古诗词

秦驻山歌

钟梁

留侯椎折秦副车,惜哉此行不击计议疏。liú hóu chuí zhé qín fù chē,xī zāi cǐ xíng bù jī jì yì shū。
博浪车行疾如驶,那比斯山巀嶪巑岏皇驻舆。bó làng chē xíng jí rú shǐ,nà bǐ sī shān jié yè cuán wán huáng zhù yú。
驻舆意不乐海山仙人排云落。zhù yú yì bù lè hǎi shān xiān rén pái yún luò。
鞭石驱海戴六鳌,蛟龙潜窟不敢攫。biān shí qū hǎi dài liù áo,jiāo lóng qián kū bù gǎn jué。
我闻兹游事在三十有六年,鲍鱼遗臭踵不旋。wǒ wén zī yóu shì zài sān shí yǒu liù nián,bào yú yí chòu zhǒng bù xuán。
胡为运终梦战争,海神震慑巨鱼惊。hú wèi yùn zhōng mèng zhàn zhēng,hǎi shén zhèn shè jù yú jīng。
又闻阿房起宫殿,东南财赋搜括遍。yòu wén ā fáng qǐ gōng diàn,dōng nán cái fù sōu kuò biàn。
斯山斩伐讵有遗木魅,睒睗喋血疑从辇前溅。sī shān zhǎn fá jù yǒu yí mù mèi,shǎn shì dié xuè yí cóng niǎn qián jiàn。
呜呼祖龙计亦拙,咸阳此来成永诀。wū hū zǔ lóng jì yì zhuō,xián yáng cǐ lái chéng yǒng jué。
重瞳之炬大海愁,急湍拍岸声声含呜咽。zhòng tóng zhī jù dà hǎi chóu,jí tuān pāi àn shēng shēng hán wū yàn。
君不见山之绝顶鹰为窠,鹰瞵闪烁如催梭。jūn bù jiàn shān zhī jué dǐng yīng wèi kē,yīng lín shǎn shuò rú cuī suō。
电光一瞥千里外,双眸炯炯为皇东向诇丰沛。diàn guāng yī piē qiān lǐ wài,shuāng móu jiǒng jiǒng wèi huáng dōng xiàng xiòng fēng pèi。

送外之广陵

钱蕙纕

往事休重省,时来且自强。wǎng shì xiū zhòng shěng,shí lái qiě zì qiáng。
男儿能作健,蓬筚亦辉光。nán ér néng zuò jiàn,péng bì yì huī guāng。
旅食风霜苦,离居岁月长。lǚ shí fēng shuāng kǔ,lí jū suì yuè zhǎng。
傥成苏季志,惟望早还乡。tǎng chéng sū jì zhì,wéi wàng zǎo hái xiāng。

寒夜吟

钱蕙纕

江干诸姊妹,此夕正相思。jiāng gàn zhū zǐ mèi,cǐ xī zhèng xiāng sī。
那信寒闺内,孤镫独赋诗。nà xìn hán guī nèi,gū dèng dú fù shī。

寒夜吟

钱蕙纕

天涯沦落久,能免怨离群。tiān yá lún luò jiǔ,néng miǎn yuàn lí qún。
赋尽伤心句,何由寄汝闻。fù jǐn shāng xīn jù,hé yóu jì rǔ wén。

闺友戏呼余为女书痴偶成一绝聊以见志

钱蕙纕

几回惆怅叹蛾眉,寂处深闺未有师。jǐ huí chóu chàng tàn é méi,jì chù shēn guī wèi yǒu shī。
但使一朝通妙义,不妨人唤女书痴。dàn shǐ yī cháo tōng miào yì,bù fáng rén huàn nǚ shū chī。

秋感

钱蕙纕

凉飙日夜至,落叶满平原。liáng biāo rì yè zhì,luò yè mǎn píng yuán。
敷荣艳春节,萎脱馀秋根。fū róng yàn chūn jié,wēi tuō yú qiū gēn。
客心易感物,岂不思故园。kè xīn yì gǎn wù,qǐ bù sī gù yuán。
别离经万里,愁苦难具言。bié lí jīng wàn lǐ,chóu kǔ nán jù yán。
昔为掌中珍,锦幄施华轩。xī wèi zhǎng zhōng zhēn,jǐn wò shī huá xuān。
今作路旁草,稀逢雨露恩。jīn zuò lù páng cǎo,xī féng yǔ lù ēn。
飘零每自惜,患害仍朝昏。piāo líng měi zì xī,huàn hài réng cháo hūn。
内养学玄豹,外术惭白猿。nèi yǎng xué xuán bào,wài shù cán bái yuán。
湘江有馀恨,纨扇多愁怨。xiāng jiāng yǒu yú hèn,wán shàn duō chóu yuàn。
黾勉修令德,迁延弭众冤。mǐn miǎn xiū lìng dé,qiān yán mǐ zhòng yuān。
归云拥昃日,昏鸟向林翻。guī yún yōng zè rì,hūn niǎo xiàng lín fān。
独立久延伫,忧伤谁与论。dú lì jiǔ yán zhù,yōu shāng shuí yǔ lùn。

