古诗词

虞美人花

许南英

垓下闻歌气不扬,美人憔悴委疆场。gāi xià wén gē qì bù yáng,měi rén qiáo cuì wěi jiāng chǎng。
英雄叱咤更新主,儿女娉婷化旧妆。yīng xióng chì zhà gèng xīn zhǔ,ér nǚ pīng tíng huà jiù zhuāng。
终古雅妍传异种,只今艺圃冠群芳。zhōng gǔ yǎ yán chuán yì zhǒng,zhǐ jīn yì pǔ guān qún fāng。
名花薄命春无主,小草承恩霸不王。míng huā báo mìng chūn wú zhǔ,xiǎo cǎo chéng ēn bà bù wáng。
仿佛树萱能解忿,依稀采芷隐含香。fǎng fú shù xuān néng jiě fèn,yī xī cǎi zhǐ yǐn hán xiāng。
低头月下羞莲子,细瓣风前醉米囊。dī tóu yuè xià xiū lián zi,xì bàn fēng qián zuì mǐ náng。
楚楚娱人蜂上下,翩翩眤我蝶回翔。chǔ chǔ yú rén fēng shàng xià,piān piān nì wǒ dié huí xiáng。
翠茎稚叶摇空谷,片萼柔枝扬曲廊。cuì jīng zhì yè yáo kōng gǔ,piàn è róu zhī yáng qū láng。
浑似蔷薇和玉露,绝非罂粟酿琼浆。hún shì qiáng wēi hé yù lù,jué fēi yīng sù niàng qióng jiāng。
东风袅袅藏巫峡,秋雨沈沈梦楚乡。dōng fēng niǎo niǎo cáng wū xiá,qiū yǔ shěn shěn mèng chǔ xiāng。
带露湘妃频渍泪,傲霜帝女若回肠。dài lù xiāng fēi pín zì lèi,ào shuāng dì nǚ ruò huí cháng。
清歌按板春如此,蛮舞飞觥夜未央。qīng gē àn bǎn chūn rú cǐ,mán wǔ fēi gōng yè wèi yāng。
楚些长吟闻断续,虞兮小照叹凄凉。chǔ xiē zhǎng yín wén duàn xù,yú xī xiǎo zhào tàn qī liáng。
闪红剑影埋军幕,拾翠钗光近女妆。shǎn hóng jiàn yǐng mái jūn mù,shí cuì chāi guāng jìn nǚ zhuāng。
领略画图悲淑女,迷离环佩怨姬姜。lǐng lüè huà tú bēi shū nǚ,mí lí huán pèi yuàn jī jiāng。
中原逐鹿雄犹昔,半夜歌骓事已荒。zhōng yuán zhú lù xióng yóu xī,bàn yè gē zhuī shì yǐ huāng。
鸿宴戈兵无限恨,乌江草木有馀光。hóng yàn gē bīng wú xiàn hèn,wū jiāng cǎo mù yǒu yú guāng。
遂令读史长相忆,转使看花志不忘。suì lìng dú shǐ zhǎng xiāng yì,zhuǎn shǐ kàn huā zhì bù wàng。
画谱仿摹抄粉本,古词凭吊读新章。huà pǔ fǎng mó chāo fěn běn,gǔ cí píng diào dú xīn zhāng。
诗成踯躅栏杆畔,我见犹怜鬓已霜。shī chéng zhí zhú lán gān pàn,wǒ jiàn yóu lián bìn yǐ shuāng。

芒核

许南英

不数张华安石榴,炎荒佳果冠棉洲。bù shù zhāng huá ān shí liú,yán huāng jiā guǒ guān mián zhōu。
碧凝晓露光初滴,红晕朝阳韵欲流。bì níng xiǎo lù guāng chū dī,hóng yūn cháo yáng yùn yù liú。
嫩比蘋婆来北地,甘欺荔子甲南州。nèn bǐ píng pó lái běi dì,gān qī lì zi jiǎ nán zhōu。
琼浆入口凉微沁,玉乳黏衣渍永留。qióng jiāng rù kǒu liáng wēi qìn,yù rǔ nián yī zì yǒng liú。
坚实不惊山雀啅,圞圆或恐野猿偷。jiān shí bù jīng shān què zhuó,luán yuán huò kǒng yě yuán tōu。
袒胸蛮女因时摘,深目巫丁带雨收。tǎn xiōng mán nǚ yīn shí zhāi,shēn mù wū dīng dài yǔ shōu。
独与黄蕉情恋恋,别呼红竹口悠悠。dú yǔ huáng jiāo qíng liàn liàn,bié hū hóng zhú kǒu yōu yōu。
茝兰托兴吟江畔,杕杜伤时咏道周。chǎi lán tuō xīng yín jiāng pàn,dì dù shāng shí yǒng dào zhōu。
黄种可怜无乙鉴,红尘太息绝庚邮。huáng zhǒng kě lián wú yǐ jiàn,hóng chén tài xī jué gēng yóu。
桔如是婢君应主,草纵知兵汝为酋。jú rú shì bì jūn yīng zhǔ,cǎo zòng zhī bīng rǔ wèi qiú。
载酒听鹂同雅致,对梅思鹤记荒陬。zài jiǔ tīng lí tóng yǎ zhì,duì méi sī hè jì huāng zōu。
归时乞得苏门种,未识山人许我不?guī shí qǐ dé sū mén zhǒng,wèi shí shān rén xǔ wǒ bù?

