古诗词

八景诗

金文焯

初拂扶桑散郁华,弥天翠幕烂晴霞。chū fú fú sāng sàn yù huá,mí tiān cuì mù làn qíng xiá。
地当瀛海祥光迥,人立高峰旭景加。dì dāng yíng hǎi xiáng guāng jiǒng,rén lì gāo fēng xù jǐng jiā。
万丈彩虹辉泽国,一轮灵曜驾羲车。wàn zhàng cǎi hóng huī zé guó,yī lún líng yào jià xī chē。
东隅本是寅宾地,先占朝暾到海涯。dōng yú běn shì yín bīn dì,xiān zhàn cháo tūn dào hǎi yá。

八景诗

金文焯

斜晖映水吐金光,五色纷纶遍大荒。xié huī yìng shuǐ tǔ jīn guāng,wǔ sè fēn lún biàn dà huāng。
锦绣文披花草屿,红绡幕罩水云乡。jǐn xiù wén pī huā cǎo yǔ,hóng xiāo mù zhào shuǐ yún xiāng。
乍疑赤壁馀荒垒,恍睹朱旗出女墙。zhà yí chì bì yú huāng lěi,huǎng dǔ zhū qí chū nǚ qiáng。
为诵子安孤鹜句,江天掞藻海天翔。wèi sòng zi ān gū wù jù,jiāng tiān shàn zǎo hǎi tiān xiáng。

八景诗

金文焯

层台轩爽俯神州,岛屿凝茫一望收。céng tái xuān shuǎng fǔ shén zhōu,dǎo yǔ níng máng yī wàng shōu。
每向日边瞻紫极,真从天际识归舟。měi xiàng rì biān zhān zǐ jí,zhēn cóng tiān jì shí guī zhōu。
蜃楼海市空中幻,蟹舍渔村境外幽。shèn lóu hǎi shì kōng zhōng huàn,xiè shě yú cūn jìng wài yōu。
试拟黄州苏玉局,超然台未称天游。shì nǐ huáng zhōu sū yù jú,chāo rán tái wèi chēng tiān yóu。

八景诗

金文焯

环植修篁昼影清,偏于清籁挟涛鸣。huán zhí xiū huáng zhòu yǐng qīng,piān yú qīng lài xié tāo míng。
砰訇劲夺萧萧响,琐碎中含潏潏声。pēng hōng jìn duó xiāo xiāo xiǎng,suǒ suì zhōng hán yù yù shēng。
讵必松寮生远韵,若因茶灶起遥情。jù bì sōng liáo shēng yuǎn yùn,ruò yīn chá zào qǐ yáo qíng。
三年油幕听来惯,午梦虚窗悄不惊。sān nián yóu mù tīng lái guàn,wǔ mèng xū chuāng qiāo bù jīng。

游草堂谒少陵石刻像

姜星源

昔登东鲁郭,今上锦官城。xī dēng dōng lǔ guō,jīn shàng jǐn guān chéng。
地各千秋胜,祠经历劫更。dì gè qiān qiū shèng,cí jīng lì jié gèng。
居然大夏庇,仍旧草堂名。jū rán dà xià bì,réng jiù cǎo táng míng。
同是风尘客,来游百感生。tóng shì fēng chén kè,lái yóu bǎi gǎn shēng。

