古诗词

春去

邵济儒

春去春来总不知,落花如雨雨如丝。chūn qù chūn lái zǒng bù zhī,luò huā rú yǔ yǔ rú sī。
一窗淡月孤灯夜,摘遍唐诗摘宋诗。yī chuāng dàn yuè gū dēng yè,zhāi biàn táng shī zhāi sòng shī。

村东闲步

邵济儒

沽春闲觅酒人家,策杖林西日欲斜。gū chūn xián mì jiǔ rén jiā,cè zhàng lín xī rì yù xié。
小小溪桥篱半角,忍冬藤蔓树头花。xiǎo xiǎo xī qiáo lí bàn jiǎo,rěn dōng téng màn shù tóu huā。

北通州道中

邵济儒

路出通州道,途中景色真。lù chū tōng zhōu dào,tú zhōng jǐng sè zhēn。
枯杨空半腹,高塔露全身。kū yáng kōng bàn fù,gāo tǎ lù quán shēn。
顿老秋前草,时飞雨后尘。dùn lǎo qiū qián cǎo,shí fēi yǔ hòu chén。
壮游殊未已,憔悴苦吟人。zhuàng yóu shū wèi yǐ,qiáo cuì kǔ yín rén。
长安犹未到,南北早途分。zhǎng ān yóu wèi dào,nán běi zǎo tú fēn。
行色仓皇走,车声历落闻。xíng sè cāng huáng zǒu,chē shēng lì luò wén。
近村多古木,沿路半荒坟。jìn cūn duō gǔ mù,yán lù bàn huāng fén。
雁字书空未,飘飘意不群。yàn zì shū kōng wèi,piāo piāo yì bù qún。
荒凉沙漠地,难入画中诗。huāng liáng shā mò dì,nán rù huà zhōng shī。
野店泥为屋,新茔树作篱。yě diàn ní wèi wū,xīn yíng shù zuò lí。
天低云作态,山瘦石争奇。tiān dī yún zuò tài,shān shòu shí zhēng qí。
解闷狂题句,车中得意时。jiě mèn kuáng tí jù,chē zhōng dé yì shí。
欲揽皇都胜,缁尘渐浣衣。yù lǎn huáng dōu shèng,zī chén jiàn huàn yī。
途长惟马健,地广觉村稀。tú zhǎng wéi mǎ jiàn,dì guǎng jué cūn xī。
边境风霜冷,胡天苜蓿肥。biān jìng fēng shuāng lěng,hú tiān mù xu féi。
四千悲客路,才出已思归。sì qiān bēi kè lù,cái chū yǐ sī guī。
京城遥望见,暮色渐苍茫。jīng chéng yáo wàng jiàn,mù sè jiàn cāng máng。
树老风声劲,沙多日色黄。shù lǎo fēng shēng jìn,shā duō rì sè huáng。
客愁增异地,旅况入诗囊。kè chóu zēng yì dì,lǚ kuàng rù shī náng。
一样关河景,此乡殊故乡。yī yàng guān hé jǐng,cǐ xiāng shū gù xiāng。

潜园琴馀草题词

陆翰芬

何必争追唐与宋,能言情性即诗人。hé bì zhēng zhuī táng yǔ sòng,néng yán qíng xìng jí shī rén。
十年泉石常怀国,千首词章半忆亲。shí nián quán shí cháng huái guó,qiān shǒu cí zhāng bàn yì qīn。
残月晓风皆寄托,春花秋柳亦精神。cán yuè xiǎo fēng jiē jì tuō,chūn huā qiū liǔ yì jīng shén。
卿云未出欣先睹,定有灵山香火因。qīng yún wèi chū xīn xiān dǔ,dìng yǒu líng shān xiāng huǒ yīn。

潜园琴馀草题词

陆翰芬

东瀛梅鹤继西湖,好向孤山认故吾。dōng yíng méi hè jì xī hú,hǎo xiàng gū shān rèn gù wú。
海国几人扶大雅,蛮乡从此获骊珠。hǎi guó jǐ rén fú dà yǎ,mán xiāng cóng cǐ huò lí zhū。
虚心下问君师竹,盲目随声我滥竽。xū xīn xià wèn jūn shī zhú,máng mù suí shēng wǒ làn yú。
传到洛阳应纸贵,骚坛处处识林逋。chuán dào luò yáng yīng zhǐ guì,sāo tán chù chù shí lín bū。