夜坐

钱蕙纕

遥夜不成寐,披襟坐前扉。yáo yè bù chéng mèi,pī jīn zuò qián fēi。
凉月下庭砌,北风吹罗帏。liáng yuè xià tíng qì,běi fēng chuī luó wéi。
花阴纷倚薄,潭影相含辉。huā yīn fēn yǐ báo,tán yǐng xiāng hán huī。
人幽境逾寂,心定无是非。rén yōu jìng yú jì,xīn dìng wú shì fēi。
有衣聊自著,有笔聊自挥。yǒu yī liáo zì zhù,yǒu bǐ liáo zì huī。
顾影即为伴,闲吟亦疗饥。gù yǐng jí wèi bàn,xián yín yì liáo jī。
疏慵存我拙,傲慢任人诽。shū yōng cún wǒ zhuō,ào màn rèn rén fěi。
失足良可悯,坚志谁能违。shī zú liáng kě mǐn,jiān zhì shuí néng wéi。
盈满易倾覆,荣枯同所归。yíng mǎn yì qīng fù,róng kū tóng suǒ guī。
迟明园径熟,浥露摘芳薇。chí míng yuán jìng shú,yì lù zhāi fāng wēi。

江村

钱蕙纕

江村时纵目,情景似瀼西。jiāng cūn shí zòng mù,qíng jǐng shì ráng xī。
地让群山曲,天临旷野低。dì ràng qún shān qū,tiān lín kuàng yě dī。
浮云连远树,飞瀑接前溪。fú yún lián yuǎn shù,fēi pù jiē qián xī。
安得襄阳笔,摊笺一品题。ān dé xiāng yáng bǐ,tān jiān yī pǐn tí。

或问翁归有所积否作诗答之

钱蕙纕

半生作宦世相违,隐退匆匆返旧扉。bàn shēng zuò huàn shì xiāng wéi,yǐn tuì cōng cōng fǎn jiù fēi。
一路云山都不带,满船惟载月明归。yī lù yún shān dōu bù dài,mǎn chuán wéi zài yuè míng guī。
西粤曾经宦辙驰,金陵住久岁频移。xī yuè céng jīng huàn zhé chí,jīn líng zhù jiǔ suì pín yí。
归来自检行囊里,赢得钟山数首诗。guī lái zì jiǎn xíng náng lǐ,yíng dé zhōng shān shù shǒu shī。

江行杂咏

钱蕙纕

归舟顺流轻疾,白鸟眠沙正安。guī zhōu shùn liú qīng jí,bái niǎo mián shā zhèng ān。
惊起却飞何处,随风飘落前滩。jīng qǐ què fēi hé chù,suí fēng piāo luò qián tān。

江行杂咏

钱蕙纕

远岸连天莫辨,青山似有若无。yuǎn àn lián tiān mò biàn,qīng shān shì yǒu ruò wú。
隐隐牧童何许,牛羊闲嚼平芜。yǐn yǐn mù tóng hé xǔ,niú yáng xián jué píng wú。

夜坐

朱颖

一雨乍收暑,虚堂坐晚凉。yī yǔ zhà shōu shǔ,xū táng zuò wǎn liáng。
萤光穿竹径,花气扑藤床。yíng guāng chuān zhú jìng,huā qì pū téng chuáng。
卖老抛书课,扶衰藉药囊。mài lǎo pāo shū kè,fú shuāi jí yào náng。
平生爱秋夜,不惜数更长。píng shēng ài qiū yè,bù xī shù gèng zhǎng。

月下

朱颖

古今同是月,代谢几人看。gǔ jīn tóng shì yuè,dài xiè jǐ rén kàn。
此夕一樽酒,百年聊自欢。cǐ xī yī zūn jiǔ,bǎi nián liáo zì huān。
潇湘秋入梦,关塞夜生寒。xiāo xiāng qiū rù mèng,guān sāi yè shēng hán。
慷慨还悲感,更残独倚阑。kāng kǎi hái bēi gǎn,gèng cán dú yǐ lán。

