古诗词

沁园春·读镜清楼遗稿

方珍

滴粉搓酥,镂雪团香,新诗一编。dī fěn cuō sū,lòu xuě tuán xiāng,xīn shī yī biān。
想吟工谢絮,曾邀叔赏,赋成鲍茗,惯得夫怜。xiǎng yín gōng xiè xù,céng yāo shū shǎng,fù chéng bào míng,guàn dé fū lián。
山映奁青,云迷桁白,绝代销魂句早传。shān yìng lián qīng,yún mí héng bái,jué dài xiāo hún jù zǎo chuán。
鸳鸯侣,喜一般才调,一样华年。yuān yāng lǚ,xǐ yī bān cái diào,yī yàng huá nián。
匆匆催返瑶天。cōng cōng cuī fǎn yáo tiān。
怅月照青琴冷素弦。chàng yuè zhào qīng qín lěng sù xián。
幸银钩细字,犹霏麝馥,金荃丽字,尚叠鸾笺。xìng yín gōu xì zì,yóu fēi shè fù,jīn quán lì zì,shàng dié luán jiān。
元相悲怀,潘郎愁结,触拨香痕意惘然。yuán xiāng bēi huái,pān láng chóu jié,chù bō xiāng hén yì wǎng rán。
空惆怅,望碧城飘渺,难挽飞仙。kōng chóu chàng,wàng bì chéng piāo miǎo,nán wǎn fēi xiān。

念奴娇

方珍

醴陵芳胄,羡传家彩管,仍留君处。lǐ líng fāng zhòu,xiàn chuán jiā cǎi guǎn,réng liú jūn chù。
多少红闺夸著作,毕竟输君千古。duō shǎo hóng guī kuā zhù zuò,bì jìng shū jūn qiān gǔ。
第一仙姿,无双慧业,惯赋销魂句。dì yī xiān zī,wú shuāng huì yè,guàn fù xiāo hún jù。
一编珠玉,香痕浓染如许。yī biān zhū yù,xiāng hén nóng rǎn rú xǔ。
无奈几度春愁,几番秋怨,暗送韶华去。wú nài jǐ dù chūn chóu,jǐ fān qiū yuàn,àn sòng sháo huá qù。
一笑尘寰嫌太浊,飘渺瑶台微步。yī xiào chén huán xián tài zhuó,piāo miǎo yáo tái wēi bù。
月淡鸳窗,泪沾凤纸,永隔仙凡路。yuè dàn yuān chuāng,lèi zhān fèng zhǐ,yǒng gé xiān fán lù。
青琴弦绝,思君无限凄楚。qīng qín xián jué,sī jūn wú xiàn qī chǔ。

如梦令·夜咏

方彦珍

金鸭香残烟尽。jīn yā xiāng cán yān jǐn。
翠竹无声风定。cuì zhú wú shēng fēng dìng。
举袖欲挑灯,回见月光东映。jǔ xiù yù tiāo dēng,huí jiàn yuè guāng dōng yìng。
人静。rén jìng。
人静。rén jìng。
独自推敲诗韵。dú zì tuī qiāo shī yùn。

如梦令·题落花胡蝶卷子

方彦珍

芳草天涯青遍。fāng cǎo tiān yá qīng biàn。
满地落花风旋。mǎn dì luò huā fēng xuán。
春去太无情,惆怅雨丝风片。chūn qù tài wú qíng,chóu chàng yǔ sī fēng piàn。
休怨。xiū yuàn。
休怨。xiū yuàn。
胡蝶殷勤留恋。hú dié yīn qín liú liàn。

忆王孙·初春即事

方彦珍

朱楼晨起碧窗推。zhū lóu chén qǐ bì chuāng tuī。
砌草蒙茸春渐回。qì cǎo méng rōng chūn jiàn huí。
猛雨一宵妒早梅。měng yǔ yī xiāo dù zǎo méi。
惜花魁。xī huā kuí。
一半独开一半摧。yī bàn dú kāi yī bàn cuī。

忆王孙·仲夏即事

方彦珍

当空红日暑增炎。dāng kōng hóng rì shǔ zēng yán。
小艇深湾清沼边。xiǎo tǐng shēn wān qīng zhǎo biān。
女伴相将戏采莲。nǚ bàn xiāng jiāng xì cǎi lián。
味偏妍。wèi piān yán。
一半清心一半甜。yī bàn qīng xīn yī bàn tián。

