古诗词

西平乐慢乙酉重九

刘永济

淡日疏林,乱烟蓑草,摇落万感秋蓬。dàn rì shū lín,luàn yān suō cǎo,yáo luò wàn gǎn qiū péng。
荆棘铜驼,废宫仙掌,江山梦断重逢。jīng jí tóng tuó,fèi gōng xiān zhǎng,jiāng shān mèng duàn zhòng féng。
念直北关河壮阔,东海烟涛浩渺,筹边定策,何人啸虎生风。niàn zhí běi guān hé zhuàng kuò,dōng hǎi yān tāo hào miǎo,chóu biān dìng cè,hé rén xiào hǔ shēng fēng。
际此凭高眺远,无限事,缥缈入孤筇。jì cǐ píng gāo tiào yuǎn,wú xiàn shì,piāo miǎo rù gū qióng。
胜朋佳侣,春城夏国,花月英游,歌笑欢丛。shèng péng jiā lǚ,chūn chéng xià guó,huā yuè yīng yóu,gē xiào huān cóng。
都付与、流红逝水,粘粉轻泥,那更爰居去后,辽鹤归来,城郭人民历劫空。dōu fù yǔ liú hóng shì shuǐ,zhān fěn qīng ní,nà gèng yuán jū qù hòu,liáo hè guī lái,chéng guō rén mín lì jié kōng。
浮世幻多,高情易损,千古贤豪,但有渊明,醉倒东篱,南山照眼葱茏。fú shì huàn duō,gāo qíng yì sǔn,qiān gǔ xián háo,dàn yǒu yuān míng,zuì dào dōng lí,nán shān zhào yǎn cōng lóng。

声声慢

刘永济

人如花瘦,梦与云荒,清尊倦领残秋。rén rú huā shòu,mèng yǔ yún huāng,qīng zūn juàn lǐng cán qiū。
坠叶风中,啼鹃唤起闲愁。zhuì yè fēng zhōng,tí juān huàn qǐ xián chóu。
河山纵然无恙,莽烟尘、还怕登楼。hé shān zòng rán wú yàng,mǎng yān chén hái pà dēng lóu。
书漫卷,甚白头诗酒,仍滞西州。shū màn juǎn,shén bái tóu shī jiǔ,réng zhì xī zhōu。
长望韬戈洗甲,奈鲸鲵乍静,萁豆还雠。zhǎng wàng tāo gē xǐ jiǎ,nài jīng ní zhà jìng,qí dòu hái chóu。
佩委兰衰,谁哀无女高丘。pèi wěi lán shuāi,shuí āi wú nǚ gāo qiū。
便教片帆归去,问故山猿鹤都休。biàn jiào piàn fān guī qù,wèn gù shān yuán hè dōu xiū。
情正苦,听创鸿声度蓼洲。qíng zhèng kǔ,tīng chuàng hóng shēng dù liǎo zhōu。

木兰花慢·挽迪生

刘永济

指修门路杳,竟无地、返骚魂。zhǐ xiū mén lù yǎo,jìng wú dì fǎn sāo hún。
但断梦关山,羁游京国,莽莽愁云。dàn duàn mèng guān shān,jī yóu jīng guó,mǎng mǎng chóu yún。
酸辛,旧时俊侣,抚遗篇犹似见丰神。suān xīn,jiù shí jùn lǚ,fǔ yí piān yóu shì jiàn fēng shén。
何意亭亭玉树,顿成宿草新坟。hé yì tíng tíng yù shù,dùn chéng sù cǎo xīn fén。
谁云,天道亲仁,回短折,路长存。shuí yún,tiān dào qīn rén,huí duǎn zhé,lù zhǎng cún。
算古来如此,君宁有恨,我恸斯文。suàn gǔ lái rú cǐ,jūn níng yǒu hèn,wǒ tòng sī wén。
乾坤,乍经浩劫,对寒灰加意惜芝焚。qián kūn,zhà jīng hào jié,duì hán huī jiā yì xī zhī fén。
神理绵绵未尽,灵兮来享清尊。shén lǐ mián mián wèi jǐn,líng xī lái xiǎng qīng zūn。

浣溪沙·丙戌

刘永济

啼鴂春城客自伤,荒葵闾巷怯归装,何时去住两能忘。tí jué chūn chéng kè zì shāng,huāng kuí lǘ xiàng qiè guī zhuāng,hé shí qù zhù liǎng néng wàng。
新绿阴中禽鸟乐,乱红香里蝶蜂狂,韶光端的与人妨。xīn lǜ yīn zhōng qín niǎo lè,luàn hóng xiāng lǐ dié fēng kuáng,sháo guāng duān de yǔ rén fáng。

