古诗词

虔州道中

刘敦元

野筱丛生水拍堤,辘轳声里竹鸡啼。yě xiǎo cóng shēng shuǐ pāi dī,lù lú shēng lǐ zhú jī tí。
两三略彴斜阳晚,二月春风花满溪。liǎng sān lüè zhuó xié yáng wǎn,èr yuè chūn fēng huā mǎn xī。

虔州道中

刘敦元

沈霾几日放春晴,十里芳塍两岸平。shěn mái jǐ rì fàng chūn qíng,shí lǐ fāng chéng liǎng àn píng。
黄到菜花青入麦,咏鸿亭下过清明。huáng dào cài huā qīng rù mài,yǒng hóng tíng xià guò qīng míng。

赠符际堂

刘敦元

豪狂走马入京洛,怀中名纸空台阁。háo kuáng zǒu mǎ rù jīng luò,huái zhōng míng zhǐ kōng tái gé。
四海人谁知骏良,冀群长啸天风落。sì hǎi rén shuí zhī jùn liáng,jì qún zhǎng xiào tiān fēng luò。
潦倒浮生四十年,乘槎远破珠江烟。lǎo dào fú shēng sì shí nián,chéng chá yuǎn pò zhū jiāng yān。
冯驩老矣不营窟,覆耳白发徒皤然。féng huān lǎo yǐ bù yíng kū,fù ěr bái fā tú pó rán。
中山君,管城子,平生托此为终始。zhōng shān jūn,guǎn chéng zi,píng shēng tuō cǐ wèi zhōng shǐ。
五岭屹屹珊格高,大海一滴蟾蜍水。wǔ lǐng yì yì shān gé gāo,dà hǎi yī dī chán chú shuǐ。
万言陈策阻侯门,怒冠上溯星光紫。wàn yán chén cè zǔ hóu mén,nù guān shàng sù xīng guāng zǐ。
我今有美酒,新漉蒲桃浆。wǒ jīn yǒu měi jiǔ,xīn lù pú táo jiāng。
高挹北斗向空碧,与君斟酌凌苍茫。gāo yì běi dòu xiàng kōng bì,yǔ jūn zhēn zhuó líng cāng máng。
蓬壶咫尺不可去,手把芙蓉自延伫。péng hú zhǐ chǐ bù kě qù,shǒu bǎ fú róng zì yán zhù。

登粤秀山

刘敦元

楚人一炬秦灰冷,汉室金汤迁洛鼎。chǔ rén yī jù qín huī lěng,hàn shì jīn tāng qiān luò dǐng。
九枝赤日丽中天,人间爝火齐销泯。jiǔ zhī chì rì lì zhōng tiān,rén jiān jué huǒ qí xiāo mǐn。
何物小尉龙川陀,称王已足帝为何。hé wù xiǎo wèi lóng chuān tuó,chēng wáng yǐ zú dì wèi hé。
黄屋左纛不数世,楼船横浦来伏波。huáng wū zuǒ dào bù shù shì,lóu chuán héng pǔ lái fú bō。
鋹祖孙亦狡悍,手取潮韶桂容管。yǎn chǎng zǔ sūn yì jiǎo hàn,shǒu qǔ cháo sháo guì róng guǎn。
刺史谁呼属洛州,风流天子春光满。cì shǐ shuí hū shǔ luò zhōu,fēng liú tiān zi chūn guāng mǎn。
珍珠沟水火山香,璇房银殿相辉煌。zhēn zhū gōu shuǐ huǒ shān xiāng,xuán fáng yín diàn xiāng huī huáng。
那知身作降王长,茂陵玉碗难终藏。nà zhī shēn zuò jiàng wáng zhǎng,mào líng yù wǎn nán zhōng cáng。
粤中自昔成战垒,负贩侯王今已矣。yuè zhōng zì xī chéng zhàn lěi,fù fàn hóu wáng jīn yǐ yǐ。
朝汉高台落日寒,呼銮古道悲风起。cháo hàn gāo tái luò rì hán,hū luán gǔ dào bēi fēng qǐ。
我登粤秀俯众山,海天如镜无波澜。wǒ dēng yuè xiù fǔ zhòng shān,hǎi tiān rú jìng wú bō lán。
圣人当阳百灵顺,中原瑞气涵诸蛮。shèng rén dāng yáng bǎi líng shùn,zhōng yuán ruì qì hán zhū mán。
分茅铜柱不可攀,长与罗浮四百三十二峰同孱颜。fēn máo tóng zhù bù kě pān,zhǎng yǔ luó fú sì bǎi sān shí èr fēng tóng càn yán。