闲散石虎墓

许南英

梦蝶园边一抔土,残碑斑驳勒石虎。mèng dié yuán biān yī póu tǔ,cán bēi bān bó lēi shí hǔ。
墓中虎骨化灰尘,头衔独以闲散取。mù zhōng hǔ gǔ huà huī chén,tóu xián dú yǐ xián sàn qǔ。
不知年代何许人,是清是明难判剖。bù zhī nián dài hé xǔ rén,shì qīng shì míng nán pàn pōu。
台湾自鼎革而还,郑氏开荒为初祖。tái wān zì dǐng gé ér hái,zhèng shì kāi huāng wèi chū zǔ。
其时亦有济时贤,文武衣冠难仆数。qí shí yì yǒu jì shí xián,wén wǔ yī guān nán pū shù。
王辜卢沈张郁俞,刺桐花下诗坛聚。wáng gū lú shěn zhāng yù yú,cì tóng huā xià shī tán jù。
正青先生别一流,好佛自作蝶园主。zhèng qīng xiān shēng bié yī liú,hǎo fú zì zuò dié yuán zhǔ。
之数人者我俱知,理乱不闻谢簪组。zhī shù rén zhě wǒ jù zhī,lǐ luàn bù wén xiè zān zǔ。
吁嗟乎,生才乱世总不祥,不如闲散之为愈。xū jiē hū,shēng cái luàn shì zǒng bù xiáng,bù rú xián sàn zhī wèi yù。
斯人不闻与虎群,虎亦不与斯人伍。sī rén bù wén yǔ hǔ qún,hǔ yì bù yǔ sī rén wǔ。
剩水残山一虎坟,春草秋花荐牧竖。shèng shuǐ cán shān yī hǔ fén,chūn cǎo qiū huā jiàn mù shù。
短歌当虎墓志铭,呜乎石虎足千古。duǎn gē dāng hǔ mù zhì míng,wū hū shí hǔ zú qiān gǔ。

海漫漫

许南英

海漫漫,谁是求仙海外还。hǎi màn màn,shuí shì qiú xiān hǎi wài hái。
浪说蓬莱金玉阙,虚无缥渺诳人间。làng shuō péng lái jīn yù quē,xū wú piāo miǎo kuáng rén jiān。
有人鼓浪冲波去,秋水连天不遇仙。yǒu rén gǔ làng chōng bō qù,qiū shuǐ lián tiān bù yù xiān。
仙在人间人不见,升天入地求之遍。xiān zài rén jiān rén bù jiàn,shēng tiān rù dì qiú zhī biàn。
徐福楼船东复东,一去东洋不复转。xú fú lóu chuán dōng fù dōng,yī qù dōng yáng bù fù zhuǎn。
海漫漫,空无际,那有仙舟海岛系。hǎi màn màn,kōng wú jì,nà yǒu xiān zhōu hǎi dǎo xì。
辨石已无严君平,好奇偏笑秦皇帝。biàn shí yǐ wú yán jūn píng,hǎo qí piān xiào qín huáng dì。
崆峒山头拜广成,伊古帝尧闻真谛。kōng dòng shān tóu bài guǎng chéng,yī gǔ dì yáo wén zhēn dì。
必静必清毋劳神,便是神仙长生计。bì jìng bì qīng wú láo shén,biàn shì shén xiān zhǎng shēng jì。
吁嗟乎,半生名利客,一梦入邯郸。xū jiē hū,bàn shēng míng lì kè,yī mèng rù hán dān。
纵有神仙传妙语,世人枉自炼金丹。zòng yǒu shén xiān chuán miào yǔ,shì rén wǎng zì liàn jīn dān。

拟唐人「自君之出矣」

许南英

自君之出矣,不复理残妆。zì jūn zhī chū yǐ,bù fù lǐ cán zhuāng。
思君如纺线,一转一抽长!sī jūn rú fǎng xiàn,yī zhuǎn yī chōu zhǎng!

