古诗词

八月十二夜同幼点宿听水斋

陈宝琛

拥褐居然主客图,得闲且共尽欢娱。yōng hè jū rán zhǔ kè tú,dé xián qiě gòng jǐn huān yú。
十年山态无穷变,敢倚林岩总属吾?shí nián shān tài wú qióng biàn,gǎn yǐ lín yán zǒng shǔ wú?

读孟子

陈宝琛

王政齐梁且未行,鲁衰滕褊更谁成?wáng zhèng qí liáng qiě wèi xíng,lǔ shuāi téng biǎn gèng shuí chéng?
七篇何与蝇营事,侥幸臧仓浪挂名。qī piān hé yǔ yíng yíng shì,jiǎo xìng zāng cāng làng guà míng。

朱二子涵留宿寓斋得诗四首

陈宝琛

宣南春梦一痕无,却向江天话酒炉。xuān nán chūn mèng yī hén wú,què xiàng jiāng tiān huà jiǔ lú。
障壁丑书浑自忘,怪君犹不弃鸦涂。zhàng bì chǒu shū hún zì wàng,guài jūn yóu bù qì yā tú。

朱二子涵留宿寓斋得诗四首

陈宝琛

坐上何郎旧饮仙,别来牢落亦华颠。zuò shàng hé láng jiù yǐn xiān,bié lái láo luò yì huá diān。
人生畏友谁能少,太息圭庵不假年!rén shēng wèi yǒu shuí néng shǎo,tài xī guī ān bù jiǎ nián!

朱二子涵留宿寓斋得诗四首

陈宝琛

伤时痛逝老尚书,闻说聪强渐不如。shāng shí tòng shì lǎo shàng shū,wén shuō cōng qiáng jiàn bù rú。
别十七年千万绪,怕从公语且归欤!bié shí qī nián qiān wàn xù,pà cóng gōng yǔ qiě guī yú!

朱二子涵留宿寓斋得诗四首

陈宝琛

絮酒哀馀敢久淹?xù jiǔ āi yú gǎn jiǔ yān?
蒋山笑我类髡钳。jiǎng shān xiào wǒ lèi kūn qián。
如何江海三千里,良觌当前失伯严!rú hé jiāng hǎi sān qiān lǐ,liáng dí dāng qián shī bó yán!

天心阁山矾将谢默园夜过留饮花下

陈宝琛

尚有移灯刮目人,过时那便委芳尘?shàng yǒu yí dēng guā mù rén,guò shí nà biàn wěi fāng chén?
维摩老矣空诸相,尽自销魂十九春。wéi mó lǎo yǐ kōng zhū xiāng,jǐn zì xiāo hún shí jiǔ chūn。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

楼外三峰不世情,四时向我敞云屏。lóu wài sān fēng bù shì qíng,sì shí xiàng wǒ chǎng yún píng。
平生浪费寻山屐,何似支头看送青。píng shēng làng fèi xún shān jī,hé shì zhī tóu kàn sòng qīng。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

建瓴千里走滩声,汇到双流濑顿平。jiàn líng qiān lǐ zǒu tān shēng,huì dào shuāng liú lài dùn píng。
入峡海潮还出峡,和沙淘尽可怜生。rù xiá hǎi cháo hái chū xiá,hé shā táo jǐn kě lián shēng。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

菜花香后橘花香,田舍家风别众芳。cài huā xiāng hòu jú huā xiāng,tián shě jiā fēng bié zhòng fāng。
说向城坊犹不省,野人何自献君王?shuō xiàng chéng fāng yóu bù shěng,yě rén hé zì xiàn jūn wáng?

沧趣楼杂诗

陈宝琛

长年手泽付缄扃,集古思编久不成。zhǎng nián shǒu zé fù jiān jiōng,jí gǔ sī biān jiǔ bù chéng。
却累人间求拓本,荒滨终愧未销声。què lèi rén jiān qiú tuò běn,huāng bīn zhōng kuì wèi xiāo shēng。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

敢嫌池渌照鬑鬑,庭树亲栽尽出檐。gǎn xián chí lù zhào lián lián,tíng shù qīn zāi jǐn chū yán。
障得骄阳偏碍月,故知人事不能兼。zhàng dé jiāo yáng piān ài yuè,gù zhī rén shì bù néng jiān。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

半丸古墨自研平,鼻舌留香比茗清。bàn wán gǔ mò zì yán píng,bí shé liú xiāng bǐ míng qīng。
一鸟不呜蝉亦歇,风廊橐橐榻碑声。yī niǎo bù wū chán yì xiē,fēng láng tuó tuó tà bēi shēng。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

一年最可人心目,幼绿秧针乳鸭黄。yī nián zuì kě rén xīn mù,yòu lǜ yāng zhēn rǔ yā huáng。
着意相看能几日,小窗犹及好风光。zhe yì xiāng kàn néng jǐ rì,xiǎo chuāng yóu jí hǎo fēng guāng。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

老翁兴发作儿嬉,闲倚梅根下钓丝。lǎo wēng xīng fā zuò ér xī,xián yǐ méi gēn xià diào sī。
自笑六鳌五十犗,却糜春蚓饵蟛蜞。zì xiào liù áo wǔ shí jiè,què mí chūn yǐn ěr péng qí。

沧趣楼杂诗

陈宝琛

旧书插架已三传,垂暮生儿敢望贤?jiù shū chā jià yǐ sān chuán,chuí mù shēng ér gǎn wàng xián?
读罢孝经授儒行,老夫遗汝别无田。dú bà xiào jīng shòu rú xíng,lǎo fū yí rǔ bié wú tián。

郑友其大舅招饮偕寒亭观旧植梅

陈宝琛

亭子依然屋转新,梅花亦是劫馀身。tíng zi yī rán wū zhuǎn xīn,méi huā yì shì jié yú shēn。
净名居士心无住,却替幽香作主人。jìng míng jū shì xīn wú zhù,què tì yōu xiāng zuò zhǔ rén。

郑友其大舅招饮偕寒亭观旧植梅

陈宝琛

树树栽成手自浇,别来频梦上岧峣。shù shù zāi chéng shǒu zì jiāo,bié lái pín mèng shàng tiáo yáo。
此情尚有公能会,置酒花时特见招。cǐ qíng shàng yǒu gōng néng huì,zhì jiǔ huā shí tè jiàn zhāo。

郑友其大舅招饮偕寒亭观旧植梅

陈宝琛

三九欠寒翻作热,一冬无雨颇妨花。sān jiǔ qiàn hán fān zuò rè,yī dōng wú yǔ pǒ fáng huā。
先开意若相回避,桃李非时且吐葩。xiān kāi yì ruò xiāng huí bì,táo lǐ fēi shí qiě tǔ pā。

郑友其大舅招饮偕寒亭观旧植梅

陈宝琛

坐看斜阳月未来,对花摩石少徘徊。zuò kàn xié yáng yuè wèi lái,duì huā mó shí shǎo pái huái。
平生泥爪无寻处,犹剩鳌峰数本梅。píng shēng ní zhǎo wú xún chù,yóu shèng áo fēng shù běn méi。