古诗词

菩萨蛮

冯幵

黄蜂紫蝶闲庭院。huáng fēng zǐ dié xián tíng yuàn。
阑干寂寞蘼芜满。lán gàn jì mò mí wú mǎn。
不惜卷罗帏。bù xī juǎn luó wéi。
东风无是非。dōng fēng wú shì fēi。
馨香怀袖里。xīn xiāng huái xiù lǐ。
珍重千金意。zhēn zhòng qiān jīn yì。
落日碧天云。luò rì bì tiān yún。
高楼思杀人。gāo lóu sī shā rén。

菩萨蛮

冯幵

东西日暮飞劳燕。dōng xī rì mù fēi láo yàn。
门前乌桕阴阴见。mén qián wū jiù yīn yīn jiàn。
脉脉惜芳华。mài mài xī fāng huá。
横塘雨又斜。héng táng yǔ yòu xié。
钿车南陌路。diàn chē nán mò lù。
邂逅同心侣。xiè hòu tóng xīn lǚ。
欲赠绣罗襦。yù zèng xiù luó rú。
罗敷自有夫。luó fū zì yǒu fū。

菩萨蛮

冯幵

缤纷佩饰谁言好。bīn fēn pèi shì shuí yán hǎo。
别君三岁朱颜老。bié jūn sān suì zhū yán lǎo。
打叠缕金箱。dǎ dié lǚ jīn xiāng。
无心理故裳。wú xīn lǐ gù shang。
茕茕双白兔。qióng qióng shuāng bái tù。
东走还西顾。dōng zǒu hái xī gù。
郎自不还家。láng zì bù hái jiā。
长安多狭斜。zhǎng ān duō xiá xié。

菩萨蛮

冯幵

华灯红壁闻箫鼓。huá dēng hóng bì wén xiāo gǔ。
雄龙雌凤遥相语。xióng lóng cí fèng yáo xiāng yǔ。
抱得七弦琴。bào dé qī xián qín。
无人知此心。wú rén zhī cǐ xīn。
发丝怜曲局。fā sī lián qū jú。
无意调膏沐。wú yì diào gāo mù。
沟水日西东。gōu shuǐ rì xī dōng。
君心同不同。jūn xīn tóng bù tóng。

菩萨蛮

冯幵

桑根三宿浑无据。sāng gēn sān sù hún wú jù。
春风秋月寻常度。chūn fēng qiū yuè xún cháng dù。
单枕不成双。dān zhěn bù chéng shuāng。
梦为金凤凰。mèng wèi jīn fèng huáng。
真成瓶落井。zhēn chéng píng luò jǐng。
消息年年冷。xiāo xī nián nián lěng。
蕙草自芳菲。huì cǎo zì fāng fēi。
悦君君不知。yuè jūn jūn bù zhī。

浪淘沙

冯幵

风雨自年年。fēng yǔ zì nián nián。
春梦阑珊。chūn mèng lán shān。
星星愁鬓欲吹残。xīng xīng chóu bìn yù chuī cán。
一夜高楼花落尽,如此人闲。yī yè gāo lóu huā luò jǐn,rú cǐ rén xián。
兀自掩重关。wù zì yǎn zhòng guān。
涕泗无端。tì sì wú duān。
更无人处一凭阑。gèng wú rén chù yī píng lán。
画阁珠帘依旧是,只是荒寒。huà gé zhū lián yī jiù shì,zhǐ shì huāng hán。

河传

冯幵

遥望塘上藕花秋。yáo wàng táng shàng ǒu huā qiū。
花外盈盈画楼。huā wài yíng yíng huà lóu。
美人似花楼上望,箜篌。měi rén shì huā lóu shàng wàng,kōng hóu。
隔帘生暮愁。gé lián shēng mù chóu。
帘底容光天样远。lián dǐ róng guāng tiān yàng yuǎn。
塘水满。táng shuǐ mǎn。
无计量深浅。wú jì liàng shēn qiǎn。
倚花枝。yǐ huā zhī。
明月时。míng yuè shí。
相思知君知不知。xiāng sī zhī jūn zhī bù zhī。