鼓山纪游

许南英

我昔在家山,曾读「古闽志」。wǒ xī zài jiā shān,céng dú gǔ mǐn zhì。
榕城有鼓山,日夕萦梦寐。róng chéng yǒu gǔ shān,rì xī yíng mèng mèi。
想欲一登临,林君有同嗜。xiǎng yù yī dēng lín,lín jūn yǒu tóng shì。
邱君喜欲狂,王子争附骥。qiū jūn xǐ yù kuáng,wáng zi zhēng fù jì。
壬午中秋后,同人毕秋试。rén wǔ zhōng qiū hòu,tóng rén bì qiū shì。
相约出南台,不待携襆被。xiāng yuē chū nán tái,bù dài xié fú bèi。
命仆买扁舟,呼童裹乾糒。mìng pū mǎi biǎn zhōu,hū tóng guǒ qián bèi。
马江一帆风,山门顷刻至。mǎ jiāng yī fān fēng,shān mén qǐng kè zhì。
一水慰溯洄,众山何嵬岿。yī shuǐ wèi sù huí,zhòng shān hé wéi kuī。
斯游亦有缘,拾级从此始。sī yóu yì yǒu yuán,shí jí cóng cǐ shǐ。
万壑遍秋声,数家饶野思。wàn hè biàn qiū shēng,shù jiā ráo yě sī。
松柏蔽天青,藤萝缠石翠。sōng bǎi bì tiān qīng,téng luó chán shí cuì。
樵牧时或逢,猿鸟遥相避。qiáo mù shí huò féng,yuán niǎo yáo xiāng bì。
百丈流泉飞,一声清磬坠。bǎi zhàng liú quán fēi,yī shēng qīng qìng zhuì。
已到半山亭,有僧挂锡寄。yǐ dào bàn shān tíng,yǒu sēng guà xī jì。
揖客入禅房,席地蒲团位。yī kè rù chán fáng,xí dì pú tuán wèi。
我亦脚力疲,跏趺脱芒屣。wǒ yì jiǎo lì pí,jiā fū tuō máng xǐ。
老僧前致词,夕阳人影里。lǎo sēng qián zhì cí,xī yáng rén yǐng lǐ。
『请看摩崖碑,欲罢不能字。qǐng kàn mó yá bēi,yù bà bù néng zì。
努力向前途,勿负初来志』!nǔ lì xiàng qián tú,wù fù chū lái zhì!
石瞪六千层,纵步忧颠踬。shí dèng liù qiān céng,zòng bù yōu diān zhì。
荡胸暮云升,刮面西风恣。dàng xiōng mù yún shēng,guā miàn xī fēng zì。
更衣搆小亭,闻是王忠懿。gèng yī gòu xiǎo tíng,wén shì wáng zhōng yì。
峦嶂秀摩天,殿堂高矗地。luán zhàng xiù mó tiān,diàn táng gāo chù dì。
听经喝水岩,礼佛涌泉寺。tīng jīng hē shuǐ yán,lǐ fú yǒng quán sì。
山僧问来由,高谭有清致。shān sēng wèn lái yóu,gāo tán yǒu qīng zhì。
座上证菩提,佛前看舍利。zuò shàng zhèng pú tí,fú qián kàn shě lì。
亦有百岁僧,袈裟脱半臂。yì yǒu bǎi suì sēng,jiā shā tuō bàn bì。
扪虱向斜阳,旁若无人意。mén shī xiàng xié yáng,páng ruò wú rén yì。
山楼亦明净,开筵饭疏食。shān lóu yì míng jìng,kāi yán fàn shū shí。
指点翠微间,大师驱山魅。zhǐ diǎn cuì wēi jiān,dà shī qū shān mèi。
独登屴崱峰,与天通謦颏。dú dēng lì zè fēng,yǔ tiān tōng qǐng kē。
苍崖翠壁间,处处探幽邃。cāng yá cuì bì jiān,chù chù tàn yōu suì。
扫石读新诗,妙语中心醉!sǎo shí dú xīn shī,miào yǔ zhōng xīn zuì!
山鸟啄稻粱,池鱼争饼饵。shān niǎo zhuó dào liáng,chí yú zhēng bǐng ěr。
月影入檐低,苔痕上阶积。yuè yǐng rù yán dī,tái hén shàng jiē jī。
山楼枕簟凉,疏钟扰清睡。shān lóu zhěn diàn liáng,shū zhōng rǎo qīng shuì。
胜游足千秋,客心空万累!shèng yóu zú qiān qiū,kè xīn kōng wàn lèi!
归来有短吟,当作游山记。guī lái yǒu duǎn yín,dāng zuò yóu shān jì。

感时

许南英

此身无百年,此名足千古。cǐ shēn wú bǎi nián,cǐ míng zú qiān gǔ。
嗟嗟时世人,役役何其苦!jiē jiē shí shì rén,yì yì hé qí kǔ!
既已美田庐,亦复荣簪组。jì yǐ měi tián lú,yì fù róng zān zǔ。
妻妾列鸳鸯,童仆豢狼虎。qī qiè liè yuān yāng,tóng pū huàn láng hǔ。
顾盼亦足豪,乡邻谁与偶?gù pàn yì zú háo,xiāng lín shuí yǔ ǒu?
以此为盛名,其实亦何取!yǐ cǐ wèi shèng míng,qí shí yì hé qǔ!
海上无金丹,肉皮囊易腐。hǎi shàng wú jīn dān,ròu pí náng yì fǔ。
功名富贵身,北邙一抔土?gōng míng fù guì shēn,běi máng yī póu tǔ?
况是膝下儿,昏昏愚且鲁。kuàng shì xī xià ér,hūn hūn yú qiě lǔ。
有酒饮则狂,无书医不愈。yǒu jiǔ yǐn zé kuáng,wú shū yī bù yù。
生儿永令名,翻以玷父祖。shēng ér yǒng lìng míng,fān yǐ diàn fù zǔ。
人各有此忧,胡不以德补?rén gè yǒu cǐ yōu,hú bù yǐ dé bǔ?

