古诗词

题台湾诗醇

黄赞钧

我昔初学咏,常读古人吟。wǒ xī chū xué yǒng,cháng dú gǔ rén yín。
李杜重盛唐,奥妙而艰深。lǐ dù zhòng shèng táng,ào miào ér jiān shēn。
偶然读时作,亦足豁胸襟。ǒu rán dú shí zuò,yì zú huō xiōng jīn。
丘壑吾曾历,一见早倾心。qiū hè wú céng lì,yī jiàn zǎo qīng xīn。
人言今逊古,未尽古胜今。rén yán jīn xùn gǔ,wèi jǐn gǔ shèng jīn。
千载同诗境,后贤自足钦。qiān zài tóng shī jìng,hòu xián zì zú qīn。
可叹斐亭歇,钟缶共争音。kě tàn fěi tíng xiē,zhōng fǒu gòng zhēng yīn。
赖子有心者,遗编费苦寻。lài zi yǒu xīn zhě,yí biān fèi kǔ xún。
万选求青钱,披沙获巨金。wàn xuǎn qiú qīng qián,pī shā huò jù jīn。
未敢私所好,积帙灿琅琳。wèi gǎn sī suǒ hǎo,jī zhì càn láng lín。
取之充邺架,何愁饱蠹蟫。qǔ zhī chōng yè jià,hé chóu bǎo dù yín。
一贵洛阳纸,声价满鸡林。yī guì luò yáng zhǐ,shēng jià mǎn jī lín。

寄怀宁海王香坪明经

龚润森

语溪春酒别同袍,三载相思首重搔。yǔ xī chūn jiǔ bié tóng páo,sān zài xiāng sī shǒu zhòng sāo。
江汉水趋吴地远,东南云阻越山高。jiāng hàn shuǐ qū wú dì yuǎn,dōng nán yún zǔ yuè shān gāo。
重来感事凋双鬓,何处逢君醉浊醪。zhòng lái gǎn shì diāo shuāng bìn,hé chù féng jūn zuì zhuó láo。
闻道传经多胜概,未妨垂白卧蓬蒿。wén dào chuán jīng duō shèng gài,wèi fáng chuí bái wò péng hāo。

游白塔山寺

田均晋

绀宇烟霄上,芒鞋翠霭间。gàn yǔ yān xiāo shàng,máng xié cuì ǎi jiān。
一声云里磬,万叠槛前山。yī shēng yún lǐ qìng,wàn dié kǎn qián shān。
远树悬残日,长河绕故关。yuǎn shù xuán cán rì,zhǎng hé rào gù guān。
因之悲往事,断碣剔苔斑。yīn zhī bēi wǎng shì,duàn jié tī tái bān。

胜金关

田均晋

地自古西夏,关门驿路通。dì zì gǔ xī xià,guān mén yì lù tōng。
人家荒碛外,树色乱流中。rén jiā huāng qì wài,shù sè luàn liú zhōng。
断岭皆趋北,归云只向东。duàn lǐng jiē qū běi,guī yún zhǐ xiàng dōng。
邮亭聊小立,轻扬酒旗风。yóu tíng liáo xiǎo lì,qīng yáng jiǔ qí fēng。

金城关

田均晋

惊涛急浪打城头,独上河关百尺楼。jīng tāo jí làng dǎ chéng tóu,dú shàng hé guān bǎi chǐ lóu。
远树不遮千里目,青崖白岭古凉州。yuǎn shù bù zhē qiān lǐ mù,qīng yá bái lǐng gǔ liáng zhōu。