时有馈鹧鸪者畜之不飞不鸣慨然赋之

姜星源

黄陵庙,青草湖,回头往境都模糊。huáng líng miào,qīng cǎo hú,huí tóu wǎng jìng dōu mó hú。
一握粟,一勺水,得食阶除竟如此。yī wò sù,yī sháo shuǐ,dé shí jiē chú jìng rú cǐ。
钩辀与格磔,哥哥行不得。gōu zhōu yǔ gé zhé,gē gē xíng bù dé。
柰何一朝入樊笼,三缄尔口同反舌。nài hé yī cháo rù fán lóng,sān jiān ěr kǒu tóng fǎn shé。
请对以臆来我旁,摧翎铩翮难翱翔。qǐng duì yǐ yì lái wǒ páng,cuī líng shā hé nán áo xiáng。
能言久已谢鹦鹉,文采遮莫输鸳鸯。néng yán jiǔ yǐ xiè yīng wǔ,wén cǎi zhē mò shū yuān yāng。
幸远庖厨避鼎俎,敢说爰居畏钟鼓。xìng yuǎn páo chú bì dǐng zǔ,gǎn shuō yuán jū wèi zhōng gǔ。
一饮一啄亦偶然,寄身篱下宁自主。yī yǐn yī zhuó yì ǒu rán,jì shēn lí xià níng zì zhǔ。
得过且过无庸呼,羽毛重整春风苏。dé guò qiě guò wú yōng hū,yǔ máo zhòng zhěng chūn fēng sū。
翩然高举旧南图,君不见,知己当逢郑鹧鸪。piān rán gāo jǔ jiù nán tú,jūn bù jiàn,zhī jǐ dāng féng zhèng zhè gū。

访梅道人塔步陈烛门师韵

钱源来

卖卜胥塘便作家,至今高致拂云霞。mài bo xū táng biàn zuò jiā,zhì jīn gāo zhì fú yún xiá。
诗传画里千竿竹,易在枝头数点花。shī chuán huà lǐ qiān gān zhú,yì zài zhī tóu shù diǎn huā。
烟老秋庭笼古橡,雨添春水荐新茶。yān lǎo qiū tíng lóng gǔ xiàng,yǔ tiān chūn shuǐ jiàn xīn chá。
徘徊不觉寒林晚,独对西风数暮鸦。pái huái bù jué hán lín wǎn,dú duì xī fēng shù mù yā。

山房听琴

钱源来

不识琴中音,但爱琴中趣。bù shí qín zhōng yīn,dàn ài qín zhōng qù。
古曲荡烦声,玄音淡尘虑。gǔ qū dàng fán shēng,xuán yīn dàn chén lǜ。
山房春寂寥,曲涧寒泉注。shān fáng chūn jì liáo,qū jiàn hán quán zhù。
泠泠水石间,幽人自相语。líng líng shuǐ shí jiān,yōu rén zì xiāng yǔ。

仪徵夜泊闻琵琶

周镐

急雨嘈嘈下海门,隔船愁听为停樽。jí yǔ cáo cáo xià hǎi mén,gé chuán chóu tīng wèi tíng zūn。
江边司马秋风泪,塞上明妃夜月魂。jiāng biān sī mǎ qiū fēng lèi,sāi shàng míng fēi yè yuè hún。
猿鸟无声山寂寂,鱼龙欲舞水昏昏。yuán niǎo wú shēng shān jì jì,yú lóng yù wǔ shuǐ hūn hūn。
天涯自古多沦落,几辈相逢得细论。tiān yá zì gǔ duō lún luò,jǐ bèi xiāng féng dé xì lùn。

自玉石庄达天成寺

周得寿

树影沈沈合,山光簇簇浓。shù yǐng shěn shěn hé,shān guāng cù cù nóng。
苍烟来绝壑,落日在高峰。cāng yān lái jué hè,luò rì zài gāo fēng。
晚饭抄云子,香泉芼鹿茸。wǎn fàn chāo yún zi,xiāng quán mào lù rōng。
耽吟殊不寂,卧听上方钟。dān yín shū bù jì,wò tīng shàng fāng zhōng。

经沙陀作

徐敦仁

一旅勤王卷甲趋,竟能杀贼入冤句。yī lǚ qín wáng juǎn jiǎ qū,jìng néng shā zéi rù yuān jù。
李花又结他家子,蒲草重生只眼苻。lǐ huā yòu jié tā jiā zi,pú cǎo zhòng shēng zhǐ yǎn fú。
徐绩有功还赐姓,孙坚生子实开吴。xú jì yǒu gōng hái cì xìng,sūn jiān shēng zi shí kāi wú。
摇鞭闲向沙陀过,犹见鸦军日暮呼。yáo biān xián xiàng shā tuó guò,yóu jiàn yā jūn rì mù hū。