读施沄舫山长诗草,恭拟题词

许南英

吾师福慧本双清,弱冠驰驱游帝京。wú shī fú huì běn shuāng qīng,ruò guān chí qū yóu dì jīng。
珥笔射策宴春明,秘省联班荣复荣。ěr bǐ shè cè yàn chūn míng,mì shěng lián bān róng fù róng。
冲霄健翮如飞鹏,直上青云万里程。chōng xiāo jiàn hé rú fēi péng,zhí shàng qīng yún wàn lǐ chéng。
小臣自许答升平,老母承欢有长兄。xiǎo chén zì xǔ dá shēng píng,lǎo mǔ chéng huān yǒu zhǎng xiōng。
忽闻断雁心怦怦,予季行役怅孤?。hū wén duàn yàn xīn pēng pēng,yǔ jì xíng yì chàng gū。
或出、或处两念萦,况有倚闾望归旌。huò chū huò chù liǎng niàn yíng,kuàng yǒu yǐ lǘ wàng guī jīng。
挂冠买棹回东瀛,闭门不与世逢迎。guà guān mǎi zhào huí dōng yíng,bì mén bù yǔ shì féng yíng。
人中佼佼铁中铮,实之大者声自宏。rén zhōng jiǎo jiǎo tiě zhōng zhēng,shí zhī dà zhě shēng zì hóng。
当轴闻名耳为倾,皋比讲学旧家声。dāng zhóu wén míng ěr wèi qīng,gāo bǐ jiǎng xué jiù jiā shēng。
海东桃李门墙盈,吾师应聘为文衡。hǎi dōng táo lǐ mén qiáng yíng,wú shī yīng pìn wèi wén héng。
造士棫朴咏菁菁,十馀年来叶士评。zào shì yù pǔ yǒng jīng jīng,shí yú nián lái yè shì píng。
风流、道学两齐名,人拟汉代郑康成。fēng liú dào xué liǎng qí míng,rén nǐ hàn dài zhèng kāng chéng。
我必是天上奎精,乃与东坡同日生。wǒ bì shì tiān shàng kuí jīng,nǎi yǔ dōng pō tóng rì shēng。
所以馀事假诗鸣,偶得佳句锦囊盛。suǒ yǐ yú shì jiǎ shī míng,ǒu dé jiā jù jǐn náng shèng。
手自编订未梓行,先将稿本示南英。shǒu zì biān dìng wèi zǐ xíng,xiān jiāng gǎo běn shì nán yīng。
骚坛一队劲敌兵,何止五言策长城!sāo tán yī duì jìn dí bīng,hé zhǐ wǔ yán cè zhǎng chéng!
雄浑劲健春雷轰,纤秾绮丽语流莺。xióng hún jìn jiàn chūn léi hōng,xiān nóng qǐ lì yǔ liú yīng。
犹如古侠一剑横,犹如儿女对吹笙。yóu rú gǔ xiá yī jiàn héng,yóu rú ér nǚ duì chuī shēng。
窥园寒月漏三更,高吟时复剔残檠。kuī yuán hán yuè lòu sān gèng,gāo yín shí fù tī cán qíng。
陆离光怪眩目睛,窗外知有鬼神惊!lù lí guāng guài xuàn mù jīng,chuāng wài zhī yǒu guǐ shén jīng!

秋日谒延平郡王祠

许南英

八月清秋秋皎洁,白帝初除三伏热。bā yuè qīng qiū qiū jiǎo jié,bái dì chū chú sān fú rè。
赤崁几处有专祠?独拜有明郑忠节!chì kàn jǐ chù yǒu zhuān cí?dú bài yǒu míng zhèng zhōng jié!
忠节起自闽南安,彬彬儒服亦儒冠。zhōng jié qǐ zì mǐn nán ān,bīn bīn rú fú yì rú guān。
轴覆枢翻明鼎革,慨然我独为其难!zhóu fù shū fān míng dǐng gé,kǎi rán wǒ dú wèi qí nán!
干戈满地降旗遍,甲马楼船拚转战。gàn gē mǎn dì jiàng qí biàn,jiǎ mǎ lóu chuán pàn zhuǎn zhàn。
苍穹有意眷孤忠,大海忽将荒岛见。cāng qióng yǒu yì juàn gū zhōng,dà hǎi hū jiāng huāng dǎo jiàn。
茫茫瘴雨杂蛮烟,横海将军气万千。máng máng zhàng yǔ zá mán yān,héng hǎi jiāng jūn qì wàn qiān。
北望已无明社稷,东来独辟古山川。běi wàng yǐ wú míng shè jì,dōng lái dú pì gǔ shān chuān。
一鼓荷兰战则克,寓兵于农教稼穑。yī gǔ hé lán zhàn zé kè,yù bīng yú nóng jiào jià sè。
惟公具有大经纶,知道足兵先足食。wéi gōng jù yǒu dà jīng lún,zhī dào zú bīng xiān zú shí。
几回旗鼓出鲲身,恢复中原志不伸。jǐ huí qí gǔ chū kūn shēn,huī fù zhōng yuán zhì bù shēn。
纪岛火光锁烈燄,天教海外死孤臣!jì dǎo huǒ guāng suǒ liè yàn,tiān jiào hǎi wài sǐ gū chén!
回天只手嗟无术,天命有归神州一。huí tiān zhǐ shǒu jiē wú shù,tiān mìng yǒu guī shén zhōu yī。
二百馀年隶版图,英雄心事如天日。èr bǎi yú nián lì bǎn tú,yīng xióng xīn shì rú tiān rì。
御灾捍患护台阳,野老春秋奉瓣香。yù zāi hàn huàn hù tái yáng,yě lǎo chūn qiū fèng bàn xiāng。
一自圣恩崇祀典,从来潜德有幽光。yī zì shèng ēn chóng sì diǎn,cóng lái qián dé yǒu yōu guāng。

