古诗词

重九前三日

郭九会

休官莫道计全疏,千载风流在遂初。xiū guān mò dào jì quán shū,qiān zài fēng liú zài suì chū。
但使开笼放飞鸟,不须激水活枯鱼。dàn shǐ kāi lóng fàng fēi niǎo,bù xū jī shuǐ huó kū yú。
归程预数三冬雪,行李新添几卷书。guī chéng yù shù sān dōng xuě,xíng lǐ xīn tiān jǐ juǎn shū。
白发倚闾劳望眼,浮云散尽见吾庐。bái fā yǐ lǘ láo wàng yǎn,fú yún sàn jǐn jiàn wú lú。

明熹宗小斧

周劼

委鬼当头政令弛,太阿之柄倒持矣。wěi guǐ dāng tóu zhèng lìng chí,tài ā zhī bǐng dào chí yǐ。
何事君王执斧柯,竞传儿戏深宫里。hé shì jūn wáng zhí fǔ kē,jìng chuán ér xì shēn gōng lǐ。
金字煌煌斧背镌,龙飞岁月明天启。jīn zì huáng huáng fǔ bèi juān,lóng fēi suì yuè míng tiān qǐ。
九重宴坐一事无,镇日摩挲此奇技。jiǔ zhòng yàn zuò yī shì wú,zhèn rì mó sā cǐ qí jì。
惜把铦锋误指挥,不斩貂珰斩正士。xī bǎ xiān fēng wù zhǐ huī,bù zhǎn diāo dāng zhǎn zhèng shì。
庙堂钟虡叹销沈,内殿旋闻斧声起。miào táng zhōng jù tàn xiāo shěn,nèi diàn xuán wén fǔ shēng qǐ。
从来淫巧荡君心,无愁岂是真天子。cóng lái yín qiǎo dàng jūn xīn,wú chóu qǐ shì zhēn tiān zi。
此铁何人铸六州,大错几将神器徒。cǐ tiě hé rén zhù liù zhōu,dà cuò jǐ jiāng shén qì tú。

叶县道中

傅寿彤

昨上方城道,今来昆水边。zuó shàng fāng chéng dào,jīn lái kūn shuǐ biān。
河山留战迹,风雨话当年。hé shān liú zhàn jì,fēng yǔ huà dāng nián。
地辟民常乐,时平吏欲仙。dì pì mín cháng lè,shí píng lì yù xiān。
王乔犹在否,祠树望依然。wáng qiáo yóu zài fǒu,cí shù wàng yī rán。

五月十一日梦中得首联十字次日剑昙至自京师因续成以赠即送其通判岭西

傅寿彤

当筵星斗直,俯瞰大河秋。dāng yán xīng dòu zhí,fǔ kàn dà hé qiū。
何处青枫馆,相思红叶楼。hé chù qīng fēng guǎn,xiāng sī hóng yè lóu。
人天两携手,杯酒话从头。rén tiān liǎng xié shǒu,bēi jiǔ huà cóng tóu。
万里严关路,因君怀旧游。wàn lǐ yán guān lù,yīn jūn huái jiù yóu。

菩提寺

傅寿彤

见说菩提寺,峰多不易寻。jiàn shuō pú tí sì,fēng duō bù yì xún。
其间饶水石,我辈好登临。qí jiān ráo shuǐ shí,wǒ bèi hǎo dēng lín。
绕树绿云满,到门黄叶深。rào shù lǜ yún mǎn,dào mén huáng yè shēn。
徘徊不忍去,空翠落庭阴。pái huái bù rěn qù,kōng cuì luò tíng yīn。