分咏罗汉松七排

陆翰芬

罗汉何年化古松,西来佛祖剩遗踪。luó hàn hé nián huà gǔ sōng,xī lái fú zǔ shèng yí zōng。
散花天女梅为友,玉版禅师竹正宗。sàn huā tiān nǚ méi wèi yǒu,yù bǎn chán shī zhú zhèng zōng。
竺国原留尊者号,秦官曾赐大夫封。zhú guó yuán liú zūn zhě hào,qín guān céng cì dà fū fēng。
却因华盖留缨络,惯向寒山听鼓钟。què yīn huá gài liú yīng luò,guàn xiàng hán shān tīng gǔ zhōng。
霜雪不移真色相,烟云长护怪形容。shuāng xuě bù yí zhēn sè xiāng,yān yún zhǎng hù guài xíng róng。
三千世界同瞻象,十八名中此伏龙。sān qiān shì jiè tóng zhān xiàng,shí bā míng zhōng cǐ fú lóng。
顶上圆光明月照,半空梵语好风从。dǐng shàng yuán guāng míng yuè zhào,bàn kōng fàn yǔ hǎo fēng cóng。
和南礼拜无量寿,乞与人间作颂恭。hé nán lǐ bài wú liàng shòu,qǐ yǔ rén jiān zuò sòng gōng。

番妇

齐体物

社里朝朝出,同群担负行。shè lǐ cháo cháo chū,tóng qún dān fù xíng。
野花头插满,黑齿草涂成。yě huā tóu chā mǎn,hēi chǐ cǎo tú chéng。
赛胜缠红锦,新妆挂白珩。sài shèng chán hóng jǐn,xīn zhuāng guà bái háng。
鹿脂荼抹惯,欲与麝兰争。lù zhī tú mǒ guàn,yù yǔ shè lán zhēng。

台湾八景

齐体物

十里平铺练,孤城落照边。shí lǐ píng pù liàn,gū chéng luò zhào biān。
帆争云里鸟,人坐画中船。fān zhēng yún lǐ niǎo,rén zuò huà zhōng chuán。
浪撼鱼龙宅,盂悬上下天。làng hàn yú lóng zhái,yú xuán shàng xià tiān。
远沙渔火起,点点聚寒烟。yuǎn shā yú huǒ qǐ,diǎn diǎn jù hán yān。

台湾八景

齐体物

渺渺烟波外,渔灯出远沙。miǎo miǎo yān bō wài,yú dēng chū yuǎn shā。
如何天海畔,亦自有人家。rú hé tiān hǎi pàn,yì zì yǒu rén jiā。
落影常骇鳄,当门不聚鸦。luò yǐng cháng hài è,dāng mén bù jù yā。
望中疏更密,知是屋参差。wàng zhōng shū gèng mì,zhī shì wū cān chà。

台湾八景

齐体物

鹿耳雄天堑,寒潮拍拍来。lù ěr xióng tiān qiàn,hán cháo pāi pāi lái。
激涛翻白马,匝岸走春雷。jī tāo fān bái mǎ,zā àn zǒu chūn léi。
候月知宵涨,看波感后催。hòu yuè zhī xiāo zhǎng,kàn bō gǎn hòu cuī。
谁能慕宗悫,万里驾风回。shuí néng mù zōng què,wàn lǐ jià fēng huí。

台湾八景

齐体物

高岛看朝旭,天鸡未发声。gāo dǎo kàn cháo xù,tiān jī wèi fā shēng。
却将身万里,常起自三更。què jiāng shēn wàn lǐ,cháng qǐ zì sān gèng。
宇宙尚曚昧,扶桑已极明。yǔ zhòu shàng méng mèi,fú sāng yǐ jí míng。
得为沧海客,先见日华生。dé wèi cāng hǎi kè,xiān jiàn rì huá shēng。

台湾八景

齐体物

宪府亭临海,风涛秋有声。xiàn fǔ tíng lín hǎi,fēng tāo qiū yǒu shēng。
当杯须百斛,危坐亦三更。dāng bēi xū bǎi hú,wēi zuò yì sān gèng。
动地疑何决,掀天似岳倾。dòng dì yí hé jué,xiān tiān shì yuè qīng。
夜吟共宾客,不浅武昌情。yè yín gòng bīn kè,bù qiǎn wǔ chāng qíng。