邱菽园观察招宴南洲第一楼分韵,得一字

许南英

菽园豪情谁与匹?飞笺柬我如羽疾。shū yuán háo qíng shuí yǔ pǐ?fēi jiān jiǎn wǒ rú yǔ jí。
画楼高处矗南天,酒香花香交泛溢。huà lóu gāo chù chù nán tiān,jiǔ xiāng huā xiāng jiāo fàn yì。
谁识花香与酒香,酝酿主人一枝笔?管弦声里雅徵吟,好句如珠冲口出。shuí shí huā xiāng yǔ jiǔ xiāng,yùn niàng zhǔ rén yī zhī bǐ?guǎn xián shēng lǐ yǎ zhēng yín,hǎo jù rú zhū chōng kǒu chū。
骚坛健将肃精神,静听主人宣令毕。sāo tán jiàn jiāng sù jīng shén,jìng tīng zhǔ rén xuān lìng bì。
各拈一韵成一诗,不拘体格五七律。gè niān yī yùn chéng yī shī,bù jū tǐ gé wǔ qī lǜ。
毗舍耶客本粗才,忽闻斯言惴惴慄。pí shě yé kè běn cū cái,hū wén sī yán zhuì zhuì lì。
自从小劫历红羊,身似孤臣遭屏黜。zì cóng xiǎo jié lì hóng yáng,shēn shì gū chén zāo píng chù。
犹如巢破乱飞蜂,依草附花难酿蜜。yóu rú cháo pò luàn fēi fēng,yī cǎo fù huā nán niàng mì。
落拓江湖杜牧之,忏除结习王摩诘。luò tuò jiāng hú dù mù zhī,chàn chú jié xí wáng mó jí。
主人爱才如爱命,不因穷通与得失。zhǔ rén ài cái rú ài mìng,bù yīn qióng tōng yǔ dé shī。
令我挥笔写牢骚,赏识风尘引入室。lìng wǒ huī bǐ xiě láo sāo,shǎng shí fēng chén yǐn rù shì。
海天诚不负斯游,得与群贤谈促膝。hǎi tiān chéng bù fù sī yóu,dé yǔ qún xián tán cù xī。
异时分手各西东,不知斯会复何日?yì shí fēn shǒu gè xī dōng,bù zhī sī huì fù hé rì?
雪泥鸿爪是因缘,我为拈毫纪其实。xuě ní hóng zhǎo shì yīn yuán,wǒ wèi niān háo jì qí shí。
时在光绪丙申年,仲冬十一月初一。shí zài guāng xù bǐng shēn nián,zhòng dōng shí yī yuè chū yī。

述怀

许南英

独客已无家,客中重作客。dú kè yǐ wú jiā,kè zhōng zhòng zuò kè。
鮀江已他乡,他乡复行役!tuó jiāng yǐ tā xiāng,tā xiāng fù xíng yì!
五月入羊城,酷暑汗流额。wǔ yuè rù yáng chéng,kù shǔ hàn liú é。
岭南烟瘴地,况是炎威迫。lǐng nán yān zhàng dì,kuàng shì yán wēi pò。
西人重卫生,先事防疹疫。xī rén zhòng wèi shēng,xiān shì fáng zhěn yì。
英属新嘉坡,因之禁海舶。yīng shǔ xīn jiā pō,yīn zhī jìn hǎi bó。
来者尚有人,往者已绝迹。lái zhě shàng yǒu rén,wǎng zhě yǐ jué jì。
令我心如焚,进退殊躅踯。lìng wǒ xīn rú fén,jìn tuì shū zhú zhí。
赖有贤主人,早晚相慰籍。lài yǒu xián zhǔ rén,zǎo wǎn xiāng wèi jí。
时为驾桐艇,相与醉花席。shí wèi jià tóng tǐng,xiāng yǔ zuì huā xí。
转瞬忽新秋,珠江珠露白。zhuǎn shùn hū xīn qiū,zhū jiāng zhū lù bái。
泛海七洲洋,船唇浪花拍。fàn hǎi qī zhōu yáng,chuán chún làng huā pāi。
水程八日馀,寝馈蛟龙宅。shuǐ chéng bā rì yú,qǐn kuì jiāo lóng zhái。
壮哉此行游,岂曰行蛮貊!zhuàng zāi cǐ xíng yóu,qǐ yuē xíng mán mò!
入世虽无缘,反躬惟自责。rù shì suī wú yuán,fǎn gōng wéi zì zé。
悔不学逢迎,况有孤高癖!huǐ bù xué féng yíng,kuàng yǒu gū gāo pǐ!
倦鸟不知还,毋乃太局蹐。juàn niǎo bù zhī hái,wú nǎi tài jú jí。
且勿随人忙,偷闲过除夕。qiě wù suí rén máng,tōu xián guò chú xī。

