古诗词

客夜和南副弟韵

张谦

话旧眼难著,窥窗雨暗生。huà jiù yǎn nán zhù,kuī chuāng yǔ àn shēng。
惊心闻鹤唳,促膝听鸡声。jīng xīn wén hè lì,cù xī tīng jī shēng。
今夕聊杯酒,何年遂耦耕。jīn xī liáo bēi jiǔ,hé nián suì ǒu gēng。
雁行中道判,有梦不分明。yàn xíng zhōng dào pàn,yǒu mèng bù fēn míng。

扶沟道中

张谦

破晓出扶沟,遥天雾未收。pò xiǎo chū fú gōu,yáo tiān wù wèi shōu。
水痕侵客鬓,寒色上征裘。shuǐ hén qīn kè bìn,hán sè shàng zhēng qiú。
事业浑鸡肋,功名愧虎头。shì yè hún jī lē,gōng míng kuì hǔ tóu。
早知行役苦,悔不卧林丘。zǎo zhī xíng yì kǔ,huǐ bù wò lín qiū。

西水驿

张谦

停桡西水驿,击柝已三更。tíng ráo xī shuǐ yì,jī tuò yǐ sān gèng。
野阔诗怀壮,天寒酒力轻。yě kuò shī huái zhuàng,tiān hán jiǔ lì qīng。
雁声惊别梦,月色鉴离情。yàn shēng jīng bié mèng,yuè sè jiàn lí qíng。
江上多渔唱,征人睡未成。jiāng shàng duō yú chàng,zhēng rén shuì wèi chéng。

述怀

张谦

一粟乾坤泡影微,苍松翠竹自相依。yī sù qián kūn pào yǐng wēi,cāng sōng cuì zhú zì xiāng yī。
冰霜寒甚无椒酒,刀尺声催尚葛衣。bīng shuāng hán shén wú jiāo jiǔ,dāo chǐ shēng cuī shàng gé yī。
小有才华非至理,绝无闻见是玄机。xiǎo yǒu cái huá fēi zhì lǐ,jué wú wén jiàn shì xuán jī。
古今不少高贤传,毕竟柴桑似者稀。gǔ jīn bù shǎo gāo xián chuán,bì jìng chái sāng shì zhě xī。

高士湖

张谦

凉风瑟瑟起菰蒲,九十九峰青此湖。liáng fēng sè sè qǐ gū pú,jiǔ shí jiǔ fēng qīng cǐ hú。
高士不来鹤飞去,沙堤剩有月轮孤。gāo shì bù lái hè fēi qù,shā dī shèng yǒu yuè lún gū。

过友人旧宅

张谦

旧板桥边处士家,三间老屋自欹斜。jiù bǎn qiáo biān chù shì jiā,sān jiān lǎo wū zì yī xié。
野风忽送香过涧,开遍墙阴卐字花。yě fēng hū sòng xiāng guò jiàn,kāi biàn qiáng yīn wàn zì huā。

赠吴宾贤

张谦

朝暮多悲风,吹君海上屋。cháo mù duō bēi fēng,chuī jūn hǎi shàng wū。
君当未衰时,早已谢荣辱。jūn dāng wèi shuāi shí,zǎo yǐ xiè róng rǔ。
吟诗二十年,空斋苔藓绿。yín shī èr shí nián,kōng zhāi tái xiǎn lǜ。
戎马遍乾坤,贫老甘林麓。róng mǎ biàn qián kūn,pín lǎo gān lín lù。
贱子苦风尘,古道蒙相属。jiàn zi kǔ fēng chén,gǔ dào méng xiāng shǔ。
誓当归旧林,饥饿栖穷谷。shì dāng guī jiù lín,jī è qī qióng gǔ。
君钓槎头鱼,我侣涧边鹿。jūn diào chá tóu yú,wǒ lǚ jiàn biān lù。
万里岁寒心,相望慰幽独。wàn lǐ suì hán xīn,xiāng wàng wèi yōu dú。

同友登京口避风馆高阁望江题壁

陈玉璂

衮衮登楼兴,披襟坐上头。gǔn gǔn dēng lóu xīng,pī jīn zuò shàng tóu。
果知天地大,不尽古今愁。guǒ zhī tiān dì dà,bù jǐn gǔ jīn chóu。
孤塔烟中断,诸峰波面浮。gū tǎ yān zhōng duàn,zhū fēng bō miàn fú。
凭栏一长啸,明月夜横秋。píng lán yī zhǎng xiào,míng yuè yè héng qiū。