循黑山而东望贺兰诸山

田均晋

矗矗贺兰山,黑山山之尾。chù chù hè lán shān,hēi shān shān zhī wěi。
山石殊碅磳,山形何俶诡。shān shí shū jūn zēng,shān xíng hé chù guǐ。
联络受降城,襟带黄河水。lián luò shòu jiàng chéng,jīn dài huáng hé shuǐ。
月竁大蒙人,乳酪此趋止。yuè cuì dà méng rén,rǔ lào cǐ qū zhǐ。
闻昔胜国时,河套逞奸宄。wén xī shèng guó shí,hé tào chěng jiān guǐ。
非无济时才,长城实自毁。fēi wú jì shí cái,zhǎng chéng shí zì huǐ。
于今百年间,职贡盛筐篚。yú jīn bǎi nián jiān,zhí gòng shèng kuāng fěi。
所怪岩壑阴,积雪夏常皠。suǒ guài yán hè yīn,jī xuě xià cháng cuǐ。
朔风卷地来,尘沙障天起。shuò fēng juǎn dì lái,chén shā zhàng tiān qǐ。
岂惟昧朝昏,两目苦先眯。qǐ wéi mèi cháo hūn,liǎng mù kǔ xiān mī。
人生行路难,沾襟方陟屺。rén shēng xíng lù nán,zhān jīn fāng zhì qǐ。

自龙泉乘车由双峰至香岩寺

王志翰

己就香岩路,龙泉一望迷。jǐ jiù xiāng yán lù,lóng quán yī wàng mí。
探幽欣目朗,揽胜任车迟。tàn yōu xīn mù lǎng,lǎn shèng rèn chē chí。
绿树看难尽,青峰别作奇。lǜ shù kàn nán jǐn,qīng fēng bié zuò qí。
谁云仙境渺,时至白云居。shuí yún xiān jìng miǎo,shí zhì bái yún jū。

香岩寺值雨

王志翰

石上云初合,窗前雨乍浮。shí shàng yún chū hé,chuāng qián yǔ zhà fú。
烟埃收岭外,瀑布挂峰头。yān āi shōu lǐng wài,pù bù guà fēng tóu。
坐听泉声急,行看树色幽。zuò tīng quán shēng jí,xíng kàn shù sè yōu。
欲归心尚恋,清趣更相留。yù guī xīn shàng liàn,qīng qù gèng xiāng liú。

读常理斋老伯爱吟草及殉节录谨赋一律

王志翰

骂贼当年气至刚,儒臣风节比颜张。mà zéi dāng nián qì zhì gāng,rú chén fēng jié bǐ yán zhāng。
清新诗句留寰宇,皎洁忠心达庙堂。qīng xīn shī jù liú huán yǔ,jiǎo jié zhōng xīn dá miào táng。
昔岭愁云空漠漠,浣溪清韵自汤汤。xī lǐng chóu yún kōng mò mò,huàn xī qīng yùn zì tāng tāng。
英灵应是归天阙,祠仰昭忠俎豆香。yīng líng yīng shì guī tiān quē,cí yǎng zhāo zhōng zǔ dòu xiāng。

龙泉寺

王志翰

闻道龙泉别有天,今朝放眼一欣然。wén dào lóng quán bié yǒu tiān,jīn cháo fàng yǎn yī xīn rán。
初逢甘雨滋群翠,更当晴日锁轻烟。chū féng gān yǔ zī qún cuì,gèng dāng qíng rì suǒ qīng yān。
怪石峥嵘形欲搏,高峰罗列势相连。guài shí zhēng róng xíng yù bó,gāo fēng luó liè shì xiāng lián。
襟怀阔落收奇趣,世上培塿尽可捐。jīn huái kuò luò shōu qí qù,shì shàng péi lǒu jǐn kě juān。

西阁夜

王志翰

精蓝结搆碧云间,清夜优游乐意关。jīng lán jié gòu bì yún jiān,qīng yè yōu yóu lè yì guān。
仙境乍看松郁郁,龙泉时泻水潺潺。xiān jìng zhà kàn sōng yù yù,lóng quán shí xiè shuǐ chán chán。
参差四面高峰绕,皎洁中天片月弯。cān chà sì miàn gāo fēng rào,jiǎo jié zhōng tiān piàn yuè wān。
狮口犹传无尽意,钟声响彻万山间。shī kǒu yóu chuán wú jǐn yì,zhōng shēng xiǎng chè wàn shān jiān。

普安观

王志翰

盘回鸟道碧萝牵,历尽层峦到洞天。pán huí niǎo dào bì luó qiān,lì jǐn céng luán dào dòng tiān。
忽见群峰来脚下,始知身已在云边。hū jiàn qún fēng lái jiǎo xià,shǐ zhī shēn yǐ zài yún biān。