和秋河送行原韵

许南英

炎海深无极,如君送我情。yán hǎi shēn wú jí,rú jūn sòng wǒ qíng。
海水碾飞轮,如君送我行。hǎi shuǐ niǎn fēi lún,rú jūn sòng wǒ xíng。
我本林泉癖,无意谒帝京。wǒ běn lín quán pǐ,wú yì yè dì jīng。
胡天苦相厄,鲸鲵肆东瀛!hú tiān kǔ xiāng è,jīng ní sì dōng yíng!
谁呼仓葛死?孰谅伯夷清?家山怅已矣,避地偕寡兄。shuí hū cāng gé sǐ?shú liàng bó yí qīng?jiā shān chàng yǐ yǐ,bì dì xié guǎ xiōng。
漂摇无定处,遑计身外名?主人勉相勖,酌我以巨觥。piāo yáo wú dìng chù,huáng jì shēn wài míng?zhǔ rén miǎn xiāng xù,zhuó wǒ yǐ jù gōng。
劝我贾馀勇,莫负寸心盟!慷慨赠多金,策厉奋前程。quàn wǒ jiǎ yú yǒng,mò fù cùn xīn méng!kāng kǎi zèng duō jīn,cè lì fèn qián chéng。
为贫为禄仕,听鼓五羊城。wèi pín wèi lù shì,tīng gǔ wǔ yáng chéng。
努力还自爱,勿堕我家声!nǔ lì hái zì ài,wù duò wǒ jiā shēng!
我爱我秋河,才迅如律令。wǒ ài wǒ qiū hé,cái xùn rú lǜ lìng。
新诗压行李,读罢心为倾。xīn shī yā xíng lǐ,dú bà xīn wèi qīng。
搔首问青天,天高月正明。sāo shǒu wèn qīng tiān,tiān gāo yuè zhèng míng。
欲别转无言,感愧心交萦。yù bié zhuǎn wú yán,gǎn kuì xīn jiāo yíng。

陈子承司马嘱题梅花图,为其节母郑太宜人写照

许南英

数点梅花傲冰雪,古干虬枝能屈铁。shù diǎn méi huā ào bīng xuě,gǔ gàn qiú zhī néng qū tiě。
斯图莫作等闲看,原为斯人表苦节!sī tú mò zuò děng xián kàn,yuán wèi sī rén biǎo kǔ jié!
呜呼苦节天亦哀,风霜历尽春阳回。wū hū kǔ jié tiān yì āi,fēng shuāng lì jǐn chūn yáng huí。
试看梅子非凡品,尽是和羹调鼎才。shì kàn méi zi fēi fán pǐn,jǐn shì hé gēng diào dǐng cái。

题王泳翔玉照

许南英

天地不仁刍狗虐,水火风雷开橐钥。tiān dì bù rén chú gǒu nüè,shuǐ huǒ fēng léi kāi tuó yào。
船坚炮利夸富强,渺兹毛锥弱又弱!chuán jiān pào lì kuā fù qiáng,miǎo zī máo zhuī ruò yòu ruò!
典谟训诰古鸿文,科目文章今鸩毒!不任吾用中书君,我将并砚一齐焚。diǎn mó xùn gào gǔ hóng wén,kē mù wén zhāng jīn zhèn dú!bù rèn wú yòng zhōng shū jūn,wǒ jiāng bìng yàn yī qí fén。
浪说铭勋铸铜柱,羞谈射策入金门!忆自秦、汉、唐、宋、元、明全盛日,其间文人几辈出?làng shuō míng xūn zhù tóng zhù,xiū tán shè cè rù jīn mén!yì zì qín hàn táng sòng yuán míng quán shèng rì,qí jiān wén rén jǐ bèi chū?
高文大册称作家,无补斯民于万一!不图天壤此王郎,双目炯炯有奇光。gāo wén dà cè chēng zuò jiā,wú bǔ sī mín yú wàn yī!bù tú tiān rǎng cǐ wáng láng,shuāng mù jiǒng jiǒng yǒu qí guāng。
掷笔尚思空外去,不知海国已沧桑!我辈何辜当其际,云散风流如隔世?zhì bǐ shàng sī kōng wài qù,bù zhī hǎi guó yǐ cāng sāng!wǒ bèi hé gū dāng qí jì,yún sàn fēng liú rú gé shì?
方期永结苔岑交,岂料远违金石契!披图令我思故人,鮀江之畔、鹭江滨!fāng qī yǒng jié tái cén jiāo,qǐ liào yuǎn wéi jīn shí qì!pī tú lìng wǒ sī gù rén,tuó jiāng zhī pàn lù jiāng bīn!
知君欲写别离况,每一拈毫便怆神。zhī jūn yù xiě bié lí kuàng,měi yī niān háo biàn chuàng shén。
天涯旧友知多少,天忌斯文天不吊!tiān yá jiù yǒu zhī duō shǎo,tiān jì sī wén tiān bù diào!
滔滔皆是我同群,大笔如椽饥莫疗。tāo tāo jiē shì wǒ tóng qún,dà bǐ rú chuán jī mò liáo。
吁嗟乎,大笔如椽饥莫疗,请尔张琴变新调!xū jiē hū,dà bǐ rú chuán jī mò liáo,qǐng ěr zhāng qín biàn xīn diào!