过峡

徐敦仁

奔流直下下牢关,峡束重重探百蛮。bēn liú zhí xià xià láo guān,xiá shù zhòng zhòng tàn bǎi mán。
峰峻石穿天上路,滩高浪滚雪中山。fēng jùn shí chuān tiān shàng lù,tān gāo làng gǔn xuě zhōng shān。
人同虎豹分崖住,身与蛟龙夺命还。rén tóng hǔ bào fēn yá zhù,shēn yǔ jiāo lóng duó mìng hái。
深夜一镫照孤睡,瓮头人鲊梦刀环。shēn yè yī dèng zhào gū shuì,wèng tóu rén zhǎ mèng dāo huán。

峡中当无滩处舟行亦平喜作

徐敦仁

漫言三峡皆奇险,亦有平漪百里余。màn yán sān xiá jiē qí xiǎn,yì yǒu píng yī bǎi lǐ yú。
沙软客行江底路,日斜人钓石中鱼。shā ruǎn kè xíng jiāng dǐ lù,rì xié rén diào shí zhōng yú。
酒斟琥珀浇愁垒,窗拓琉璃读异书。jiǔ zhēn hǔ pò jiāo chóu lěi,chuāng tuò liú lí dú yì shū。
一样客怀差可喜,小诗自写滴蟾蜍。yī yàng kè huái chà kě xǐ,xiǎo shī zì xiě dī chán chú。

游废寺

徐敦仁

草长数丈高于人,病僧如丐出应门。cǎo zhǎng shù zhàng gāo yú rén,bìng sēng rú gài chū yīng mén。
金刚身坏树生腹,蝙蝠乱飞疑黄昏。jīn gāng shēn huài shù shēng fù,biān fú luàn fēi yí huáng hūn。
浮云盛衰爽若失,散愁惟有杯中物。fú yún shèng shuāi shuǎng ruò shī,sàn chóu wéi yǒu bēi zhōng wù。
醉后狂歌声如龙,吓倒门前米汁佛。zuì hòu kuáng gē shēng rú lóng,xià dào mén qián mǐ zhī fú。

苦热

徐敦仁

火龙赩赫蟠晴穹,煎{火刍}万类薰爞爞。huǒ lóng xì hè pán qíng qióng,jiān huǒ chú wàn lèi xūn chóng chóng。
我时惮暑不敢出,终日枯坐如痴聋。wǒ shí dàn shǔ bù gǎn chū,zhōng rì kū zuò rú chī lóng。
解衣盘礴成裸国,束发髻紒犹儿童。jiě yī pán bó chéng luǒ guó,shù fā jì jì yóu ér tóng。
屋中灼烁尚有然,何况陇畔耕田农。wū zhōng zhuó shuò shàng yǒu rán,hé kuàng lǒng pàn gēng tián nóng。
昔我绝塞居蠮螉,号寒所苦惟隆冬。xī wǒ jué sāi jū yē wēng,hào hán suǒ kǔ wéi lóng dōng。
盛夏无事竹簟展,卓午尚可绉絺蒙。shèng xià wú shì zhú diàn zhǎn,zhuó wǔ shàng kě zhòu chī méng。
颇笑南北殊气候,赤帝怕度关山重。pǒ xiào nán běi shū qì hòu,chì dì pà dù guān shān zhòng。
今来此地作热客,逭暑无术增烦衷。jīn lái cǐ dì zuò rè kè,huàn shǔ wú shù zēng fán zhōng。
因思世事有反覆,盈虚消长情难同。yīn sī shì shì yǒu fǎn fù,yíng xū xiāo zhǎng qíng nán tóng。
昔如文物聚上国,被服儒雅多雍容。xī rú wén wù jù shàng guó,bèi fú rú yǎ duō yōng róng。
今如扰攘值摽季,戈戟驰突相撞冲。jīn rú rǎo rǎng zhí biāo jì,gē jǐ chí tū xiāng zhuàng chōng。
秦法烦苛汉宽大,如环无端相始终。qín fǎ fán kē hàn kuān dà,rú huán wú duān xiāng shǐ zhōng。
物理乘除类如此,胸中冰炭终无庸。wù lǐ chéng chú lèi rú cǐ,xiōng zhōng bīng tàn zhōng wú yōng。

