shòu rén jī lēi,wéi yīng dú wǎng lái。
若教逢伯乐,控驭尽龙媒。ruò jiào féng bó lè,kòng yù jǐn lóng méi。

圆山

许南英

卷石呈孤秀,广轮面面圆。juǎn shí chéng gū xiù,guǎng lún miàn miàn yuán。
顶天空倚傍,矗地绝牵连。dǐng tiān kōng yǐ bàng,chù dì jué qiān lián。
泽自饶云母,清宜种水仙。zé zì ráo yún mǔ,qīng yí zhǒng shuǐ xiān。
石狮岩咫尺,一勺试廉泉。shí shī yán zhǐ chǐ,yī sháo shì lián quán。

读宋人张泽民梅花诗,戏次其韵

许南英

花魁曾独占,冷癖本天生。huā kuí céng dú zhàn,lěng pǐ běn tiān shēng。
万卉春皆共,乾坤气独清。wàn huì chūn jiē gòng,qián kūn qì dú qīng。
暗香怜寂寞,老干任纵横。àn xiāng lián jì mò,lǎo gàn rèn zòng héng。
冷落谁为友?lěng luò shuí wèi yǒu?
山矾认作兄。shān fán rèn zuò xiōng。

读宋人张泽民梅花诗,戏次其韵

许南英

昨夜开满枝,春色到疏篱。zuó yè kāi mǎn zhī,chūn sè dào shū lí。
独对滕六坐,休令巽二知。dú duì téng liù zuò,xiū lìng xùn èr zhī。
空山高士行,绝世美人姿。kōng shān gāo shì xíng,jué shì měi rén zī。
酌酒与君饮,今宵慰所思。zhuó jiǔ yǔ jūn yǐn,jīn xiāo wèi suǒ sī。