兰陵王·送厉虞卿南归,用清真韵

冯幵

野烟直。yě yān zhí。
疏柳依依弄碧。shū liǔ yī yī nòng bì。
长亭路、尊酒送君,席帽黄尘黯行色。zhǎng tíng lù zūn jiǔ sòng jūn,xí mào huáng chén àn xíng sè。
回头念故国。huí tóu niàn gù guó。
憔悴长安倦客。qiáo cuì zhǎng ān juàn kè。
芦花外、秋水自生,一夜愁心抵千尺。lú huā wài qiū shuǐ zì shēng,yī yè chóu xīn dǐ qiān chǐ。
前欢坠无迹。qián huān zhuì wú jì。
只旧日斜阳,红上离席。zhǐ jiù rì xié yáng,hóng shàng lí xí。
一声珍重调眠食。yī shēng zhēn zhòng diào mián shí。
看玉盏未釂,锦车何在,漫天烟草失故驿。kàn yù zhǎn wèi jiào,jǐn chē hé zài,màn tiān yān cǎo shī gù yì。
隔形影南北。gé xíng yǐng nán běi。
心恻。xīn cè。
泪痕积。lèi hén jī。
叹送客天涯,如此岑寂。tàn sòng kè tiān yá,rú cǐ cén jì。
飘零俊侣愁无极。piāo líng jùn lǚ chóu wú jí。
剩日暮穷巷,几声风笛。shèng rì mù qióng xiàng,jǐ shēng fēng dí。
黄昏残雨,却又向,梦里滴。huáng hūn cán yǔ,què yòu xiàng,mèng lǐ dī。

浪淘沙·泊舟之罘,烟水合沓,甚有远思。赋示王伯谐、柴予平

冯幵

岸阔暮潮寒。àn kuò mù cháo hán。
画角初残。huà jiǎo chū cán。
天涯光景一凭阑。tiān yá guāng jǐng yī píng lán。
衰柳昏鸦斜日里,满目江山。shuāi liǔ hūn yā xié rì lǐ,mǎn mù jiāng shān。
风紧客衣单。fēng jǐn kè yī dān。
秋思阑珊。qiū sī lán shān。
北来鸿雁指君看。běi lái hóng yàn zhǐ jūn kàn。
烟水荒荒天四合,何处长安。yān shuǐ huāng huāng tiān sì hé,hé chù zhǎng ān。

相见欢

冯幵

微飔不隔庭柯。wēi sī bù gé tíng kē。
动秋罗。dòng qiū luó。
只觉碧阑干外晚凉多。zhǐ jué bì lán gàn wài wǎn liáng duō。
花阴转。huā yīn zhuǎn。
漏声断。lòu shēng duàn。
夜如何。yè rú hé。
自卷水精帘子看明河。zì juǎn shuǐ jīng lián zi kàn míng hé。

玲珑四犯·题叶霓仙遗词,兼寄其弟琴西

冯幵

篁孔引悽,桐丝流恨,秋声绵渺无际。huáng kǒng yǐn qī,tóng sī liú hèn,qiū shēng mián miǎo wú jì。
吹花弹泪歰,滴粉搓愁细。chuī huā dàn lèi sè,dī fěn cuō chóu xì。
沉吟酒边心事。chén yín jiǔ biān xīn shì。
甚华年、只成憔悴。shén huá nián zhǐ chéng qiáo cuì。
玉笥云薶,金奁月冷,寂寞旧风味。yù sì yún mái,jīn lián yuè lěng,jì mò jiù fēng wèi。
天涯杜陵兄弟。tiān yá dù líng xiōng dì。
念京华冠盖,飘泊非计。niàn jīng huá guān gài,piāo pō fēi jì。
微官归不得,息影车尘底。wēi guān guī bù dé,xī yǐng chē chén dǐ。
俊游转眼余萧瑟,怕低唱、浅斟都废。jùn yóu zhuǎn yǎn yú xiāo sè,pà dī chàng qiǎn zhēn dōu fèi。
空雪涕。kōng xuě tì。
斜阳外、暮鸦啼起。xié yáng wài mù yā tí qǐ。