镇海楼远眺

刘敦元

高阁星河近,登临万峰屯。gāo gé xīng hé jìn,dēng lín wàn fēng tún。
云光连岸失,海势挟山奔。yún guāng lián àn shī,hǎi shì xié shān bēn。
终古此潮汐,双丸自吐吞。zhōng gǔ cǐ cháo xī,shuāng wán zì tǔ tūn。
茫茫抚身世,鸥鸟起沙村。máng máng fǔ shēn shì,ōu niǎo qǐ shā cūn。

五人墓

刘敦元

承明殿上歌声靡,东林社中悲声起。chéng míng diàn shàng gē shēng mí,dōng lín shè zhōng bēi shēng qǐ。
谣传委鬼唱茄花,儿孙鹰犬纷爪牙。yáo chuán wěi guǐ chàng jiā huā,ér sūn yīng quǎn fēn zhǎo yá。
毅气觥觥清君侧,铁骨嶙峋三代直。yì qì gōng gōng qīng jūn cè,tiě gǔ lín xún sān dài zhí。
夜飞缇骑响寒风,咫尺吴云黯无色。yè fēi tí qí xiǎng hán fēng,zhǐ chǐ wú yún àn wú sè。
闭户非无卿大夫,挺身奋激来屠沽。bì hù fēi wú qīng dà fū,tǐng shēn fèn jī lái tú gū。
满腔热血泼江水,阴霾天翳闻喧呼。mǎn qiāng rè xuè pō jiāng shuǐ,yīn mái tiān yì wén xuān hū。
杜鹃啼处山竹裂,星光惨澹凄残月。dù juān tí chù shān zhú liè,xīng guāng cǎn dàn qī cán yuè。
市门一击博浪椎,草痕尽染苌弘血。shì mén yī jī bó làng chuí,cǎo hén jǐn rǎn cháng hóng xuè。
吁嗟乎!九枝日出冰山消,生祠瓦砾埋蓬蒿。xū jiē hū!jiǔ zhī rì chū bīng shān xiāo,shēng cí wǎ lì mái péng hāo。
行人终古伤前朝,摩挲四字丰碑高。xíng rén zhōng gǔ shāng qián cháo,mó sā sì zì fēng bēi gāo。

咏宝刀同一飞作

刘敦元

昆吾之锋经百鍊,手掣寒光飞急电。kūn wú zhī fēng jīng bǎi liàn,shǒu chè hán guāng fēi jí diàn。
空庭大木风飕飕,萧然一夕天地秋,老魅惊走野狐愁。kōng tíng dà mù fēng sōu sōu,xiāo rán yī xī tiān dì qiū,lǎo mèi jīng zǒu yě hú chóu。
雄心上凌层霄紫,伈伈睍睍吾曹耻。xióng xīn shàng líng céng xiāo zǐ,xǐn xǐn xiàn xiàn wú cáo chǐ。
世间不平事有几,且挂床头遇知己。shì jiān bù píng shì yǒu jǐ,qiě guà chuáng tóu yù zhī jǐ。

江干野望

张柚云

矶头间注目,秋水碧盈盈。jī tóu jiān zhù mù,qiū shuǐ bì yíng yíng。
龙卧寒潭寂,虹飞断岸明。lóng wò hán tán jì,hóng fēi duàn àn míng。
菱歌惊鹭起,塔影印波清。líng gē jīng lù qǐ,tǎ yǐng yìn bō qīng。
何处芙蓉发,幽香扑袖生。hé chù fú róng fā,yōu xiāng pū xiù shēng。