侍何子贞师登黔灵山绝顶

傅寿彤

西南天畔万山秋,壑秘岩扃太古幽。xī nán tiān pàn wàn shān qiū,hè mì yán jiōng tài gǔ yōu。
绝境至今谁载酒,先生到此我从游。jué jìng zhì jīn shuí zài jiǔ,xiān shēng dào cǐ wǒ cóng yóu。
俯看云气来齐鲁,坐拥星轺拜斗牛。fǔ kàn yún qì lái qí lǔ,zuò yōng xīng yáo bài dòu niú。
乡郡料应添近事,许君门有尹荆州。xiāng jùn liào yīng tiān jìn shì,xǔ jūn mén yǒu yǐn jīng zhōu。

丙午冬再偕杨剑昙北上留别同学诸子

傅寿彤

匹马频年盼卸鞍,催人风雪又长安。pǐ mǎ pín nián pàn xiè ān,cuī rén fēng xuě yòu zhǎng ān。
青回野岸边笳冷,白走荒沙乱叶乾。qīng huí yě àn biān jiā lěng,bái zǒu huāng shā luàn yè qián。
各有诗情随梦转,平分剑影入愁看。gè yǒu shī qíng suí mèng zhuǎn,píng fēn jiàn yǐng rù chóu kàn。
天涯难寄相思绪,记取燕山路几盘。tiān yá nán jì xiāng sī xù,jì qǔ yàn shān lù jǐ pán。

邢台旅次题壁

傅寿彤

北斗横空夜正高,朔风吹月上征袍。běi dòu héng kōng yè zhèng gāo,shuò fēng chuī yuè shàng zhēng páo。
年来更入中原路,醉倚青天绰宝刀。nián lái gèng rù zhōng yuán lù,zuì yǐ qīng tiān chuò bǎo dāo。

沅陵驿舍有怀剑昙梦庐

傅寿彤

十年风雨鬓丝凋,眼底春深路几条。shí nián fēng yǔ bìn sī diāo,yǎn dǐ chūn shēn lù jǐ tiáo。
为问相思何处是,乱云孤树五溪桥。wèi wèn xiāng sī hé chù shì,luàn yún gū shù wǔ xī qiáo。

枯树

葛其龙

静耐冰霜历苦辛,回头风木倍伤神。jìng nài bīng shuāng lì kǔ xīn,huí tóu fēng mù bèi shāng shén。
啼乌落月浑如梦,古墓空山不再春。tí wū luò yuè hún rú mèng,gǔ mù kōng shān bù zài chūn。
百尺尚存孤立意,千秋几见后凋身。bǎi chǐ shàng cún gū lì yì,qiān qiū jǐ jiàn hòu diāo shēn。
兴嗟岂独桓司马,手泽摩挲感昔人。xīng jiē qǐ dú huán sī mǎ,shǒu zé mó sā gǎn xī rén。

枯树

葛其龙

独立苍茫阅古今,兴衰容易是园林。dú lì cāng máng yuè gǔ jīn,xīng shuāi róng yì shì yuán lín。
河阳春尽浮云散,金谷秋荒夕照沈。hé yáng chūn jǐn fú yún sàn,jīn gǔ qiū huāng xī zhào shěn。
一局残棋悲世事,百年浩劫悟禅心。yī jú cán qí bēi shì shì,bǎi nián hào jié wù chán xīn。
窗前读罢兰成赋,落叶西风感不禁。chuāng qián dú bà lán chéng fù,luò yè xī fēng gǎn bù jìn。

松江早春

葛其龙

一江晴暖涨红潮,遥望芦滩雪已消。yī jiāng qíng nuǎn zhǎng hóng cháo,yáo wàng lú tān xuě yǐ xiāo。
正是鳜鱼初上候,钓船齐泊梦花桥。zhèng shì guì yú chū shàng hòu,diào chuán qí pō mèng huā qiáo。

雨后看花

葛远

一夜雨淋漓,花开几枝亚。yī yè yǔ lín lí,huā kāi jǐ zhī yà。
嫣然色更娇,未逐东风谢。yān rán sè gèng jiāo,wèi zhú dōng fēng xiè。

