古诗词

蝶恋花

龚自珍

酒压春愁春卷絮。jiǔ yā chūn chóu chūn juǎn xù。
燕子归来,苦说年华误。yàn zi guī lái,kǔ shuō nián huá wù。
半晌怀人搔首伫。bàn shǎng huái rén sāo shǒu zhù。
落梅风急闲庭暮。luò méi fēng jí xián tíng mù。
辛苦痴怀何用诉。xīn kǔ chī huái hé yòng sù。
曲曲香痕,曲到无凭据。qū qū xiāng hén,qū dào wú píng jù。
安顿惜花心事处。ān dùn xī huā xīn shì chù。
谢他昨夜风和雨。xiè tā zuó yè fēng hé yǔ。

水龙吟·頠家绣山《听琴听箫图》

龚自珍

红楼一角沈沈,那厢灯火秋娘院。hóng lóu yī jiǎo shěn shěn,nà xiāng dēng huǒ qiū niáng yuàn。
露寒花重,愁多指涩,酒醒人远。lù hán huā zhòng,chóu duō zhǐ sè,jiǔ xǐng rén yuǎn。
蓦听离鸾,旋来泣凤,累人猜遍。mò tīng lí luán,xuán lái qì fèng,lèi rén cāi biàn。
有相思两字,呼之欲出,秋意裂,冰纹断。yǒu xiāng sī liǎng zì,hū zhī yù chū,qiū yì liè,bīng wén duàn。
两下衷情低按。liǎng xià zhōng qíng dī àn。
者沉吟、偿他凄怨。zhě chén yín cháng tā qī yuàn。
分明不是,山重水叠,几痕纱幔。fēn míng bù shì,shān zhòng shuǐ dié,jǐ hén shā màn。
六曲春星,二分明月,可怜齐转。liù qū chūn xīng,èr fēn míng yuè,kě lián qí zhuǎn。
把芳心整起,兜衾傍枕,倘能寻见。bǎ fāng xīn zhěng qǐ,dōu qīn bàng zhěn,tǎng néng xún jiàn。

高阳台

龚自珍

南国伤谗,西洲怨别,泪痕淹透重衾。nán guó shāng chán,xī zhōu yuàn bié,lèi hén yān tòu zhòng qīn。
一笛飞来,关山何处秋声。yī dí fēi lái,guān shān hé chù qiū shēng。
秋花绕帐瞢腾卧,醒来时、芳讯微闻。qiū huā rào zhàng méng téng wò,xǐng lái shí fāng xùn wēi wén。
费猜寻,乍道向兰奴,气息氛氲。fèi cāi xún,zhà dào xiàng lán nú,qì xī fēn yūn。
多愁公子新来瘦,也何曾狂醉,绝不闲吟。duō chóu gōng zi xīn lái shòu,yě hé céng kuáng zuì,jué bù xián yín。
璧月三圆,江南消息沈沈。bì yuè sān yuán,jiāng nán xiāo xī shěn shěn。
魂消心死都无法,有何人、来慰登临。hún xiāo xīn sǐ dōu wú fǎ,yǒu hé rén lái wèi dēng lín。
劝西风,将就些些,莫便秋深。quàn xī fēng,jiāng jiù xiē xiē,mò biàn qiū shēn。

鹊踏枝过人家废园作

龚自珍

漠漠春芜春不住。mò mò chūn wú chūn bù zhù。
藤刺牵衣,碍却行人路。téng cì qiān yī,ài què xíng rén lù。
偏是无情偏解舞。piān shì wú qíng piān jiě wǔ。
蒙蒙扑面皆飞絮。méng méng pū miàn jiē fēi xù。
绣院深沈谁是主。xiù yuàn shēn shěn shuí shì zhǔ。
一朵孤花,墙角明如许。yī duǒ gū huā,qiáng jiǎo míng rú xǔ。
莫怨无人来折取。mò yuàn wú rén lái zhé qǔ。
花开不合阳春暮。huā kāi bù hé yáng chūn mù。

