古诗词

答孔仲石尚镛

刘城

《麟史》凋残文定亡,君家世学与谁伤。lín shǐ diāo cán wén dìng wáng,jūn jiā shì xué yǔ shuí shāng。
变名人自知梅福,守业时应属孔臧。biàn míng rén zì zhī méi fú,shǒu yè shí yīng shǔ kǒng zāng。
世已衣裳忘楚楚,我今岁月去堂堂。shì yǐ yī shang wàng chǔ chǔ,wǒ jīn suì yuè qù táng táng。
贤昆洒泪骑箕后,莫问中原大小匡。xián kūn sǎ lèi qí jī hòu,mò wèn zhōng yuán dà xiǎo kuāng。

春日漫兴

刘城

真觉从前事事非,息黥补劓破重围。zhēn jué cóng qián shì shì fēi,xī qíng bǔ yì pò zhòng wéi。
不求甚解书常读,亦欲无言麈岂挥。bù qiú shén jiě shū cháng dú,yì yù wú yán zhǔ qǐ huī。
衣制水田领尚阔,冠裁竹箨发堪晞。yī zhì shuǐ tián lǐng shàng kuò,guān cái zhú tuò fā kān xī。
欠申曝背茅茨里,惟待春深上钓矶。qiàn shēn pù bèi máo cí lǐ,wéi dài chūn shēn shàng diào jī。

寄沈昆铜

刘城

家瞰江流日夜驰,恩仇回首梦中悲。jiā kàn jiāng liú rì yè chí,ēn chóu huí shǒu mèng zhōng bēi。
望门隔岁思张俭,复壁移时出赵岐。wàng mén gé suì sī zhāng jiǎn,fù bì yí shí chū zhào qí。
南渡只余花作曲,北来每听角横吹。nán dù zhǐ yú huā zuò qū,běi lái měi tīng jiǎo héng chuī。
故人寥落星辰在,劳尔临风劝酒卮。gù rén liáo luò xīng chén zài,láo ěr lín fēng quàn jiǔ zhī。

题王公俨石泉

刘城

甘洁寒流滴沥来,石魂冰魄绝纤埃。gān jié hán liú dī lì lái,shí hún bīng pò jué xiān āi。
莫将一勺通渔棹,才到人间不复回。mò jiāng yī sháo tōng yú zhào,cái dào rén jiān bù fù huí。

秋怀其四

刘城

梧桐凤所宿,鸢鹯不敢栖。wú tóng fèng suǒ sù,yuān zhān bù gǎn qī。
蓐收一秉令,绿叶辞高枝。rù shōu yī bǐng lìng,lǜ yè cí gāo zhī。
灵鸟既不至,百尺干奚为。líng niǎo jì bù zhì,bǎi chǐ gàn xī wèi。
瑟琴娱世耳,不如委涂泥。sè qín yú shì ěr,bù rú wěi tú ní。
夷仲自放废,守正亦知几。yí zhòng zì fàng fèi,shǒu zhèng yì zhī jǐ。
秋山有佳色,行歌宜采芝。qiū shān yǒu jiā sè,xíng gē yí cǎi zhī。

查村

刘城

青山势欲行,其意乃自静。qīng shān shì yù xíng,qí yì nǎi zì jìng。
良苗气已新,而理未坚劲。liáng miáo qì yǐ xīn,ér lǐ wèi jiān jìn。
败垣围古屋,贫氓实旧姓。bài yuán wéi gǔ wū,pín máng shí jiù xìng。
当暑荫寒流,怡情亦济性。dāng shǔ yīn hán liú,yí qíng yì jì xìng。
树密夏虫稠,可中日景正。shù mì xià chóng chóu,kě zhōng rì jǐng zhèng。

水涨

刘城

雷声起枕上,雨势欲拔屋。léi shēng qǐ zhěn shàng,yǔ shì yù bá wū。
蛟龙一夜争,暴涨弥平陆。jiāo lóng yī yè zhēng,bào zhǎng mí píng lù。
喧豗声未停,泛溢势相蹴。xuān huī shēng wèi tíng,fàn yì shì xiāng cù。
昨来一曲流,今苦倒群渎。zuó lái yī qū liú,jīn kǔ dào qún dú。
气昏色正黄,意广情亦黩。qì hūn sè zhèng huáng,yì guǎng qíng yì dú。
因思古滔天,浩汗周林麓。yīn sī gǔ tāo tiān,hào hàn zhōu lín lù。
观水气势奇,感事心魂肃。guān shuǐ qì shì qí,gǎn shì xīn hún sù。