秋日归里口号

朱颖

蟹紫菱青北雁飞,劳肩甫息去征衣。xiè zǐ líng qīng běi yàn fēi,láo jiān fǔ xī qù zhēng yī。
褰帷病妇看悲喜,扶杖慈亲询瘦肥。qiān wéi bìng fù kàn bēi xǐ,fú zhàng cí qīn xún shòu féi。
本有一瓢曲肱好,并无五斗折腰非。běn yǒu yī piáo qū gōng hǎo,bìng wú wǔ dòu zhé yāo fēi。
从今若许逃羁绁,秋水柴门傍钓矶。cóng jīn ruò xǔ táo jī xiè,qiū shuǐ chái mén bàng diào jī。

横塘道中

朱颖

舴艋横塘破晓烟,薄寒风物爱翛然。zé měng héng táng pò xiǎo yān,báo hán fēng wù ài xiāo rán。
数峰青出疏林外,一刹红遮断岸边。shù fēng qīng chū shū lín wài,yī shā hóng zhē duàn àn biān。
茅舍互歌打稻侣,湖桥挝鼓卖鱼船。máo shě hù gē dǎ dào lǚ,hú qiáo wō gǔ mài yú chuán。
从今不独耽丘壑,更拟村居度晚年。cóng jīn bù dú dān qiū hè,gèng nǐ cūn jū dù wǎn nián。

贫居自励

朱颖

秋空野鹤任翱翔,不复朱门恋稻粱。qiū kōng yě hè rèn áo xiáng,bù fù zhū mén liàn dào liáng。
记得渭南诗句好,书生饿死亦寻常。jì dé wèi nán shī jù hǎo,shū shēng è sǐ yì xún cháng。

秋柳四章

徐骘民

秋雨潇潇欲断魂,那堪瘦影黯衡门。qiū yǔ xiāo xiāo yù duàn hún,nà kān shòu yǐng àn héng mén。
萧疏洛里传霜信,披拂章台乱月痕。xiāo shū luò lǐ chuán shuāng xìn,pī fú zhāng tái luàn yuè hén。
羌笛凄凉吹绝塞,残蝉断续咽寒村。qiāng dí qī liáng chuī jué sāi,cán chán duàn xù yàn hán cūn。
烟花六代都零落,寂寞陶家漫理论。yān huā liù dài dōu líng luò,jì mò táo jiā màn lǐ lùn。

秋柳四章

徐骘民

枝枝摇曳拂寒霜,不似依依春草塘。zhī zhī yáo yè fú hán shuāng,bù shì yī yī chūn cǎo táng。
赋就枚生留彩笔,诗吟谢女检青箱。fù jiù méi shēng liú cǎi bǐ,shī yín xiè nǚ jiǎn qīng xiāng。
枉从越国怜西子,莫向梁园问孝王。wǎng cóng yuè guó lián xī zi,mò xiàng liáng yuán wèn xiào wáng。
风景洛阳人已去,月明凄绝永丰坊。fēng jǐng luò yáng rén yǐ qù,yuè míng qī jué yǒng fēng fāng。

秋柳四章

徐骘民

处处砧声动捣衣,江南佳景感时非。chù chù zhēn shēng dòng dǎo yī,jiāng nán jiā jǐng gǎn shí fēi。
荒寒古道行人少,寥寂长亭去马稀。huāng hán gǔ dào xíng rén shǎo,liáo jì zhǎng tíng qù mǎ xī。
水涴眉痕知叶落,波飘絮果忆花飞。shuǐ wò méi hén zhī yè luò,bō piāo xù guǒ yì huā fēi。
长杨故阙寒乌集,欲问前朝事事违。zhǎng yáng gù quē hán wū jí,yù wèn qián cháo shì shì wéi。

秋柳四章

徐骘民

春风袅袅正堪怜,只见平芜十里烟。chūn fēng niǎo niǎo zhèng kān lián,zhǐ jiàn píng wú shí lǐ yān。
闺阁离愁犹缕缕,阳关别恨益绵绵。guī gé lí chóu yóu lǚ lǚ,yáng guān bié hèn yì mián mián。
风流张绪思前日,涕泪桓温感往年。fēng liú zhāng xù sī qián rì,tì lèi huán wēn gǎn wǎng nián。
惆怅秋深残照里,不堪回首古城边。chóu chàng qiū shēn cán zhào lǐ,bù kān huí shǒu gǔ chéng biān。