台湾八景

齐体物

台因观海搆,远水绿于萝。tái yīn guān hǎi gòu,yuǎn shuǐ lǜ yú luó。
浩渺心俱阔,澄清志若何。hào miǎo xīn jù kuò,chéng qīng zhì ruò hé。
只疑天是小,更觉地无多。zhǐ yí tiān shì xiǎo,gèng jué dì wú duō。
白雉梯航路,于今尚不波。bái zhì tī háng lù,yú jīn shàng bù bō。

台湾八景

齐体物

蛮岛亦飞雪,玲玲彻玉壶。mán dǎo yì fēi xuě,líng líng chè yù hú。
经年寒不已,见月影俱无。jīng nián hán bù yǐ,jiàn yuè yǐng jù wú。
积素疑瑶圃,高空似画图。jī sù yí yáo pǔ,gāo kōng shì huà tú。
惟于炎海外,方觉此山孤。wéi yú yán hǎi wài,fāng jué cǐ shān gū。

东郊迎春

齐体物

物候临烟岛,年华处处同。wù hòu lín yān dǎo,nián huá chù chù tóng。
灵旗迎帝子,璆佩响春风。líng qí yíng dì zi,qiú pèi xiǎng chūn fēng。
淑气归青柳,馀寒付朔鸿。shū qì guī qīng liǔ,yú hán fù shuò hóng。
况逢晴此日,相庆卜年丰。kuàng féng qíng cǐ rì,xiāng qìng bo nián fēng。

东郊迎春

齐体物

春自蓂阶发,趋跄鹓鹭行。chūn zì míng jiē fā,qū qiāng yuān lù xíng。
明堂居左个,青玉祀勾芒。míng táng jū zuǒ gè,qīng yù sì gōu máng。
耒耜先民力,羲和驭日长。lěi sì xiān mín lì,xī hé yù rì zhǎng。
微臣天万里,何以颂陶唐。wēi chén tiān wàn lǐ,hé yǐ sòng táo táng。

东郊迎春

齐体物

衰草含生意,郊原气自新。shuāi cǎo hán shēng yì,jiāo yuán qì zì xīn。
愿教青帝力,俾我有年春。yuàn jiào qīng dì lì,bǐ wǒ yǒu nián chūn。
不侈污邪望,惟祈雷雨匀。bù chǐ wū xié wàng,wéi qí léi yǔ yún。
大田幸多稼,宁止乐吾民。dà tián xìng duō jià,níng zhǐ lè wú mín。

喜雨

齐体物

隐隐西郊外,屯云渐彻天。yǐn yǐn xī jiāo wài,tún yún jiàn chè tiān。
欲为民望岁,正喜雨归田。yù wèi mín wàng suì,zhèng xǐ yǔ guī tián。
乐且从人后,忧宜自我先。lè qiě cóng rén hòu,yōu yí zì wǒ xiān。
试看阡陌上,禾黍已芃然。shì kàn qiān mò shàng,hé shǔ yǐ péng rán。

祷雨

齐体物

虽惭抚字拙,忧国愿年丰。suī cán fǔ zì zhuō,yōu guó yuàn nián fēng。
苦魃方思雨,瞻云忽见虹。kǔ bá fāng sī yǔ,zhān yún hū jiàn hóng。
几家堪食玉,此日更无风。jǐ jiā kān shí yù,cǐ rì gèng wú fēng。
斋沐桑林下,惟祈格上穹。zhāi mù sāng lín xià,wéi qí gé shàng qióng。

竹溪寺

齐体物

梵宫偏得占名山,屼作蛮州第一观。fàn gōng piān dé zhàn míng shān,wù zuò mán zhōu dì yī guān。
涧引远泉穿竹响,鹤期朝磬候僧餐。jiàn yǐn yuǎn quán chuān zhú xiǎng,hè qī cháo qìng hòu sēng cān。
夜深佛火摇鲛室,雨里槟榔缀法坛。yè shēn fú huǒ yáo jiāo shì,yǔ lǐ bīn láng zhuì fǎ tán。
不是许珣多爱寺,须知司马是闲官。bù shì xǔ xún duō ài sì,xū zhī sī mǎ shì xián guān。