忆王孙·新秋即事

方彦珍

疏帘花影月光笼。shū lián huā yǐng yuè guāng lóng。
暑退凉生诗思浓。shǔ tuì liáng shēng shī sī nóng。
忽讶鏦铮响远空。hū yà cōng zhēng xiǎng yuǎn kōng。
戛梧桐。jiá wú tóng。
一半砧声一半风。yī bàn zhēn shēng yī bàn fēng。

忆王孙·隆冬即事

方彦珍

隔宵寒雪喜初晴。gé xiāo hán xuě xǐ chū qíng。
隐隐阳乌锁窗明。yǐn yǐn yáng wū suǒ chuāng míng。
自折檀梅插胆瓶。zì zhé tán méi chā dǎn píng。
嗅寒英。xiù hán yīng。
一半浓香一半清。yī bàn nóng xiāng yī bàn qīng。

忆秦娥·秋夜怀月仪

方彦珍

寒飙冽。hán biāo liè。
江乡又近重阳节。jiāng xiāng yòu jìn zhòng yáng jié。
重阳节。zhòng yáng jié。
临风感昔,知音耗绝。lín fēng gǎn xī,zhī yīn hào jué。
共此残秋同此月。gòng cǐ cán qiū tóng cǐ yuè。
斯人也合伤离别。sī rén yě hé shāng lí bié。
伤离别。shāng lí bié。
焉得重来,紫萸同撷。yān dé zhòng lái,zǐ yú tóng xié。

忆秦娥·秋夜即事

方彦珍

灯明灭。dēng míng miè。
牢骚几许愁怀结。láo sāo jǐ xǔ chóu huái jié。
愁怀结。chóu huái jié。
栖鸦绕树,争啼皓月。qī yā rào shù,zhēng tí hào yuè。
款步苍苔寻落叶。kuǎn bù cāng tái xún luò yè。
惊闻断续哀音切。jīng wén duàn xù āi yīn qiè。
哀音切。āi yīn qiè。
何处飘来,数声风笛。hé chù piāo lái,shù shēng fēng dí。

玲珑四犯帘影。次蔚峰宗兄原韵

方彦珍

卸却珊钩,忽掩映珠栊,浑似凝翠。xiè què shān gōu,hū yǎn yìng zhū lóng,hún shì níng cuì。
叠叠湘筠,恍惚墨花涂地。dié dié xiāng yún,huǎng hū mò huā tú dì。
瞬息绘上东墙,只怪那、阳乌西坠。shùn xī huì shàng dōng qiáng,zhǐ guài nà yáng wū xī zhuì。
唤小鬟、添助炉香,莫在栏边痴睡。huàn xiǎo huán tiān zhù lú xiāng,mò zài lán biān chī shuì。
画堂如许春光腻。huà táng rú xǔ chūn guāng nì。
更堪怜、重重遮避。gèng kān lián zhòng zhòng zhē bì。
风檐好把晶灯耀,何用管弦歌吹。fēng yán hǎo bǎ jīng dēng yào,hé yòng guǎn xián gē chuī。
呢喃宿燕归梁,增得幽人诗思。ne nán sù yàn guī liáng,zēng dé yōu rén shī sī。
看绣屏书几,缥缈云波烟穗。kàn xiù píng shū jǐ,piāo miǎo yún bō yān suì。

玲珑四犯书中乾蝴蝶

方彦珍

展玩牙签,惜粉翅如新,犹缀荃翠。zhǎn wán yá qiān,xī fěn chì rú xīn,yóu zhuì quán cuì。
别却芳丛,那管落红铺地。bié què fāng cóng,nà guǎn luò hóng pù dì。
且喜风雅常亲,更不逐、花风飘坠。qiě xǐ fēng yǎ cháng qīn,gèng bù zhú huā fēng piāo zhuì。
待欲随、脉望餐仙,可怕高吟惊睡。dài yù suí mài wàng cān xiān,kě pà gāo yín jīng shuì。
幽斋满架云笺腻。yōu zhāi mǎn jià yún jiān nì。
一任它、蚋趋萤避。yī rèn tā ruì qū yíng bì。
笑侬未技凋虫手,偕和郢都清吹。xiào nóng wèi jì diāo chóng shǒu,xié hé yǐng dōu qīng chuī。
惟学谢逸生怜,难效元婴才思。wéi xué xiè yì shēng lián,nán xiào yuán yīng cái sī。
想是魂何处,应忆碧苞丹穗。xiǎng shì hún hé chù,yīng yì bì bāo dān suì。