鹊桥仙

龚自珍

文窗一碧,萧萧相倚,静袅茶烟一炷。wén chuāng yī bì,xiāo xiāo xiāng yǐ,jìng niǎo chá yān yī zhù。
箨龙昨夜叫秋空,似怨道、天寒如许。tuò lóng zuó yè jiào qiū kōng,shì yuàn dào tiān hán rú xǔ。
安排疏密,商量肥瘦,自斸苔痕辛苦。ān pái shū mì,shāng liàng féi shòu,zì zhǔ tái hén xīn kǔ。
从今翠袖不孤清,特著个、红妆伴汝。cóng jīn cuì xiù bù gū qīng,tè zhù gè hóng zhuāng bàn rǔ。

金缕曲·蠠祗敩罨蝞小像题词

龚自珍

老矣东阳沈。lǎo yǐ dōng yáng shěn。
算平生、徵歌说剑,十分疏俊。suàn píng shēng zhēng gē shuō jiàn,shí fēn shū jùn。
太华秋高攀云上,百首淋浪诗兴。tài huá qiū gāo pān yún shàng,bǎi shǒu lín làng shī xīng。
有多少、唐愁汉恨。yǒu duō shǎo táng chóu hàn hèn。
忽地须弥藏芥里,取一痕、瘦石摩挲认。hū dì xū mí cáng jiè lǐ,qǔ yī hén shòu shí mó sā rèn。
颠岂敢,癖差近。diān qǐ gǎn,pǐ chà jìn。
伊余顽质君休问。yī yú wán zhì jūn xiū wèn。
笑年来、光芒万丈,被他磨尽。xiào nián lái guāng máng wàn zhàng,bèi tā mó jǐn。
愧煞平原佳公子,骏马名姝投赠。kuì shā píng yuán jiā gōng zi,jùn mǎ míng shū tóu zèng。
只东抹、西涂还肯。zhǐ dōng mǒ xī tú hái kěn。
两载云萍交谊在,更十行、斜墨匆匆印。liǎng zài yún píng jiāo yì zài,gèng shí xíng xié mò cōng cōng yìn。
他日展,寄芳讯。tā rì zhǎn,jì fāng xùn。

摸鱼儿·够亥六月留别新安作

龚自珍

者溟蒙、江云岳雨,是谁招我来住。zhě míng méng jiāng yún yuè yǔ,shì shuí zhāo wǒ lái zhù。
空桑三宿犹生恋,何况三年吟绪。kōng sāng sān sù yóu shēng liàn,hé kuàng sān nián yín xù。
来又去。lái yòu qù。
可题遍、莲花六六峰头路。kě tí biàn lián huā liù liù fēng tóu lù。
幽怀更苦。yōu huái gèng kǔ。
问官阁梅花,谁家公子,来咏断魂句。wèn guān gé méi huā,shuí jiā gōng zi,lái yǒng duàn hún jù。
眠餐好,多谢濒行嘱咐。mián cān hǎo,duō xiè bīn xíng zhǔ fù。
吾家有妹工赋。wú jiā yǒu mèi gōng fù。
相思咫尺江关耳,切莫悲欢自诉。xiāng sī zhǐ chǐ jiāng guān ěr,qiè mò bēi huān zì sù。
君信否。jūn xìn fǒu。
只我已、年来习气消花絮。zhǐ wǒ yǐ nián lái xí qì xiāo huā xù。
词章不作。cí zhāng bù zuò。
倘绝业成时,年华尚早,听我壮哉语。tǎng jué yè chéng shí,nián huá shàng zǎo,tīng wǒ zhuàng zāi yǔ。

卖花声舟过白门有纪

龚自珍

帆饱秣陵烟。fān bǎo mò líng yān。
回首依然。huí shǒu yī rán。
红墙西去小长干。hóng qiáng xī qù xiǎo zhǎng gàn。
好个当垆人十五,春满垆边。hǎo gè dāng lú rén shí wǔ,chūn mǎn lú biān。
如此六朝山。rú cǐ liù cháo shān。
消此鸦鬟。xiāo cǐ yā huán。
雨花云叶太阑珊。yǔ huā yún yè tài lán shān。
百里江声流梦去,重到何年。bǎi lǐ jiāng shēng liú mèng qù,zhòng dào hé nián。