三姝媚烟中望娥眉三峰,云气氤氲,黛螺娟好,极惝恍迷离之致,词以写之

刘永济

修蛾谁染就。xiū é shuí rǎn jiù。
向青空晴春,倍添妍秀。xiàng qīng kōng qíng chūn,bèi tiān yán xiù。
浅幂霏微,似藐姑初醒,倦搴匼绣。qiǎn mì fēi wēi,shì miǎo gū chū xǐng,juàn qiān kē xiù。
帝宇河山,还又是、凄凉时候。dì yǔ hé shān,hái yòu shì qī liáng shí hòu。
半郭斜阳,一剪明波,替人僝僽。bàn guō xié yáng,yī jiǎn míng bō,tì rén chán zhòu。
烟霭凄迷望久。yān ǎi qī mí wàng jiǔ。
恍涌现金天,化城神鹫。huǎng yǒng xiàn jīn tiān,huà chéng shén jiù。
咫尺灵场,问几时能向,幻尘挥手。zhǐ chǐ líng chǎng,wèn jǐ shí néng xiàng,huàn chén huī shǒu。
暝色阑干,闲倚到,残鸦啼后。míng sè lán gàn,xián yǐ dào,cán yā tí hòu。
应有仙云来往,招侬载酒。yīng yǒu xiān yún lái wǎng,zhāo nóng zài jiǔ。

八声甘州

刘永济

漫斜阳野草唱新词,城荒燕无家。màn xié yáng yě cǎo chàng xīn cí,chéng huāng yàn wú jiā。
便春明朝市,蓬莱宫阙,今化龙沙。biàn chūn míng cháo shì,péng lái gōng quē,jīn huà lóng shā。
翠莽黄云万里,废堞隐悲笳。cuì mǎng huáng yún wàn lǐ,fèi dié yǐn bēi jiā。
白首飘流感,何止天涯。bái shǒu piāo liú gǎn,hé zhǐ tiān yá。
闻道长安棋局,又衣冠第宅,争斗妍华。wén dào zhǎng ān qí jú,yòu yī guān dì zhái,zhēng dòu yán huá。
只苍山暗泣,流水自长嗟。zhǐ cāng shān àn qì,liú shuǐ zì zhǎng jiē。
料如今、逃秦人渺,问渔郎何地觅浮花?空凄惘,悄无人处,门掩昏鸦。liào rú jīn táo qín rén miǎo,wèn yú láng hé dì mì fú huā?kōng qī wǎng,qiāo wú rén chù,mén yǎn hūn yā。

浣溪沙·二首

刘永济

海燕初来不下帘,薄晴微雨苦相兼,无端无绪自憎嫌。hǎi yàn chū lái bù xià lián,báo qíng wēi yǔ kǔ xiāng jiān,wú duān wú xù zì zēng xián。
忍见黄台三摘蔓,空怜春箔再眠蚕,灵糈何用问巫咸。rěn jiàn huáng tái sān zhāi màn,kōng lián chūn bó zài mián cán,líng xǔ hé yòng wèn wū xián。

浣溪沙·二首

刘永济

风定尘香净扫除,江城七见换青芜,人家深树又鸣鸪。fēng dìng chén xiāng jìng sǎo chú,jiāng chéng qī jiàn huàn qīng wú,rén jiā shēn shù yòu míng gū。
生事略同霜后叶,行囊才有火馀书,川途满眼独踟蹰。shēng shì lüè tóng shuāng hòu yè,xíng náng cái yǒu huǒ yú shū,chuān tú mǎn yǎn dú chí chú。