寒食

葛远

山村初听杜鹃声,日暖风和一晌晴。shān cūn chū tīng dù juān shēng,rì nuǎn fēng hé yī shǎng qíng。
寒食有诗春意足,不闻天子召韩翃。hán shí yǒu shī chūn yì zú,bù wén tiān zi zhào hán hóng。

垂钓

葛远

林塘一曲偶凭栏,试问清阴把钓竿。lín táng yī qū ǒu píng lán,shì wèn qīng yīn bǎ diào gān。
瞥见浮个下深碧,鱼游萍底不知寒。piē jiàn fú gè xià shēn bì,yú yóu píng dǐ bù zhī hán。

制椒枕寄外

葛远

孤镫静坐巧安排,锦字回文花样佳。gū dèng jìng zuò qiǎo ān pái,jǐn zì huí wén huā yàng jiā。
一握椒聊寄珍重,此中芬馥是侬怀。yī wò jiāo liáo jì zhēn zhòng,cǐ zhōng fēn fù shì nóng huái。

制椒枕寄外

葛远

旅馆凄凉动客愁,邯郸未到梦难休。lǚ guǎn qī liáng dòng kè chóu,hán dān wèi dào mèng nán xiū。
凭将一瞬黄粱熟,无事痴情叹白头。píng jiāng yī shùn huáng liáng shú,wú shì chī qíng tàn bái tóu。

春晴

葛远

小阁帘高卷,时还鹊噪晴。xiǎo gé lián gāo juǎn,shí hái què zào qíng。
春花争灿烂,池水最澄清。chūn huā zhēng càn làn,chí shuǐ zuì chéng qīng。
燕啄香泥暖,蜂驮翠絮轻。yàn zhuó xiāng ní nuǎn,fēng tuó cuì xù qīng。
倚窗收绣谱,扫几设棋枰。yǐ chuāng shōu xiù pǔ,sǎo jǐ shè qí píng。
听野农歌接,看山画本成。tīng yě nóng gē jiē,kàn shān huà běn chéng。
分题诗未就,催卷有新莺。fēn tí shī wèi jiù,cuī juǎn yǒu xīn yīng。

家大人命咏见志勉呈

葛远

几人代父走征鞍,远戍远城胜克汗。jǐ rén dài fù zǒu zhēng ān,yuǎn shù yuǎn chéng shèng kè hàn。
一骑明驼辞火伴,木兰犹是女儿还。yī qí míng tuó cí huǒ bàn,mù lán yóu shì nǚ ér hái。

送六陔弟之黔

葛远

年少初为客,焉知行路难。nián shǎo chū wèi kè,yān zhī xíng lù nán。
黔山二千里,湘水万重澜。qián shān èr qiān lǐ,xiāng shuǐ wàn zhòng lán。
且听骊歌悄,翻怜雁影单。qiě tīng lí gē qiāo,fān lián yàn yǐng dān。
家书宜早付,长铗莫轻弹。jiā shū yí zǎo fù,zhǎng jiá mò qīng dàn。
志大须鹏展,枝栖愿莺安。zhì dà xū péng zhǎn,zhī qī yuàn yīng ān。
前途殷御李,名士喜瞻韩。qián tú yīn yù lǐ,míng shì xǐ zhān hán。
笔札从容出,诗书蕴藉看。bǐ zhá cóng róng chū,shī shū yùn jí kàn。
寓公防落魄,游子恐孤寒。yù gōng fáng luò pò,yóu zi kǒng gū hán。
堂上缝衣密,闺中织锦宽。táng shàng fèng yī mì,guī zhōng zhī jǐn kuān。
得如青眼愿,毋遣白头叹。dé rú qīng yǎn yuàn,wú qiǎn bái tóu tàn。
恋栈犹凡马,抟空要健翰。liàn zhàn yóu fán mǎ,tuán kōng yào jiàn hàn。
田园未荒芜,知倦及时还。tián yuán wèi huāng wú,zhī juàn jí shí hái。