新雁过妆楼秋闺即事

方彦珍

剪烛楼东。jiǎn zhú lóu dōng。
秋宵爽、拈针刺绣芙蓉。qiū xiāo shuǎng niān zhēn cì xiù fú róng。
彩绒轻理,配合澹绿深红。cǎi róng qīng lǐ,pèi hé dàn lǜ shēn hóng。
病质虽如篱菊瘦,缍怀恰比露华浓。bìng zhì suī rú lí jú shòu,duǒ huái qià bǐ lù huá nóng。
听凄清、征鸿嘹唳,目送长空。tīng qī qīng zhēng hóng liáo lì,mù sòng zhǎng kōng。
人在纱窗小坐,拟赋诗遣兴,树杪摇风。rén zài shā chuāng xiǎo zuò,nǐ fù shī qiǎn xīng,shù miǎo yáo fēng。
飒飒萧萧,频搅井上疏桐。sà sà xiāo xiāo,pín jiǎo jǐng shàng shū tóng。
尤惊梵音聒耳,是何处阇黎鸣夜钟。yóu jīng fàn yīn guā ěr,shì hé chù dū lí míng yè zhōng。
回眸处,见一弯残月,斜挂高松。huí móu chù,jiàn yī wān cán yuè,xié guà gāo sōng。

月上海棠·对酒

方彦珍

东墙浩月移花影。dōng qiáng hào yuè yí huā yǐng。
是谁人、宜此良宵景。shì shuí rén yí cǐ liáng xiāo jǐng。
把酒吟秋,有娇红、助侬诗兴。bǎ jiǔ yín qiū,yǒu jiāo hóng zhù nóng shī xīng。
高歌唱,未识海棠曾听。gāo gē chàng,wèi shí hǎi táng céng tīng。
频唤花仙花不应。pín huàn huā xiān huā bù yīng。
这宿酲、醉到何时醒。zhè sù chéng zuì dào hé shí xǐng。
辗转回思,想嫦娥、共伊清韵。niǎn zhuǎn huí sī,xiǎng cháng é gòng yī qīng yùn。
待醉了,好去同游幻境。dài zuì le,hǎo qù tóng yóu huàn jìng。

行香子·述怀

方彦珍

既恶喧嚣,又厌烦言。jì è xuān xiāo,yòu yàn fán yán。
更堪嫌、家务纷缠。gèng kān xián jiā wù fēn chán。
惟欣独坐,闲玩诗篇。wéi xīn dú zuò,xián wán shī piān。
也不喜游,不好耍,不贪眠。yě bù xǐ yóu,bù hǎo shuǎ,bù tān mián。
新茶自煮,名花学养。xīn chá zì zhǔ,míng huā xué yǎng。
掩纱窗、静护炉烟。yǎn shā chuāng jìng hù lú yān。
针工之暇,笔墨自遣。zhēn gōng zhī xiá,bǐ mò zì qiǎn。
参书中义,诗中味,静中禅。cān shū zhōng yì,shī zhōng wèi,jìng zhōng chán。

八声甘州·乞痴

方彦珍

笑幽人无计遣穷愁,徒自费疑猜。xiào yōu rén wú jì qiǎn qióng chóu,tú zì fèi yí cāi。
怅风霜屡历,被谁播弄,不许开怀。chàng fēng shuāng lǚ lì,bèi shuí bō nòng,bù xǔ kāi huái。
相必嗔侬好学,天不喜怜才。xiāng bì chēn nóng hǎo xué,tiān bù xǐ lián cái。
故设牢骚境,巧作安排。gù shè láo sāo jìng,qiǎo zuò ān pái。
是痴如教尽改,问穹苍可肯,赐我痴呆。shì chī rú jiào jǐn gǎi,wèn qióng cāng kě kěn,cì wǒ chī dāi。
果真因为此,何用更徘徊。guǒ zhēn yīn wèi cǐ,hé yòng gèng pái huái。
久情愿、愚顽懵懂,若然能、急速换灵台。jiǔ qíng yuàn yú wán měng dǒng,ruò rán néng jí sù huàn líng tái。
也堪算、轮回摘贬,另付形骸。yě kān suàn lún huí zhāi biǎn,lìng fù xíng hái。