落叶

陈玉璂

木叶惊微脱,相看惜故枝。mù yè jīng wēi tuō,xiāng kàn xī gù zhī。
一秋今古梦,万树别离思。yī qiū jīn gǔ mèng,wàn shù bié lí sī。
入水飘无定,随风下每迟。rù shuǐ piāo wú dìng,suí fēng xià měi chí。
始知天地意,摇落总无私。shǐ zhī tiān dì yì,yáo luò zǒng wú sī。

霜叶

赵沅

微霜酿白露,一夜成新醅。wēi shuāng niàng bái lù,yī yè chéng xīn pēi。
树叶沾之红,直如不胜杯。shù yè zhān zhī hóng,zhí rú bù shèng bēi。
缤纷缀水面,渔人为徘徊。bīn fēn zhuì shuǐ miàn,yú rén wèi pái huái。
我顾谓渔人,何用多疑猜。wǒ gù wèi yú rén,hé yòng duō yí cāi。
清溪八九月,那有桃花来。qīng xī bā jiǔ yuè,nà yǒu táo huā lái。
相闻百里外,其山类天台。xiāng wén bǎi lǐ wài,qí shān lèi tiān tái。
中有双美姝,非复人间才。zhōng yǒu shuāng měi shū,fēi fù rén jiān cái。
题诗不用楮,红叶拾莓苔。tí shī bù yòng chǔ,hóng yè shí méi tái。
倘有相思句,可能为我媒。tǎng yǒu xiāng sī jù,kě néng wèi wǒ méi。

咏怀

陈毓瑞

春色满吾庐,庭前早不除。chūn sè mǎn wú lú,tíng qián zǎo bù chú。
腹饥聊煮字,手倦且抛书。fù jī liáo zhǔ zì,shǒu juàn qiě pāo shū。
鸟语疏林外,棋敲半局除。niǎo yǔ shū lín wài,qí qiāo bàn jú chú。
群山犹梦梦,蕃榻掩窗虚。qún shān yóu mèng mèng,fān tà yǎn chuāng xū。

辛丑冬月十七日朝廷接驾咏五言一律以志幸

陈毓瑞

鼓角震尘寰,銮舆西狩还。gǔ jiǎo zhèn chén huán,luán yú xī shòu hái。
思老三接近,仙诏九重颁。sī lǎo sān jiē jìn,xiān zhào jiǔ zhòng bān。
身岂星槎隔,时欣月桂攀。shēn qǐ xīng chá gé,shí xīn yuè guì pān。
直经卧龙处,天子霁容颜。zhí jīng wò lóng chù,tiān zi jì róng yán。

感时二律步周中丞韵

陈毓瑞

燕山寂寂朔风寒,世事崎岖放眼看。yàn shān jì jì shuò fēng hán,shì shì qí qū fàng yǎn kàn。
翻恨祖生空击楫,休言贡禹喜弹冠。fān hèn zǔ shēng kōng jī jí,xiū yán gòng yǔ xǐ dàn guān。
欷歔沧海红尘蔽,旋转乾坤赤手难。xī xū cāng hǎi hóng chén bì,xuán zhuǎn qián kūn chì shǒu nán。
病到危时关命脉,急培元气抚凋残。bìng dào wēi shí guān mìng mài,jí péi yuán qì fǔ diāo cán。

感时二律步周中丞韵

陈毓瑞

满腔热血不知寒,万里河山极目看。mǎn qiāng rè xuè bù zhī hán,wàn lǐ hé shān jí mù kàn。
君抚时艰嗟仰屋,民怀敌愤怒冲冠。jūn fǔ shí jiān jiē yǎng wū,mín huái dí fèn nù chōng guān。
红羊浩劫消沈易,白马同盟固结难。hóng yáng hào jié xiāo shěn yì,bái mǎ tóng méng gù jié nán。
果尔挥戈能反日,漫伤故国夕阳残。guǒ ěr huī gē néng fǎn rì,màn shāng gù guó xī yáng cán。