眼儿媚·伤春

倪瑞

惜春无计挽春还。xī chūn wú jì wǎn chūn hái。
寂寞倚栏杆。jì mò yǐ lán gān。
翠眉懒画,红鸳停绣,绿绮慵弹。cuì méi lǎn huà,hóng yuān tíng xiù,lǜ qǐ yōng dàn。
满院落红闲未扫,莺燕蹴枝翻。mǎn yuàn luò hóng xián wèi sǎo,yīng yàn cù zhī fān。
海棠飘艳,梨花飞雪,梅子含酸。hǎi táng piāo yàn,lí huā fēi xuě,méi zi hán suān。

卖花声病中

倪瑞

风过戛帘钩。fēng guò jiá lián gōu。
新恨悠悠。xīn hèn yōu yōu。
潇潇风雨几曾休。xiāo xiāo fēng yǔ jǐ céng xiū。
又听孤鸿天外响,闲起离愁。yòu tīng gū hóng tiān wài xiǎng,xián qǐ lí chóu。
扶病坐高楼。fú bìng zuò gāo lóu。
清泪还流。qīng lèi hái liú。
人情反复冷如秋。rén qíng fǎn fù lěng rú qiū。
默对孤灯思往事,总上心头。mò duì gū dēng sī wǎng shì,zǒng shàng xīn tóu。

丑奴儿慢·春日

黄景仁

日日登楼,一日换一番春色,者似卷如流春日,谁道迟迟?一片野风吹草,草背白烟飞。rì rì dēng lóu,yī rì huàn yī fān chūn sè,zhě shì juǎn rú liú chūn rì,shuí dào chí chí?yī piàn yě fēng chuī cǎo,cǎo bèi bái yān fēi。
颓墙左侧,小桃放了,没个人知。tuí qiáng zuǒ cè,xiǎo táo fàng le,méi gè rén zhī。
徘徊花下,分明记得,三五年时。pái huái huā xià,fēn míng jì dé,sān wǔ nián shí。
是何人,挑将竹泪,黏上空枝。shì hé rén,tiāo jiāng zhú lèi,nián shàng kōng zhī。
请试低头,影儿憔悴浸春池。qǐng shì dī tóu,yǐng ér qiáo cuì jìn chūn chí。
此间深处,是伊归路,莫惹相思。cǐ jiān shēn chù,shì yī guī lù,mò rě xiāng sī。

卖花声·立春

黄景仁

独饮对辛盘,愁上眉弯。dú yǐn duì xīn pán,chóu shàng méi wān。
楼窗今夜且休关。lóu chuāng jīn yè qiě xiū guān。
前度落红流到海,燕子衔还。qián dù luò hóng liú dào hǎi,yàn zi xián hái。
书贴更簪欢,旧例都删。shū tiē gèng zān huān,jiù lì dōu shān。
到时风雪满千山。dào shí fēng xuě mǎn qiān shān。
年去年来常不老,春比人顽。nián qù nián lái cháng bù lǎo,chūn bǐ rén wán。