笋崖月夜听徐傅舟弹琴

王文治

大海无人处,月明生暗潮。dà hǎi wú rén chù,yuè míng shēng àn cháo。
孤琴时一奏,白露下层霄。gū qín shí yī zòu,bái lù xià céng xiāo。
夜静水逾淡,秋凉天更遥。yè jìng shuǐ yú dàn,qiū liáng tiān gèng yáo。
鲛人如解听,清泪湿冰绡。jiāo rén rú jiě tīng,qīng lèi shī bīng xiāo。

伯牙琴台

王文治

伯牙千载后,犹自有琴台。bó yá qiān zài hòu,yóu zì yǒu qín tái。
秋水淡无际,暮山相向来。qiū shuǐ dàn wú jì,mù shān xiāng xiàng lái。
日余有千曲,欲奏心徘徊。rì yú yǒu qiān qū,yù zòu xīn pái huái。
但恐无钟子,素襟谁与开。dàn kǒng wú zhōng zi,sù jīn shuí yǔ kāi。

练光楼小集

王文治

偶借春光一倚楼,顿令才士感前游。ǒu jiè chūn guāng yī yǐ lóu,dùn lìng cái shì gǎn qián yóu。
十年残梦俱鸿爪,万里归人乍白头。shí nián cán mèng jù hóng zhǎo,wàn lǐ guī rén zhà bái tóu。
流水无情终惜别,名山有酒便消愁。liú shuǐ wú qíng zhōng xī bié,míng shān yǒu jiǔ biàn xiāo chóu。
拂衣更向沧江笑,何处云天是十洲。fú yī gèng xiàng cāng jiāng xiào,hé chù yún tiān shì shí zhōu。

仓卒

王文治

仓卒征南下碧油,初闻衽席过貔貅。cāng zú zhēng nán xià bì yóu,chū wén rèn xí guò pí xiū。
服牛未定输粮策,缚虎先为入穴谋。fú niú wèi dìng shū liáng cè,fù hǔ xiān wèi rù xué móu。
岂料空弮真遇敌,当时一饭胜封侯。qǐ liào kōng quān zhēn yù dí,dāng shí yī fàn shèng fēng hóu。
星桥火树张镫夜,羽檄飞驰正未休。xīng qiáo huǒ shù zhāng dèng yè,yǔ xí fēi chí zhèng wèi xiū。

仓卒

王文治

属草真传用左徒,登坛高议日纷如。shǔ cǎo zhēn chuán yòng zuǒ tú,dēng tán gāo yì rì fēn rú。
漫言蛇鸟亲临阵,已觉螳螂敢抗车。màn yán shé niǎo qīn lín zhèn,yǐ jué táng láng gǎn kàng chē。
虎旅不遵孙武约,鲰生原诵赵奢书。hǔ lǚ bù zūn sūn wǔ yuē,zōu shēng yuán sòng zhào shē shū。
夷酋一队翻堪仗,娘子孤军直捣虚。yí qiú yī duì fān kān zhàng,niáng zi gū jūn zhí dǎo xū。

仓卒

王文治

兰池笠毂旧声名,一眚何尝替孟明。lán chí lì gǔ jiù shēng míng,yī shěng hé cháng tì mèng míng。
军政才闻诛后至,将星忽报落前营。jūn zhèng cái wén zhū hòu zhì,jiāng xīng hū bào luò qián yíng。
九龙移仗边风急,双鹘横霄塞草平。jiǔ lóng yí zhàng biān fēng jí,shuāng gǔ héng xiāo sāi cǎo píng。
可惜希文穷塞主,长天落日闭孤城。kě xī xī wén qióng sāi zhǔ,zhǎng tiān luò rì bì gū chéng。