意难忘与夫子夜坐,书此述怀

方彦珍

前世何缘,喜今生聚首,声气相联。qián shì hé yuán,xǐ jīn shēng jù shǒu,shēng qì xiāng lián。
伯鸾偕德耀,玉树配青莲。bó luán xié dé yào,yù shù pèi qīng lián。
言既合、意双虔。yán jì hé yì shuāng qián。
更避俗心坚。gèng bì sú xīn jiān。
最堪欣、案眉朝夕,彼此生怜。zuì kān xīn àn méi cháo xī,bǐ cǐ shēng lián。
不须悟道参禅。bù xū wù dào cān chán。
领衡门幽趣,纸阁芦帘。lǐng héng mén yōu qù,zhǐ gé lú lián。
埋名追隐士,养性学闲仙。mái míng zhuī yǐn shì,yǎng xìng xué xián xiān。
棋共著,韵同拈。qí gòng zhù,yùn tóng niān。
每并坐齐肩。měi bìng zuò qí jiān。
志清高、心存忠恕,仁义求全。zhì qīng gāo xīn cún zhōng shù,rén yì qiú quán。

临江仙·看芍药归舟即事

方彦珍

瑞芍亭前红药。ruì sháo tíng qián hóng yào。
丰神嫣媚难描。fēng shén yān mèi nán miáo。
翻阶凝露不胜娇。fān jiē níng lù bù shèng jiāo。
香宜罂粟妒,色并鼠姑饶。xiāng yí yīng sù dù,sè bìng shǔ gū ráo。
尤爱魄全明月,晶莹光彻层宵。yóu ài pò quán míng yuè,jīng yíng guāng chè céng xiāo。
锦灯千盏唤虹桥。jǐn dēng qiān zhǎn huàn hóng qiáo。
邻舟度新曲,檀板杂笙箫。lín zhōu dù xīn qū,tán bǎn zá shēng xiāo。

八犯玉交枝榕城晚秋南归赋感

易顺鼎

山暗黄茅,水明红叶,瘴国又催行旅。shān àn huáng máo,shuǐ míng hóng yè,zhàng guó yòu cuī xíng lǚ。
风色围天吹渐紧,不肯让条鸦路。fēng sè wéi tiān chuī jiàn jǐn,bù kěn ràng tiáo yā lù。
停车枫径晚,听犬吠疏篱,谁家笑语。tíng chē fēng jìng wǎn,tīng quǎn fèi shū lí,shuí jiā xiào yǔ。
云深处。yún shēn chù。
知是翠微绝顶,榕阴儿女。zhī shì cuì wēi jué dǐng,róng yīn ér nǚ。
问侬独亸玉鞭,没情没绪。wèn nóng dú duǒ yù biān,méi qíng méi xù。
沉思毕竟何趣。chén sī bì jìng hé qù。
早烂锦霜花无数。zǎo làn jǐn shuāng huā wú shù。
曾识得春游人否。céng shí dé chūn yóu rén fǒu。
有一雁微茫欲度。yǒu yī yàn wēi máng yù dù。
带来几点潇湘雨。dài lái jǐ diǎn xiāo xiāng yǔ。
便付与蛮江,流他日夜秋声去。biàn fù yǔ mán jiāng,liú tā rì yè qiū shēng qù。

醉垂鞭·道中寄云姬,时惟玉姬随行

易顺鼎

单舸载桃根。dān gě zài táo gēn。
桃家妹,秋江泪,花叶寄殷勤。táo jiā mèi,qiū jiāng lèi,huā yè jì yīn qín。
为卿揩泪痕。wèi qīng kāi lèi hén。
玉梅将破冻,梅边梦,梦边人。yù méi jiāng pò dòng,méi biān mèng,mèng biān rén。
销尽翠禽魂。xiāo jǐn cuì qín hún。
孤山啼一春。gū shān tí yī chūn。