摸鱼子乐山送春,用沤尹梅州送春韵

刘永济

莫情牵柳梢花底,残春风雨能了。mò qíng qiān liǔ shāo huā dǐ,cán chūn fēng yǔ néng le。
朝来颇怪莺簧涩,百啭不成新调。cháo lái pǒ guài yīng huáng sè,bǎi zhuàn bù chéng xīn diào。
堪恨恼。kān hèn nǎo。
是锦绣林园,看即渡轮少。shì jǐn xiù lín yuán,kàn jí dù lún shǎo。
妍歌倩笑。yán gē qiàn xiào。
怎写入瑶笺,声声字字,都化断肠稿。zěn xiě rù yáo jiān,shēng shēng zì zì,dōu huà duàn cháng gǎo。
蝶魂荡,还恋香心睡好。dié hún dàng,hái liàn xiāng xīn shuì hǎo。
浑忘林艳轻扫。hún wàng lín yàn qīng sǎo。
愁根最在萋萋处,啼宇几曾知道?归便早。chóu gēn zuì zài qī qī chù,tí yǔ jǐ céng zhī dào?guī biàn zǎo。
便挽住韶光,绿鬓人空老。biàn wǎn zhù sháo guāng,lǜ bìn rén kōng lǎo。
孤芳自抱。gū fāng zì bào。
算万感哀时,疏狂借酒,何似梦颠倒。suàn wàn gǎn āi shí,shū kuáng jiè jiǔ,hé shì mèng diān dào。

祝英台近

刘永济

海摇天,山碍日,愁重渺难度。hǎi yáo tiān,shān ài rì,chóu zhòng miǎo nán dù。
薄幸东风,催换旧林宇。báo xìng dōng fēng,cuī huàn jiù lín yǔ。
可怜燕尾馀香,蜂须轻粉,也还被流莺啼去。kě lián yàn wěi yú xiāng,fēng xū qīng fěn,yě hái bèi liú yīng tí qù。
总无据,年年伤别伤春,痴怀渐非故。zǒng wú jù,nián nián shāng bié shāng chūn,chī huái jiàn fēi gù。
隔岸云峦,搴裳倦深阻。gé àn yún luán,qiān shang juàn shēn zǔ。
翠阴门馆尘清,一凉天借,且消领霎时闲趣。cuì yīn mén guǎn chén qīng,yī liáng tiān jiè,qiě xiāo lǐng shà shí xián qù。

鹧鸪天·随武汉大学复员回武昌。彦威书来问近况,赋此代柬

刘永济

取次穷愁不放饶,年来潘鬓自然凋。qǔ cì qióng chóu bù fàng ráo,nián lái pān bìn zì rán diāo。
闲情未愿为明烛,微命从知寄折苕。xián qíng wèi yuàn wèi míng zhú,wēi mìng cóng zhī jì zhé sháo。
天地外,一蓬飘,楚歌何处木兰桡。tiān dì wài,yī péng piāo,chǔ gē hé chù mù lán ráo。
重来江介悲风地,卧听东南日夜潮。zhòng lái jiāng jiè bēi fēng dì,wò tīng dōng nán rì yè cháo。

烛影摇红·丁亥

刘永济

芳讯沉沉,落梅帘户东风消。fāng xùn chén chén,luò méi lián hù dōng fēng xiāo。
匼波潋滟蘸初阳,湖上人家晓。kē bō liàn yàn zhàn chū yáng,hú shàng rén jiā xiǎo。
叶底鸣禽变了,惹相思、吟堂梦草。yè dǐ míng qín biàn le,rě xiāng sī yín táng mèng cǎo。
白头昆弟,两地青灯,一般愁抱。bái tóu kūn dì,liǎng dì qīng dēng,yī bān chóu bào。
乔木荒凉,故家风味今休道。qiáo mù huāng liáng,gù jiā fēng wèi jīn xiū dào。
文章何定换浮名,乞米难裁稿。wén zhāng hé dìng huàn fú míng,qǐ mǐ nán cái gǎo。
花雨纷纷倦扫,佩香零、伤春共老。huā yǔ fēn fēn juàn sǎo,pèi xiāng líng shāng chūn gòng lǎo。
楚天望极,雁外兵尘,阑干红照。chǔ tiān wàng jí,yàn wài bīng chén,lán gàn hóng zhào。

唐多令

刘永济

潮夕打空墙,城春草木香。cháo xī dǎ kōng qiáng,chéng chūn cǎo mù xiāng。
酒歌尘、那识沧桑。jiǔ gē chén nà shí cāng sāng。
惟有旧时王谢燕,向巷陌,说兴亡。wéi yǒu jiù shí wáng xiè yàn,xiàng xiàng mò,shuō xīng wáng。
奋臂笑螳螂,纷华世已荒。fèn bì xiào táng láng,fēn huá shì yǐ huāng。
只赢得北顾仓皇。zhǐ yíng dé běi gù cāng huáng。
漫倚长江天堑在,料无地,著刘梁。màn yǐ zhǎng jiāng tiān qiàn zài,liào wú dì,zhù liú liáng。