安宁道中即事

王文治

夜来春雨润垂杨,春水新生不满塘。yè lái chūn yǔ rùn chuí yáng,chūn shuǐ xīn shēng bù mǎn táng。
日暮平原风过处,菜花香杂豆花香。rì mù píng yuán fēng guò chù,cài huā xiāng zá dòu huā xiāng。

安南国贡使阮辉?登岳阳楼有句云雾借山光吞去鸟客从镜上数归渔颇觉新隽阮安南探花也

王文治

淡云微雨朝鲜使,去鸟归渔交趾才。dàn yún wēi yǔ cháo xiān shǐ,qù niǎo guī yú jiāo zhǐ cái。
我是中朝旧供奉,江湖白发首重回。wǒ shì zhōng cháo jiù gōng fèng,jiāng hú bái fā shǒu zhòng huí。

送叶书山先生归里

王文治

怀抱异时俗,居官亦隐沦。huái bào yì shí sú,jū guān yì yǐn lún。
廿年依襟闼,屋舍如荒村。niàn nián yī jīn tà,wū shě rú huāng cūn。
门前秋草长,日夕闻蛩喧。mén qián qiū cǎo zhǎng,rì xī wén qióng xuān。
尚余万卷书,开函对古人。shàng yú wàn juǎn shū,kāi hán duì gǔ rén。
时得惬心句,还招贱子论。shí dé qiè xīn jù,hái zhāo jiàn zi lùn。

东平道中见曹竹墟辛巳题壁诗即次韵寄之

王文治

前年风雪中,送君还乡里。qián nián fēng xuě zhōng,sòng jūn hái xiāng lǐ。
今年暮春天,别君凤城里。jīn nián mù chūn tiān,bié jūn fèng chéng lǐ。
单车走滇南,中道靡所止。dān chē zǒu diān nán,zhōng dào mí suǒ zhǐ。
东西感鸿飞,岁月惊马齿。dōng xī gǎn hóng fēi,suì yuè jīng mǎ chǐ。
旧时欢燕深,离索复于此。jiù shí huān yàn shēn,lí suǒ fù yú cǐ。
他年再相见,须鬓可知矣。tā nián zài xiāng jiàn,xū bìn kě zhī yǐ。
努力供奉班,圭璋式朝士。nǔ lì gōng fèng bān,guī zhāng shì cháo shì。

游顾龙山

王文治

偶然慕丘壑,出郭遵溪澳。ǒu rán mù qiū hè,chū guō zūn xī ào。
行行不知远,遂以穷山谷。xíng xíng bù zhī yuǎn,suì yǐ qióng shān gǔ。
山色荒逾秀,水容寒更渌。shān sè huāng yú xiù,shuǐ róng hán gèng lù。
高松坠残雪,冻雨洒幽竹。gāo sōng zhuì cán xuě,dòng yǔ sǎ yōu zhú。
古殿闭苔深,孤塔留云宿。gǔ diàn bì tái shēn,gū tǎ liú yún sù。
日暮红霞起,晴光泛波縠。rì mù hóng xiá qǐ,qíng guāng fàn bō hú。
渔舟天末归,凫鸥相与逐。yú zhōu tiān mò guī,fú ōu xiāng yǔ zhú。
怅怅羁旅人,怀古伤幽独。chàng chàng jī lǚ rén,huái gǔ shāng yōu dú。

修禊浮玉山亭怀李琴夫

王文治

夭桃三月红雨飞,水边修禊春风微。yāo táo sān yuè hóng yǔ fēi,shuǐ biān xiū xì chūn fēng wēi。
采兰仕女青玉佩,折花郎君白袷衣。cǎi lán shì nǚ qīng yù pèi,zhé huā láng jūn bái jiá yī。
接天草色日将夕,满路莺啼人未归。jiē tiān cǎo sè rì jiāng xī,mǎn lù yīng tí rén wèi guī。
记得去年山酒熟,一楼明月咏芳菲。jì dé qù nián shān jiǔ shú,yī lóu míng yuè yǒng fāng fēi。