送家兄梓修回台

许南英

西风路渺雁声长,一声声断水云乡。xī fēng lù miǎo yàn shēng zhǎng,yī shēng shēng duàn shuǐ yún xiāng。
白云垂天波浪阔,鸿雁分飞各一方!bái yún chuí tiān bō làng kuò,hóng yàn fēn fēi gè yī fāng!
回翔无依在云表,老雁饥鸣雏雁小!huí xiáng wú yī zài yún biǎo,lǎo yàn jī míng chú yàn xiǎo!
天边塞下稻粱肥,尚有空巢悬树杪。tiān biān sāi xià dào liáng féi,shàng yǒu kōng cháo xuán shù miǎo。
旧时鸿雁是同巢,双宿双飞不忍抛。jiù shí hóng yàn shì tóng cháo,shuāng sù shuāng fēi bù rěn pāo。
彼鸟多情犹惜别,况君与我是同胞!bǐ niǎo duō qíng yóu xī bié,kuàng jūn yǔ wǒ shì tóng bāo!

辜吉甫嘱题画石

许南英

是何意态雄且杰,小者玲珑大者凸。shì hé yì tài xióng qiě jié,xiǎo zhě líng lóng dà zhě tū。
我是南宫小米颠,袍笏见君腰为折。wǒ shì nán gōng xiǎo mǐ diān,páo hù jiàn jūn yāo wèi zhé。
山东之东羽没棱,岭南之南鞭见血。shān dōng zhī dōng yǔ méi léng,lǐng nán zhī nán biān jiàn xuè。
九重高拱女娲皇,请君为补苍天缺!jiǔ zhòng gāo gǒng nǚ wā huáng,qǐng jūn wèi bǔ cāng tiān quē!

邱仙根工部付书王伯嵩索画梅,适余将之任徐闻,倚装作画应之,并题此诗

许南英

皇皇依岭表,终年局吏事。huáng huáng yī lǐng biǎo,zhōng nián jú lì shì。
此乡宝玉多,独我怜憔悴。cǐ xiāng bǎo yù duō,dú wǒ lián qiáo cuì。
烈士伤暮年,譬如伏枥骥。liè shì shāng mù nián,pì rú fú lì jì。
山中素心人,时时萦梦寐。shān zhōng sù xīn rén,shí shí yíng mèng mèi。
门前剥啄声,客从鮀江至。mén qián bō zhuó shēng,kè cóng tuó jiāng zhì。
为余总角交,因贫出为吏。wèi yú zǒng jiǎo jiāo,yīn pín chū wèi lì。
岂曰为时出,丈夫不得志!发箧贻我书,喜见故人字。qǐ yuē wèi shí chū,zhàng fū bù dé zhì!fā qiè yí wǒ shū,xǐ jiàn gù rén zì。
大笔何淋漓,墨渍家山泪。dà bǐ hé lín lí,mò zì jiā shān lèi。
一纸长相思,穷通见交谊。yī zhǐ zhǎng xiāng sī,qióng tōng jiàn jiāo yì。
少时弄柔翰,馀事作游戏。shǎo shí nòng róu hàn,yú shì zuò yóu xì。
为君写纸帐,梅花伴清睡。wèi jūn xiě zhǐ zhàng,méi huā bàn qīng shuì。
沧桑历劫尘,君亦不忍弃。cāng sāng lì jié chén,jūn yì bù rěn qì。
云是『神呵护』,神无此雅致。yún shì shén hē hù,shén wú cǐ yǎ zhì。
从古天生才,原为造物忌。cóng gǔ tiān shēng cái,yuán wèi zào wù jì。
盘盘如故人,久拥皋比位。pán pán rú gù rén,jiǔ yōng gāo bǐ wèi。
东野以诗鸣,原非东野意。dōng yě yǐ shī míng,yuán fēi dōng yě yì。
常欲问彼苍,如何作位置?cháng yù wèn bǐ cāng,rú hé zuò wèi zhì?
我今绾墨绶,远在徐闻地。wǒ jīn wǎn mò shòu,yuǎn zài xú wén dì。
海滨民未驯,自昔称难治。hǎi bīn mín wèi xùn,zì xī chēng nán zhì。
而以袜线才,美锦使一试。ér yǐ wà xiàn cái,měi jǐn shǐ yī shì。
恐贻桑梓羞,亦抱衾影愧。kǒng yí sāng zǐ xiū,yì bào qīn yǐng kuì。
我思古君子,爱人以礼义。wǒ sī gǔ jūn zi,ài rén yǐ lǐ yì。
况君罗万卷,便便五经笥。kuàng jūn luó wàn juǎn,biàn biàn wǔ jīng sì。
治民原有谱,一一烦相示!何以端士习?何以开民智?zhì mín yuán yǒu pǔ,yī yī fán xiāng shì!hé yǐ duān shì xí?hé yǐ kāi mín zhì?
我当尽我心,瘠苦不敢避。wǒ dāng jǐn wǒ xīn,jí kǔ bù gǎn bì。
别来已三秋,聚会良不易。bié lái yǐ sān qiū,jù huì liáng bù yì。
临行作此图,望风遥相寄。lín xíng zuò cǐ tú,wàng fēng yáo xiāng jì。
不改岁寒心,论交还有几?bù gǎi suì hán xīn,lùn jiāo hái yǒu jǐ?