咏怀二首

陈毓瑞

迢迢云路欲相忘,惟有清风入画堂。tiáo tiáo yún lù yù xiāng wàng,wéi yǒu qīng fēng rù huà táng。
人到穷途诗亦瘦,心无宿累梦都香。rén dào qióng tú shī yì shòu,xīn wú sù lèi mèng dōu xiāng。
身闲惯病嵇康懒,才浅翻惭阮籍狂。shēn xián guàn bìng jī kāng lǎn,cái qiǎn fān cán ruǎn jí kuáng。
百尺高楼遥倚望,九霄鹏鸟自翱翔。bǎi chǐ gāo lóu yáo yǐ wàng,jiǔ xiāo péng niǎo zì áo xiáng。

咏怀二首

陈毓瑞

剑气冲霄百练霜,满腔心事恨偏长。jiàn qì chōng xiāo bǎi liàn shuāng,mǎn qiāng xīn shì hèn piān zhǎng。
庭前芝草原无种,雪裹梅花别有香。tíng qián zhī cǎo yuán wú zhǒng,xuě guǒ méi huā bié yǒu xiāng。
半世空教投笔误,一身翻为看书忙。bàn shì kōng jiào tóu bǐ wù,yī shēn fān wèi kàn shū máng。
少年同学如相问,好梦常都在故乡。shǎo nián tóng xué rú xiāng wèn,hǎo mèng cháng dōu zài gù xiāng。

挽绍兴秦烈妇二首

陈毓瑞

咏罢柏舟掩卷嗟,忽闻精卫出秦家。yǒng bà bǎi zhōu yǎn juǎn jiē,hū wén jīng wèi chū qín jiā。
鸿惊塞北伤春柳,蝶梦江南带雪花。hóng jīng sāi běi shāng chūn liǔ,dié mèng jiāng nán dài xuě huā。
强笑为欢全父命,返魂归榇计天涯。qiáng xiào wèi huān quán fù mìng,fǎn hún guī chèn jì tiān yá。
料知无限不平恨,化作钱塘处处鸦。liào zhī wú xiàn bù píng hèn,huà zuò qián táng chù chù yā。

挽绍兴秦烈妇二首

陈毓瑞

莫道闺帏饮恨长,争夸芳烈耀珂乡。mò dào guī wéi yǐn hèn zhǎng,zhēng kuā fāng liè yào kē xiāng。
三生伉俪缘俄顷,廿五韶华梦一场。sān shēng kàng lì yuán é qǐng,niàn wǔ sháo huá mèng yī chǎng。
生本昙花心已淡,死应同穴骨犹香。shēng běn tán huā xīn yǐ dàn,sǐ yīng tóng xué gǔ yóu xiāng。
他年墓木成连理,两两文禽话夕阳。tā nián mù mù chéng lián lǐ,liǎng liǎng wén qín huà xī yáng。

郭稚芳宿学八秩茶庆赠诗一律

陈毓瑞

西京高隐乐徜徉,霄汉乔松福荫长。xī jīng gāo yǐn lè cháng yáng,xiāo hàn qiáo sōng fú yīn zhǎng。
画里邃深挥素匹,文章豪富括青囊。huà lǐ suì shēn huī sù pǐ,wén zhāng háo fù kuò qīng náng。
性成孝节标枫里,诗有渊源话玉堂。xìng chéng xiào jié biāo fēng lǐ,shī yǒu yuān yuán huà yù táng。
正喜逢年椒献颂,捧觞拜首祝汾阳。zhèng xǐ féng nián jiāo xiàn sòng,pěng shāng bài shǒu zhù fén yáng。

谢俊千先生五十初度赠诗一首

陈毓瑞

养晦东山五十霜,九如献颂醉飞觞。yǎng huì dōng shān wǔ shí shuāng,jiǔ rú xiàn sòng zuì fēi shāng。
矞皇诗句称三绝,高迈函情寄八琅。yù huáng shī jù chēng sān jué,gāo mài hán qíng jì bā láng。
应羡刘伶能旷达,莫嗤阮籍是猖狂。yīng xiàn liú líng néng kuàng dá,mò chī ruǎn jí shì chāng kuáng。
自来酒隐成仙侣,敢信壶中日月长。zì lái jiǔ yǐn chéng xiān lǚ,gǎn xìn hú zhōng rì yuè zhǎng。