百字令苏州晤归夫人佩珊索题其集

龚自珍

扬帆十日,正天风吹绿,江南万树。yáng fān shí rì,zhèng tiān fēng chuī lǜ,jiāng nán wàn shù。
遥望灵岩山下气,识有仙才人住。yáo wàng líng yán shān xià qì,shí yǒu xiān cái rén zhù。
一代词清,十年心折,闺阁无前古。yī dài cí qīng,shí nián xīn zhé,guī gé wú qián gǔ。
兰霏玉映,风神消我尘土。lán fēi yù yìng,fēng shén xiāo wǒ chén tǔ。
人生才命相妨,男儿女士,历历俱堪数。rén shēng cái mìng xiāng fáng,nán ér nǚ shì,lì lì jù kān shù。
眼底云萍才合处,又道伤心羁旅。yǎn dǐ yún píng cái hé chù,yòu dào shāng xīn jī lǚ。
南国评花,西湖吊旧,东海趋庭去。nán guó píng huā,xī hú diào jiù,dōng hǎi qū tíng qù。
红妆白也,逢人夸说亲睹。hóng zhuāng bái yě,féng rén kuā shuō qīn dǔ。

摸鱼儿

龚自珍

数东南、千岩万壑,君家第一奇秀。shù dōng nán qiān yán wàn hè,jūn jiā dì yī qí xiù。
云消缥缈峰峦下,闲锁春寒十亩。yún xiāo piāo miǎo fēng luán xià,xián suǒ chūn hán shí mǔ。
春乍漏。chūn zhà lòu。
有樵笛来时,报道燕支透。yǒu qiáo dí lái shí,bào dào yàn zhī tòu。
花肥雪瘦。huā féi xuě shòu。
向寂寂空青,潺潺古碧,铁干夜龙吼。xiàng jì jì kōng qīng,chán chán gǔ bì,tiě gàn yè lóng hǒu。
幽人喜,扶杖欣然而走。yōu rén xǐ,fú zhàng xīn rán ér zǒu。
酒神今日完否。jiǔ shén jīn rì wán fǒu。
山妻妆罢浑无事,供佛瓶中空久。shān qī zhuāng bà hún wú shì,gōng fú píng zhōng kōng jiǔ。
枝在手。zhī zài shǒu。
好赠是、芦帘纸阁归来守。hǎo zèng shì lú lián zhǐ gé guī lái shǒu。
寒图写就。hán tú xiě jiù。
看画稿奴偷,词腔婢倚,清梦不僝僽。kàn huà gǎo nú tōu,cí qiāng bì yǐ,qīng mèng bù chán zhòu。

减兰

龚自珍

人天无据。rén tiān wú jù。
被侬留得香魂住。bèi nóng liú dé xiāng hún zhù。
如梦如烟。rú mèng rú yān。
枝上花开又十年。zhī shàng huā kāi yòu shí nián。
十年千里。shí nián qiān lǐ。
风痕雨点斓斑里。fēng hén yǔ diǎn lán bān lǐ。
莫怪怜他。mò guài lián tā。
身世依然是落花。shēn shì yī rán shì luò huā。

长相思

龚自珍

海棠丝。hǎi táng sī。
杨柳丝。yáng liǔ sī。
小别风丝雨也丝。xiǎo bié fēng sī yǔ yě sī。
春愁乱几丝。chūn chóu luàn jǐ sī。
早寒时。zǎo hán shí。
暮寒时。mù hán shí。
江上春潮平岸时。jiāng shàng chūn cháo píng àn shí。
谢庭书到时。xiè tíng shū dào shí。

满江红·代家大人题苏刑部寒山奉使卷子

龚自珍

草白云黄,壁立起,塞山青陡。cǎo bái yún huáng,bì lì qǐ,sāi shān qīng dǒu。
谁貌取、书生骨相,健儿身手。shuí mào qǔ shū shēng gǔ xiāng,jiàn ér shēn shǒu。
地拱龙兴犄角壮,时清鹭斥消烽久。dì gǒng lóng xīng jī jiǎo zhuàng,shí qīng lù chì xiāo fēng jiǔ。
仗征人,笛里叫春回,歌杨柳。zhàng zhēng rén,dí lǐ jiào chūn huí,gē yáng liǔ。
飞鸿去,泥踪旧。fēi hóng qù,ní zōng jiù。
奇文在,佳儿守。qí wén zài,jiā ér shǒu。
问摩挲三五,龙泉在否。wèn mó sā sān wǔ,lóng quán zài fǒu。
我亦高秋三扈跸,穹庐落日鞭丝骤。wǒ yì gāo qiū sān hù bì,qióng lú luò rì biān sī zhòu。
对西风,挂起北征图,沾双袖。duì xī fēng,guà qǐ běi zhēng tú,zhān shuāng xiù。

