古诗词

太真

许南英

舍身为遣六军行,掩面君王太不情!shě shēn wèi qiǎn liù jūn xíng,yǎn miàn jūn wáng tài bù qíng!
比翼鸟分连理折,负他有殿号「长生」!bǐ yì niǎo fēn lián lǐ zhé,fù tā yǒu diàn hào zhǎng shēng!

太真

许南英

无人山下葬真姬,不及征夫革裹尸。wú rén shān xià zàng zhēn jī,bù jí zhēng fū gé guǒ shī。
空费洗儿钱百万,生前酷爱禄山儿!kōng fèi xǐ ér qián bǎi wàn,shēng qián kù ài lù shān ér!

太真

许南英

委地花钿了不存,马嵬坡下渺芳魂。wěi dì huā diàn le bù cún,mǎ wéi pō xià miǎo fāng hún。
如何道士传来语,尚有金钗达至尊?rú hé dào shì chuán lái yǔ,shàng yǒu jīn chāi dá zhì zūn?

挽吴湘玉

许南英

病魔毕竟为情魔,一纸飞书唤奈何!bìng mó bì jìng wèi qíng mó,yī zhǐ fēi shū huàn nài hé!
顾我无言惟一笑,笑时恨比泪时多!gù wǒ wú yán wéi yī xiào,xiào shí hèn bǐ lèi shí duō!

挽吴湘玉

许南英

松鬓蓬蓬自苦辛,病来姊妹不相亲。sōng bìn péng péng zì kǔ xīn,bìng lái zǐ mèi bù xiāng qīn。
一宵未了风尘债,强挽郎偎翠佩身!yī xiāo wèi le fēng chén zhài,qiáng wǎn láng wēi cuì pèi shēn!

挽吴湘玉

许南英

空谷争传第一家,腰肢争柳貌争花。kōng gǔ zhēng chuán dì yī jiā,yāo zhī zhēng liǔ mào zhēng huā。
偶随仙子凌波去,辜负湘裙六幅纱!ǒu suí xiān zi líng bō qù,gū fù xiāng qún liù fú shā!

挽吴湘玉

许南英

枕屏无梦到潇湘,太息情长命不长!zhěn píng wú mèng dào xiāo xiāng,tài xī qíng zhǎng mìng bù zhǎng!
阿母错怜教不嫁,前身应是杜兰香!ā mǔ cuò lián jiào bù jià,qián shēn yīng shì dù lán xiāng!

挽吴湘玉

许南英

卧病经旬怨转痴,罡风如剪断情丝!wò bìng jīng xún yuàn zhuǎn chī,gāng fēng rú jiǎn duàn qíng sī!
怜卿酷为荔支病,故筑香坟傍荔支。lián qīng kù wèi lì zhī bìng,gù zhù xiāng fén bàng lì zhī。

挽吴湘玉

许南英

回思旧事堪怜惜,巾扇钗裙一样深。huí sī jiù shì kān lián xī,jīn shàn chāi qún yī yàng shēn。
卿似落花寒食节,春城无处不伤心!qīng shì luò huā hán shí jié,chūn chéng wú chù bù shāng xīn!

申江旅次

许南英

晚来飞雪又重重,乱酌无巡兴转浓。wǎn lái fēi xuě yòu zhòng zhòng,luàn zhuó wú xún xīng zhuǎn nóng。
拥被欲寻归去梦,冷魂飞不过吴淞!yōng bèi yù xún guī qù mèng,lěng hún fēi bù guò wú sōng!

申江即景

许南英

此景中原得未曾,楼台处处两三层。cǐ jǐng zhōng yuán dé wèi céng,lóu tái chù chù liǎng sān céng。
沿江无数垂杨绿,一树垂杨一盏灯。yán jiāng wú shù chuí yáng lǜ,yī shù chuí yáng yī zhǎn dēng。

吴淞夜泊

许南英

船向吴淞浅处行,楚人水调倚窗听。chuán xiàng wú sōng qiǎn chù xíng,chǔ rén shuǐ diào yǐ chuāng tīng。
笛声吹落江心月,水上渔灯天上星。dí shēng chuī luò jiāng xīn yuè,shuǐ shàng yú dēng tiān shàng xīng。

通州舟次

许南英

轻舟一夜响潺潺,知过河流第几湾?qīng zhōu yī yè xiǎng chán chán,zhī guò hé liú dì jǐ wān?
晓起推篷窗外望,依然身在麦花间。xiǎo qǐ tuī péng chuāng wài wàng,yī rán shēn zài mài huā jiān。

歌儿名月宫者,以团扇索诗,作此应之

许南英

不妨唤我作诗狂,吟到香奁句亦香。bù fáng huàn wǒ zuò shī kuáng,yín dào xiāng lián jù yì xiāng。
自比三郎多艳福,人间长得听「霓裳」。zì bǐ sān láng duō yàn fú,rén jiān zhǎng dé tīng ní shang。

歌儿名月宫者,以团扇索诗,作此应之

许南英

吴头楚尾驻婵娟,管领春风二十年。wú tóu chǔ wěi zhù chán juān,guǎn lǐng chūn fēng èr shí nián。
何必东皇长作主,斯人斯扇两团圆。hé bì dōng huáng zhǎng zuò zhǔ,sī rén sī shàn liǎng tuán yuán。

和赵玲史除夕即事原韵

许南英

风雪连天渐酿春,小园梅放一枝新。fēng xuě lián tiān jiàn niàng chūn,xiǎo yuán méi fàng yī zhī xīn。
万千忙处抽身出,静里裁诗欲寄人。wàn qiān máng chù chōu shēn chū,jìng lǐ cái shī yù jì rén。

和赵玲史除夕即事原韵

许南英

竹窗初日鸟鸣辰,斜折诗筒得句新。zhú chuāng chū rì niǎo míng chén,xié zhé shī tǒng dé jù xīn。
我亦笑君多事甚,岁除无债又赊春。wǒ yì xiào jūn duō shì shén,suì chú wú zhài yòu shē chūn。

题画梅纨扇赠李丽川司马

许南英

漫天风雪冻难支,酝酿梅花作意迟。màn tiān fēng xuě dòng nán zhī,yùn niàng méi huā zuò yì chí。
怪煞天公不公道,春风偏是上南枝。guài shā tiān gōng bù gōng dào,chūn fēng piān shì shàng nán zhī。

林佑轩同年索画,时在台将有续弦之喜

许南英

可怜独客天涯住,着意看花已二年。kě lián dú kè tiān yá zhù,zhe yì kàn huā yǐ èr nián。
闻道南枝好消息,从今不冷落逋仙。wén dào nán zhī hǎo xiāo xī,cóng jīn bù lěng luò bū xiān。

邱仙根工部以诗索画梅,用其原韵应之。时仙根掌教崇文书院,而余辞蓬壶书院之聘

许南英

讲学输君据上游,偷闲让我占林邱。jiǎng xué shū jūn jù shàng yóu,tōu xián ràng wǒ zhàn lín qiū。
一枝圜点淋漓笔,写作梅花澹墨浮。yī zhī huán diǎn lín lí bǐ,xiě zuò méi huā dàn mò fú。