贺新郎·太白墓,和稚存韵

黄景仁

何事催人老?是几处、残山剩水,闲凭闲吊。hé shì cuī rén lǎo?shì jǐ chù cán shān shèng shuǐ,xián píng xián diào。
此是青莲埋骨地,宅近谢家之朓。cǐ shì qīng lián mái gǔ dì,zhái jìn xiè jiā zhī tiǎo。
总一样,文人宿草。zǒng yī yàng,wén rén sù cǎo。
只为先生名在上,问青天,有句何能好?打一幅,思君稿。zhǐ wèi xiān shēng míng zài shàng,wèn qīng tiān,yǒu jù hé néng hǎo?dǎ yī fú,sī jūn gǎo。
梦中昨来逢君笑。mèng zhōng zuó lái féng jūn xiào。
把千年、蓬莱清浅,旧游相告。bǎ qiān nián péng lái qīng qiǎn,jiù yóu xiāng gào。
更问后来谁似我,我道:才如君少。gèng wèn hòu lái shuí shì wǒ,wǒ dào cái rú jūn shǎo。
有亦是,寒郊瘦岛。yǒu yì shì,hán jiāo shòu dǎo。
语罢看君长揖去,顿身轻、一叶如飞鸟。yǔ bà kàn jūn zhǎng yī qù,dùn shēn qīng yī yè rú fēi niǎo。
残梦醒,鸡鸣了。cán mèng xǐng,jī míng le。

酷相思·春暮

黄景仁

犹记去年寒食暮,曾共约、桃根渡。yóu jì qù nián hán shí mù,céng gòng yuē táo gēn dù。
算花落花开今又度。suàn huā luò huā kāi jīn yòu dù。
人去也、春何处?春去也、人何处?rén qù yě chūn hé chù?chūn qù yě rén hé chù?
如此凄凉风更雨,便去也、还须住。rú cǐ qī liáng fēng gèng yǔ,biàn qù yě hái xū zhù。
待觅遍天涯芳草路。dài mì biàn tiān yá fāng cǎo lù。
小舟也、山无数,小楼也、山无数。xiǎo zhōu yě shān wú shù,xiǎo lóu yě shān wú shù。

点绛唇·细草空林

黄景仁

细草空林,丝丝冷雨挽风片。xì cǎo kōng lín,sī sī lěng yǔ wǎn fēng piàn。
瘦小孤魂,伴个人儿便。shòu xiǎo gū hún,bàn gè rén ér biàn。
寂寞泉台,今夜呼君遍。jì mò quán tái,jīn yè hū jūn biàn。
朦胧见,鬼灯一线,露出桃花面。méng lóng jiàn,guǐ dēng yī xiàn,lù chū táo huā miàn。

绮罗香·金陵怀古

黄景仁

何处狮儿,半空飞下,横惹江东多事。hé chù shī ér,bàn kōng fēi xià,héng rě jiāng dōng duō shì。
霜骤金戈,开出千年佳丽。shuāng zhòu jīn gē,kāi chū qiān nián jiā lì。
渡永嘉杂沓名流,宝钟阜延王气。dù yǒng jiā zá dá míng liú,bǎo zhōng fù yán wáng qì。
到如今,一半兴亡,南飞乌鹊尚能记。dào rú jīn,yī bàn xīng wáng,nán fēi wū què shàng néng jì。
莫问临春结绮,共澄心百尺,一样南内。mò wèn lín chūn jié qǐ,gòng chéng xīn bǎi chǐ,yī yàng nán nèi。
回首新亭,消得几行清泪?叹曲里锦绣家山,禁几回北兵飞至。huí shǒu xīn tíng,xiāo dé jǐ xíng qīng lèi?tàn qū lǐ jǐn xiù jiā shān,jìn jǐ huí běi bīng fēi zhì。
只添他,来往词人,多少沧桑意!zhǐ tiān tā,lái wǎng cí rén,duō shǎo cāng sāng yì!

蝶恋花·落梅和稚存

黄景仁

莫怨妒花风雨浪,送我泥深,了却冰霜障。mò yuàn dù huā fēng yǔ làng,sòng wǒ ní shēn,le què bīng shuāng zhàng。
身后繁华千万状,苦心现出无生相。shēn hòu fán huá qiān wàn zhuàng,kǔ xīn xiàn chū wú shēng xiāng。
隐约绿纱窗未亮,似有魂来,小揭冰绡帐。yǐn yuē lǜ shā chuāng wèi liàng,shì yǒu hún lái,xiǎo jiē bīng xiāo zhàng。
报道感君怜一晌,明朝扫我孤山葬。bào dào gǎn jūn lián yī shǎng,míng cháo sǎo wǒ gū shān zàng。