五佛顶

王志翰

奇峰峭立欲摩天,一径崎岖入渺然。qí fēng qiào lì yù mó tiān,yī jìng qí qū rù miǎo rán。
僧榻暂眠身似蝶,飘飘还欲上高巅。sēng tà zàn mián shēn shì dié,piāo piāo hái yù shàng gāo diān。

东郡七夕立秋

张惟赤

光岳楼前暑气收,断云疏雨送扁舟。guāng yuè lóu qián shǔ qì shōu,duàn yún shū yǔ sòng biǎn zhōu。
关河暝色催砧近,海岱烟岚入树浮。guān hé míng sè cuī zhēn jìn,hǎi dài yān lán rù shù fú。
天上双星方渡汉,人间两鬓又惊秋。tiān shàng shuāng xīng fāng dù hàn,rén jiān liǎng bìn yòu jīng qiū。
明朝玉笛声凄切,风起黄榆白雁愁。míng cháo yù dí shēng qī qiè,fēng qǐ huáng yú bái yàn chóu。

送李霖九时由凤翔少参谪汉中

王紫绶

纱笼诗句壁曾留,满目苍凉感旧游。shā lóng shī jù bì céng liú,mǎn mù cāng liáng gǎn jiù yóu。
函谷主人关令尹,扶风属吏汉诸侯。hán gǔ zhǔ rén guān lìng yǐn,fú fēng shǔ lì hàn zhū hóu。
莲花云黑三秦雨,栈道霜红万木秋。lián huā yún hēi sān qín yǔ,zhàn dào shuāng hóng wàn mù qiū。
梦里不知君去远,更随明月到梁州。mèng lǐ bù zhī jūn qù yuǎn,gèng suí míng yuè dào liáng zhōu。

酬张元公中丞自秦抚移豫见怀

王紫绶

八郡诸侯百二同,秦中才罢又天中。bā jùn zhū hóu bǎi èr tóng,qín zhōng cái bà yòu tiān zhōng。
河流犹带东西陕,云气忽来大小嵩。hé liú yóu dài dōng xī shǎn,yún qì hū lái dà xiǎo sōng。
梁苑楼台新挂月,隋堤杨柳细摇风。liáng yuàn lóu tái xīn guà yuè,suí dī yáng liǔ xì yáo fēng。
信陵食客多如许,座左犹云待老翁。xìn líng shí kè duō rú xǔ,zuò zuǒ yóu yún dài lǎo wēng。

登嵩岳绝顶

王紫绶

独倚中天览大荒,西来秋色更苍苍。dú yǐ zhōng tiān lǎn dà huāng,xī lái qiū sè gèng cāng cāng。
日翻木叶红千顷,雨过芙蓉翠几行。rì fān mù yè hóng qiān qǐng,yǔ guò fú róng cuì jǐ xíng。
玉女寒棂惟皎月,汉皇辇路满清霜。yù nǚ hán líng wéi jiǎo yuè,hàn huáng niǎn lù mǎn qīng shuāng。
回看磴道深无际,转欲凌风渡铁梁。huí kàn dèng dào shēn wú jì,zhuǎn yù líng fēng dù tiě liáng。

喜孙徵君复归夏峰

王紫绶

月出夏峰空,风高乔木冷。yuè chū xià fēng kōng,fēng gāo qiáo mù lěng。
夜来雪色多,门外添人影。yè lái xuě sè duō,mén wài tiān rén yǐng。

喜孙徵君复归夏峰

王紫绶

白云不在山,松顶一巢间。bái yún bù zài shān,sōng dǐng yī cháo jiān。
昨夜海风至,翩翩带鹤还。zuó yè hǎi fēng zhì,piān piān dài hè hái。

旧宫人

王紫绶

旧日常随玉辇游,朝钟暮管夜箜篌。jiù rì cháng suí yù niǎn yóu,cháo zhōng mù guǎn yè kōng hóu。
闲来细语繁华事,不尽神宗四十秋。xián lái xì yǔ fán huá shì,bù jǐn shén zōng sì shí qiū。