涨后

刘城

朝来混浩势,我谓没陵谷。cháo lái hùn hào shì,wǒ wèi méi líng gǔ。
渐杀及午中,故道俄然复。jiàn shā jí wǔ zhōng,gù dào é rán fù。
逶迤意何之,湾流仍可掬。wēi yí yì hé zhī,wān liú réng kě jū。
白沙被黄滓,量泥宁止斛。bái shā bèi huáng zǐ,liàng ní níng zhǐ hú。
昨夜所至痕,指示颈犹缩。zuó yè suǒ zhì hén,zhǐ shì jǐng yóu suō。
岸坼塍则崩,树倒苗亦覆。àn chè chéng zé bēng,shù dào miáo yì fù。
快意几何时,盈虚几已速。kuài yì jǐ hé shí,yíng xū jǐ yǐ sù。

秋怀

刘城

登丘一骋望,百感我心劳。dēng qiū yī chěng wàng,bǎi gǎn wǒ xīn láo。
天高有云征,气色但萧萧。tiān gāo yǒu yún zhēng,qì sè dàn xiāo xiāo。
念欲命半酒,四顾无同袍。niàn yù mìng bàn jiǔ,sì gù wú tóng páo。
鹰隼顺时击,豺虎尚群嗥。yīng sǔn shùn shí jī,chái hǔ shàng qún háo。
貙刘在古典,毋俾大猾逃。chū liú zài gǔ diǎn,wú bǐ dà huá táo。
利剑不入掌,寒士安得骄。lì jiàn bù rù zhǎng,hán shì ān dé jiāo。

秋怀

刘城

代谢成古今,荣悴如流屣。dài xiè chéng gǔ jīn,róng cuì rú liú xǐ。
金飙从何来,著物成凋毁。jīn biāo cóng hé lái,zhù wù chéng diāo huǐ。
阴生在午中,霜零由夏始。yīn shēng zài wǔ zhōng,shuāng líng yóu xià shǐ。
丰亨物忌靡,离明帝伤恃。fēng hēng wù jì mí,lí míng dì shāng shì。
衔辔一以弛,气势来诚驶。xián pèi yī yǐ chí,qì shì lái chéng shǐ。
摇落日趋多,萧瑟不可止。yáo luò rì qū duō,xiāo sè bù kě zhǐ。

秋怀

刘城

莫羞贱与贫,带索歌常浩。mò xiū jiàn yǔ pín,dài suǒ gē cháng hào。
莫忧渴与饥,餐菊粮堪饱。mò yōu kě yǔ jī,cān jú liáng kān bǎo。
众卉泫然徂,鞠乃猗与好。zhòng huì xuàn rán cú,jū nǎi yī yǔ hǎo。
百舌蜩螗天,蟋蟀俟秋剽。bǎi shé tiáo táng tiān,xī shuài qí qiū piāo。
岂怨生身迟,笑彼争时早。qǐ yuàn shēng shēn chí,xiào bǐ zhēng shí zǎo。
秋气穷巷间,不叹东门道。qiū qì qióng xiàng jiān,bù tàn dōng mén dào。

过史相国坟

陆廷抡

广陵城北一孤坟,云是先朝旧督臣。guǎng líng chéng běi yī gū fén,yún shì xiān cháo jiù dū chén。
冢中断碑题汉字,路旁荒草拜行人。zhǒng zhōng duàn bēi tí hàn zì,lù páng huāng cǎo bài xíng rén。
沧波呜咽三江戍,碧血凄凉万古春。cāng bō wū yàn sān jiāng shù,bì xuè qī liáng wàn gǔ chūn。
一自前军星坠后,至今无复见纶巾。yī zì qián jūn xīng zhuì hòu,zhì jīn wú fù jiàn lún jīn。