台城路

龚自珍

城西一角临官柳,阴阴画楼低护。chéng xī yī jiǎo lín guān liǔ,yīn yīn huà lóu dī hù。
冶叶倡条,年年见惯,露里风中无数。yě yè chàng tiáo,nián nián jiàn guàn,lù lǐ fēng zhōng wú shù。
谁家怨女。shuí jiā yuàn nǚ。
有一种工愁,天然眉妩。yǒu yī zhǒng gōng chóu,tiān rán méi wǔ。
红烛欢场,惺忪敛袖正无语。hóng zhú huān chǎng,xīng sōng liǎn xiù zhèng wú yǔ。
相逢纵教迟暮。xiāng féng zòng jiào chí mù。
者春潮别馆,牢记迎汝。zhě chūn cháo bié guǎn,láo jì yíng rǔ。
我亦频年,弹琴说剑,憔悴江东风雨。wǒ yì pín nián,dàn qín shuō jiàn,qiáo cuì jiāng dōng fēng yǔ。
烦卿低诉。fán qīng dī sù。
怕女伴回眸,晓人心绪。pà nǚ bàn huí móu,xiǎo rén xīn xù。
归去啼痕,夜灯瞧见否。guī qù tí hén,yè dēng qiáo jiàn fǒu。

百字令锠腢大琴南

龚自珍

深情似海,问相逢初度,是何年纪。shēn qíng shì hǎi,wèn xiāng féng chū dù,shì hé nián jì。
依约而今还记取,不是前生夙世。yī yuē ér jīn hái jì qǔ,bù shì qián shēng sù shì。
放学花前,题诗石上,春水园亭里。fàng xué huā qián,tí shī shí shàng,chūn shuǐ yuán tíng lǐ。
逢君一笑,人间无此欢喜。féng jūn yī xiào,rén jiān wú cǐ huān xǐ。
无奈苍狗看云,红羊数劫,惘惘休提起。wú nài cāng gǒu kàn yún,hóng yáng shù jié,wǎng wǎng xiū tí qǐ。
客气渐多真气少,汩没心灵何已。kè qì jiàn duō zhēn qì shǎo,gǔ méi xīn líng hé yǐ。
千古声名,百年担负,事事违初意。qiān gǔ shēng míng,bǎi nián dān fù,shì shì wéi chū yì。
心头阁住,儿时那种情味。xīn tóu gé zhù,ér shí nà zhǒng qíng wèi。

金缕曲·怠亍生

龚自珍

海上云萍遇。hǎi shàng yún píng yù。
笑频年、开樽说剑,登楼选赋。xiào pín nián kāi zūn shuō jiàn,dēng lóu xuǎn fù。
十万狂花如梦寐,梦里花还如雾。shí wàn kuáng huā rú mèng mèi,mèng lǐ huā hái rú wù。
问醒眼、看时何许。wèn xǐng yǎn kàn shí hé xǔ。
侬已独醒醒不惯,悔黄金、何不教歌舞。nóng yǐ dú xǐng xǐng bù guàn,huǐ huáng jīn hé bù jiào gē wǔ。
明月外,思清苦。míng yuè wài,sī qīng kǔ。
奇才未必天俱妒。qí cái wèi bì tiān jù dù。
只君家、通眉长爪,偶然仙去。zhǐ jūn jiā tōng méi zhǎng zhǎo,ǒu rán xiān qù。
花月湖山骄冶甚,一种三生谁付。huā yuè hú shān jiāo yě shén,yī zhǒng sān shēng shuí fù。
只片语、告君休怒。zhǐ piàn yǔ gào jūn xiū nù。
收拾狂名须趁早,鬓星星、渐近中年路。shōu shí kuáng míng xū chèn zǎo,bìn xīng xīng jiàn jìn zhōng nián lù。
容傍我,佛灯住。róng bàng wǒ,fú dēng zhù。