园中新松

许南英

我闻泰山松,秀与泰山俪。wǒ wén tài shān sōng,xiù yǔ tài shān lì。
几经盘错功,一旦风云际。jǐ jīng pán cuò gōng,yī dàn fēng yún jì。
亦有祖龙子,登山暂幽憩。yì yǒu zǔ lóng zi,dēng shān zàn yōu qì。
锡尔大夫封,一览众木细。xī ěr dà fū fēng,yī lǎn zhòng mù xì。
嗟尔十八公,拔地生阶砌。jiē ěr shí bā gōng,bá dì shēng jiē qì。
及身无五尺,乃为乱草蔽!jí shēn wú wǔ chǐ,nǎi wèi luàn cǎo bì!
共见草敷荣,谁识松淹滞?gòng jiàn cǎo fū róng,shuí shí sōng yān zhì?
达人观物理,草木有兴替。dá rén guān wù lǐ,cǎo mù yǒu xīng tì。
易荣者易萎,不萎者有济。yì róng zhě yì wēi,bù wēi zhě yǒu jì。
秋来金气肃,冬至霜雪厉。qiū lái jīn qì sù,dōng zhì shuāng xuě lì。
翳彼蒙茸草,转瞬蜉蝣毙。yì bǐ méng rōng cǎo,zhuǎn shùn fú yóu bì。
孤松自矫矫,后雕历寒岁。gū sōng zì jiǎo jiǎo,hòu diāo lì hán suì。
始看捧日心,渐拓凌云势。shǐ kàn pěng rì xīn,jiàn tuò líng yún shì。
任尔施茑萝,岂忧缠薜荔!rèn ěr shī niǎo luó,qǐ yōu chán bì lì!
终古垂清阴,重重荫一切!zhōng gǔ chuí qīng yīn,zhòng zhòng yīn yī qiè!

赠徐闻小学堂吴生文谟

许南英

富者恃货财,贵者恃簪组。fù zhě shì huò cái,guì zhě shì zān zǔ。
儒者何所恃,所恃能勤苦。rú zhě hé suǒ shì,suǒ shì néng qín kǔ。
天生孤寒士,滔滔遍寰宇。tiān shēng gū hán shì,tāo tāo biàn huán yǔ。
彼苍有深意,拓此人才薮。bǐ cāng yǒu shēn yì,tuò cǐ rén cái sǒu。
俾之历盘错,成材贡天府。bǐ zhī lì pán cuò,chéng cái gòng tiān fǔ。
济川作舟楫,大旱作霖雨。jì chuān zuò zhōu jí,dà hàn zuò lín yǔ。
何以读书人,镇日忧终窭!hé yǐ dú shū rén,zhèn rì yōu zhōng jù!
不为才人才,甘为腐儒腐?bù wèi cái rén cái,gān wèi fǔ rú fǔ?
真儒自有真,富贵不敢侮。zhēn rú zì yǒu zhēn,fù guì bù gǎn wǔ。
勖哉延陵生,才华亦媚妩!xù zāi yán líng shēng,cái huá yì mèi wǔ!
仲尼曾有言,人非以貌取。zhòng ní céng yǒu yán,rén fēi yǐ mào qǔ。
所以言子游,武城得子羽。suǒ yǐ yán zi yóu,wǔ chéng dé zi yǔ。

秋夜起坐

许南英

一夜西风送凉雨,洗尽炎荒三伏暑。yī yè xī fēng sòng liáng yǔ,xǐ jǐn yán huāng sān fú shǔ。
带来秋信虫先知,唧唧灯前悲自语。dài lái qiū xìn chóng xiān zhī,jī jī dēng qián bēi zì yǔ。
披衣起坐四更时,清气似疑天付与。pī yī qǐ zuò sì gèng shí,qīng qì shì yí tiān fù yǔ。
不少时人尚梦中,静听邻钟撞数杵。bù shǎo shí rén shàng mèng zhōng,jìng tīng lín zhōng zhuàng shù chǔ。