中秋重游白鹿洞同人雅集分韵

特依顺

胜迹重游喜共登,遥山浮水影飞腾。shèng jì zhòng yóu xǐ gòng dēng,yáo shān fú shuǐ yǐng fēi téng。
三千界外秋光动,百尺楼中夜气澄。sān qiān jiè wài qiū guāng dòng,bǎi chǐ lóu zhōng yè qì chéng。
香满乾坤八月桂,星连上下万家镫。xiāng mǎn qián kūn bā yuè guì,xīng lián shàng xià wàn jiā dèng。
酒阑还向高僧话,几度禅林感废兴。jiǔ lán hái xiàng gāo sēng huà,jǐ dù chán lín gǎn fèi xīng。

登太华顶

赵本扬

客梦千峰落,天门五月寒。kè mèng qiān fēng luò,tiān mén wǔ yuè hán。
风声连岳动,云色渡河看。fēng shēng lián yuè dòng,yún sè dù hé kàn。
绛露仙人掌,青松太古坛。jiàng lù xiān rén zhǎng,qīng sōng tài gǔ tán。
还从回首望,东北是长安。hái cóng huí shǒu wàng,dōng běi shì zhǎng ān。

荆州怀古

赵本扬

屈原祠庙枕江波,江草江花可奈何。qū yuán cí miào zhěn jiāng bō,jiāng cǎo jiāng huā kě nài hé。
北渚云阴公子辔,西风露湿美人罗。běi zhǔ yún yīn gōng zi pèi,xī fēng lù shī měi rén luó。
怀襄旧恨余三户,师弟深愁付《九歌》。huái xiāng jiù hèn yú sān hù,shī dì shēn chóu fù jiǔ gē。
迁客何须伤贾谊,才人岁月易蹉跎。qiān kè hé xū shāng jiǎ yì,cái rén suì yuè yì cuō tuó。

荆州怀古

赵本扬

倚剑来登王粲楼,楚天寥落望中收。yǐ jiàn lái dēng wáng càn lóu,chǔ tiān liáo luò wàng zhōng shōu。
江声近挟黄陵雨,山色遥分白帝秋。jiāng shēng jìn xié huáng líng yǔ,shān sè yáo fēn bái dì qiū。
寂寞风尘羞枥马,艰难身世付沙鸥。jì mò fēng chén xiū lì mǎ,jiān nán shēn shì fù shā ōu。
剧怜万古繁华地,剩有长江水自流。jù lián wàn gǔ fán huá dì,shèng yǒu zhǎng jiāng shuǐ zì liú。

华麓访顾亭林先生读书故址

赵本扬

黄冠天地一身轻,白首关河万里行。huáng guān tiān dì yī shēn qīng,bái shǒu guān hé wàn lǐ xíng。
莲社诗题晋处士,汉家名重鲁诸生。lián shè shī tí jìn chù shì,hàn jiā míng zhòng lǔ zhū shēng。
园林麦饭悬双泪,故国铜驼痛二京。yuán lín mài fàn xuán shuāng lèi,gù guó tóng tuó tòng èr jīng。
为问江东几遗老,梨洲真不负初盟。wèi wèn jiāng dōng jǐ yí lǎo,lí zhōu zhēn bù fù chū méng。

华麓访顾亭林先生读书故址

赵本扬

楼船闽粤控南瓯,龙驭遥从海上舟。lóu chuán mǐn yuè kòng nán ōu,lóng yù yáo cóng hǎi shàng zhōu。
烽火徒闻惊岭峤,江山何地问神州。fēng huǒ tú wén jīng lǐng jiào,jiāng shān hé dì wèn shén zhōu。
著书绝塞王尼叹,投老无家向子游。zhù shū jué sāi wáng ní tàn,tóu lǎo wú jiā xiàng zi yóu。
华麓只今遗址在,日斜回首暮云愁。huá lù zhǐ jīn yí zhǐ zài,rì xié huí shǒu mù yún chóu。

金陵秋夜怀同亭

赵本扬

杨柳西风暮雨垂,白门秋色起相思。yáng liǔ xī fēng mù yǔ chuí,bái mén qiū sè qǐ xiāng sī。
酒醒残梦知何处,潮落秦淮月上时。jiǔ xǐng cán mèng zhī hé chù,cháo luò qín huái yuè shàng shí。

春夜

潘定桂

残春天气似秋凉,新笋抽梢绿过墙。cán chūn tiān qì shì qiū liáng,xīn sǔn chōu shāo lǜ guò qiáng。
客去庭空人尽后,白蝉花上月如霜。kè qù tíng kōng rén jǐn hòu,bái chán huā shàng yuè rú shuāng。