虞美人

龚自珍

江湖听雨归来客。jiāng hú tīng yǔ guī lái kè。
手剪吴淞碧。shǒu jiǎn wú sōng bì。
笛声叫起倦魂时。dí shēng jiào qǐ juàn hún shí。
飞过蒙蒙香雪一千枝。fēi guò méng méng xiāng xuě yī qiān zhī。
少年多少熏兰麝。shǎo nián duō shǎo xūn lán shè。
金凤钗梁挂。jīn fèng chāi liáng guà。
年来我但写莲经。nián lái wǒ dàn xiě lián jīng。
要伴荒庵一粟夜灯青。yào bàn huāng ān yī sù yè dēng qīng。

湘月戌春泛舟西湖赋此

龚自珍

湖云如梦,记前年此地,垂杨系马。hú yún rú mèng,jì qián nián cǐ dì,chuí yáng xì mǎ。
一抹春山螺子黛,对我轻颦姚冶。yī mǒ chūn shān luó zi dài,duì wǒ qīng pín yáo yě。
苏小魂香,钱王气短,俊笔连朝写。sū xiǎo hún xiāng,qián wáng qì duǎn,jùn bǐ lián cháo xiě。
乡邦如此,几人名姓传者。xiāng bāng rú cǐ,jǐ rén míng xìng chuán zhě。
平生沈俊如侬,前贤倘作,有臂和谁把。píng shēng shěn jùn rú nóng,qián xián tǎng zuò,yǒu bì hé shuí bǎ。
问取山灵浑不语,且自徘徊其下。wèn qǔ shān líng hún bù yǔ,qiě zì pái huái qí xià。
幽草黏天,绿荫送客,冉冉将初夏。yōu cǎo nián tiān,lǜ yīn sòng kè,rǎn rǎn jiāng chū xià。
流光容易,暂时着意潇洒。liú guāng róng yì,zàn shí zhe yì xiāo sǎ。

水调歌头

龚自珍

落日万艘下,气象一何多。luò rì wàn sōu xià,qì xiàng yī hé duō。
何人轻掷纱帽,帆影掠天过。hé rén qīng zhì shā mào,fān yǐng lüè tiān guò。
鄃上通侯如彼,江左夷吾若此,不奈怒鲸何。shū shàng tōng hóu rú bǐ,jiāng zuǒ yí wú ruò cǐ,bù nài nù jīng hé。
挥手谢公等,径欲卧烟萝。huī shǒu xiè gōng děng,jìng yù wò yān luó。
当局者,问何似,此高歌。dāng jú zhě,wèn hé shì,cǐ gāo gē。
著书传满宾客,馀事貌渔蓑。zhù shū chuán mǎn bīn kè,yú shì mào yú suō。
贱子平生出处,虽则闲鸥野鹭,十五度黄河。jiàn zi píng shēng chū chù,suī zé xián ōu yě lù,shí wǔ dù huáng hé。
面皱怕窥景,狂论亦消磨。miàn zhòu pà kuī jǐng,kuáng lùn yì xiāo mó。

水调歌头

龚自珍

当局荐公起,清望益嵯峨。dāng jú jiàn gōng qǐ,qīng wàng yì cuó é。
旌旗者番南下,百骑照涛波。jīng qí zhě fān nán xià,bǎi qí zhào tāo bō。
帝念东南民瘼,一发牵之头动,亲问六州鹾。dì niàn dōng nán mín mò,yī fā qiān zhī tóu dòng,qīn wèn liù zhōu cuó。
宾客故人喜,愁绪恐公多。bīn kè gù rén xǐ,chóu xù kǒng gōng duō。
公此去,令公喜,法如何。gōng cǐ qù,lìng gōng xǐ,fǎ rú hé。
金钱少府百万,挽入鲁阳戈。jīn qián shǎo fǔ bǎi wàn,wǎn rù lǔ yáng gē。
公是登场鲍老,莫遣登场郭老,辩口尚悬河。gōng shì dēng chǎng bào lǎo,mò qiǎn dēng chǎng guō lǎo,biàn kǒu shàng xuán hé。
猿鹤北山下,一任檄文过。yuán hè běi shān xià,yī rèn xí wén guò。