浣溪沙·春草二首

刘永济

谁解怜芳到甲根,漫将生翠比罗裙,断肠何止忆王孙。shuí jiě lián fāng dào jiǎ gēn,màn jiāng shēng cuì bǐ luó qún,duàn cháng hé zhǐ yì wáng sūn。
莽莽但添新战血,离离犹带旧烧痕,东风无力绾春魂。mǎng mǎng dàn tiān xīn zhàn xuè,lí lí yóu dài jiù shāo hén,dōng fēng wú lì wǎn chūn hún。

浣溪沙·春草二首

刘永济

春草春波惹恨长,平原极望更苍凉,伤心千古一江郎。chūn cǎo chūn bō rě hèn zhǎng,píng yuán jí wàng gèng cāng liáng,shāng xīn qiān gǔ yī jiāng láng。
自有莺花萦冶思,那知啼鴂损年芳,教人无奈郁金堂。zì yǒu yīng huā yíng yě sī,nà zhī tí jué sǔn nián fāng,jiào rén wú nài yù jīn táng。

玉楼春

刘永济

韶华肯为愁人好,止与玉楼供巧笑。sháo huá kěn wèi chóu rén hǎo,zhǐ yǔ yù lóu gōng qiǎo xiào。
但怜芳树换新阴,未惜断红迷野草。dàn lián fāng shù huàn xīn yīn,wèi xī duàn hóng mí yě cǎo。
排空雨阵何时了,倦枕朦胧昏又晓。pái kōng yǔ zhèn hé shí le,juàn zhěn méng lóng hūn yòu xiǎo。
燕帘莺户对啁啾,知占春光多定少。yàn lián yīng hù duì zhāo jiū,zhī zhàn chūn guāng duō dìng shǎo。

南乡子

刘永济

古恨未全裁,新恨多于陌上埃。gǔ hèn wèi quán cái,xīn hèn duō yú mò shàng āi。
重到萧梁亡国地,堪哀,欲赋渐无瘐令才。zhòng dào xiāo liáng wáng guó dì,kān āi,yù fù jiàn wú yǔ lìng cái。
壮气已蒿莱,一任黄鸡白日催。zhuàng qì yǐ hāo lái,yī rèn huáng jī bái rì cuī。
满眼迷离魑魅影,奇哉,何处吴儿可买呆。mǎn yǎn mí lí chī mèi yǐng,qí zāi,hé chù wú ér kě mǎi dāi。

临江仙·二首

刘永济

闻道东湖秋色好,吟筇懒上渔舟。wén dào dōng hú qiū sè hǎo,yín qióng lǎn shàng yú zhōu。
旧游零落几沙鸥。jiù yóu líng luò jǐ shā ōu。
红衣应有恨,碧水不流愁。hóng yī yīng yǒu hèn,bì shuǐ bù liú chóu。
一自津桥闻语鸟,琴尊犹此淹留。yī zì jīn qiáo wén yǔ niǎo,qín zūn yóu cǐ yān liú。
人生自断岂天谋。rén shēng zì duàn qǐ tiān móu。
不成岸壑卧,终见鹿麋游。bù chéng àn hè wò,zhōng jiàn lù mí yóu。

临江仙·二首

刘永济

满意故山林壑美,天教佚老吾庐。mǎn yì gù shān lín hè měi,tiān jiào yì lǎo wú lú。
醇风还记我生初。chún fēng hái jì wǒ shēng chū。
鸡豚喧社叟,幡鼓乐灵媭。jī tún xuān shè sǒu,fān gǔ lè líng xū。
一觉黄粱犹未熟,眼前百鬼千狐。yī jué huáng liáng yóu wèi shú,yǎn qián bǎi guǐ qiān hú。
漫惊东野隘天衢。màn jīng dōng yě ài tiān qú。
有山焚介子,无地著潜夫。yǒu shān fén jiè zi,wú dì zhù qián fū。

临江仙·前词良苦,赋此自解

刘永济

旷宇闲云何处著,回头笑指清虚。kuàng yǔ xián yún hé chù zhù,huí tóu xiào zhǐ qīng xū。
此中楼阁赤霞扶。cǐ zhōng lóu gé chì xiá fú。
琅玕方日长,冠帔与时殊。láng gān fāng rì zhǎng,guān pèi yǔ shí shū。
未识诗书缘底用,何劳贱墨尊儒。wèi shí shī shū yuán dǐ yòng,hé láo jiàn mò zūn rú。
陶公漉酒葛公呼。táo gōng lù jiǔ gé gōng hū。
醉狂忘彼是,乌兔自乘除。zuì kuáng wàng bǐ shì,wū tù zì chéng chú。