秋暮遣怀

陶宗亮

人生天地一叶萍,利名役役三秋草。rén shēng tiān dì yī yè píng,lì míng yì yì sān qiū cǎo。
秋草能为春草新,苍颜难换朱颜好。qiū cǎo néng wèi chūn cǎo xīn,cāng yán nán huàn zhū yán hǎo。
篱前黄菊未开花,寂寞清樽冷怀抱。lí qián huáng jú wèi kāi huā,jì mò qīng zūn lěng huái bào。
秋风秋雨愁煞人,寒宵独坐心如捣。qiū fēng qiū yǔ chóu shā rén,hán xiāo dú zuò xīn rú dǎo。
出门拔剑壮盘游,霜华拂处尘氛少。chū mén bá jiàn zhuàng pán yóu,shuāng huá fú chù chén fēn shǎo。
朝凌五岳暮三洲,人世风波岂能保。cháo líng wǔ yuè mù sān zhōu,rén shì fēng bō qǐ néng bǎo。
不如归去卧糟丘,老死蓬蒿事幽讨。bù rú guī qù wò zāo qiū,lǎo sǐ péng hāo shì yōu tǎo。

山中春兴

赵勋

不肯作深想,诗教信口吟。bù kěn zuò shēn xiǎng,shī jiào xìn kǒu yín。
孤云连霁色,高树结重阴。gū yún lián jì sè,gāo shù jié zhòng yīn。
衰客归从昨,好山看到今。shuāi kè guī cóng zuó,hǎo shān kàn dào jīn。
野苔迷洞口,风过落花深。yě tái mí dòng kǒu,fēng guò luò huā shēn。

秋日城西远望

赵勋

望远诗情懒,浮云冷客心。wàng yuǎn shī qíng lǎn,fú yún lěng kè xīn。
涨痕留水岸,秋色接城阴。zhǎng hén liú shuǐ àn,qiū sè jiē chéng yīn。
默检间愁细,行歌露草深。mò jiǎn jiān chóu xì,xíng gē lù cǎo shēn。
残年废文字,妄想已消沈。cán nián fèi wén zì,wàng xiǎng yǐ xiāo shěn。

巡宪署食九头柑

钱元起

未见千头树,先尝九瓣柑。wèi jiàn qiān tóu shù,xiān cháng jiǔ bàn gān。
金衣和露剖,玉液带香含。jīn yī hé lù pōu,yù yè dài xiāng hán。
柏署颁荣赐,鲰生得饱谙。bǎi shǔ bān róng cì,zōu shēng dé bǎo ān。
徘徊归去晚,舌本尚馀甘。pái huái guī qù wǎn,shé běn shàng yú gān。

赋得开遍春花

钱元起

风恬日暖艳阳春,南陌东郊处处新。fēng tián rì nuǎn yàn yáng chūn,nán mò dōng jiāo chù chù xīn。
树底桃娘邀李妹,枝头蝶使唤蜂臣。shù dǐ táo niáng yāo lǐ mèi,zhī tóu dié shǐ huàn fēng chén。
石家帐幔虚前席,潘县芳菲拜后尘。shí jiā zhàng màn xū qián xí,pān xiàn fāng fēi bài hòu chén。
珍重青皇须驻辇,酒旗招遍赏花人。zhēn zhòng qīng huáng xū zhù niǎn,jiǔ qí zhāo biàn shǎng huā rén。