古诗词

齐天乐

易顺鼎

短箫凄咽登临恨,天涯赏音谁是。duǎn xiāo qī yàn dēng lín hèn,tiān yá shǎng yīn shuí shì。
剑气俱销,琴心欲倦,来访吴侬乡里。jiàn qì jù xiāo,qín xīn yù juàn,lái fǎng wú nóng xiāng lǐ。
刘郎老矣。liú láng lǎo yǐ。
要醉卧青山,被花扶起。yào zuì wò qīng shān,bèi huā fú qǐ。
吟袖弓?,半空飞过粉香细。yín xiù gōng,bàn kōng fēi guò fěn xiāng xì。
人生一般如寄。rén shēng yī bān rú jì。
便阑干好在难得同倚。biàn lán gàn hǎo zài nán dé tóng yǐ。
海上船回,江南花落,往事空随流水。hǎi shàng chuán huí,jiāng nán huā luò,wǎng shì kōng suí liú shuǐ。
扁舟料理。biǎn zhōu liào lǐ。
怕载酒重来,旧鸥都异。pà zài jiǔ zhòng lái,jiù ōu dōu yì。
桃叶飘零,暮潮还又至。táo yè piāo líng,mù cháo hái yòu zhì。

摸鱼儿·丁亥七夕初返吴门,与同社诸子和白石辛亥秋期韵

易顺鼎

更能消、几番秋泪,银河将变眢井。gèng néng xiāo jǐ fān qiū lèi,yín hé jiāng biàn yuān jǐng。
流云一夜声如水,不许天孙安枕。liú yún yī yè shēng rú shuǐ,bù xǔ tiān sūn ān zhěn。
幽梦省。yōu mèng shěng。
似海上、仙山唤起冠未整。shì hǎi shàng xiān shān huàn qǐ guān wèi zhěng。
生衣渐冷。shēng yī jiàn lěng。
正暗露萧萧,飞星冉冉,秋信到斜领。zhèng àn lù xiāo xiāo,fēi xīng rǎn rǎn,qiū xìn dào xié lǐng。
通天表,肠断南朝沈炯。tōng tiān biǎo,cháng duàn nán cháo shěn jiǒng。
神仙富贵俄顷。shén xiān fù guì é qǐng。
人间总有痴儿女,岁岁针楼祈请。rén jiān zǒng yǒu chī ér nǚ,suì suì zhēn lóu qí qǐng。
欢易迥。huān yì jiǒng。
怅十载、江湖几并花外影。chàng shí zài jiāng hú jǐ bìng huā wài yǐng。
佳期莫问。jiā qī mò wèn。
趁小扇单衫,疏帘清簟,对坐惜光景。chèn xiǎo shàn dān shān,shū lián qīng diàn,duì zuò xī guāng jǐng。

洞仙歌·七夕后二日携玉可泛舟葑门荷荡观白莲,遇雨,用东坡韵连句纪游二首

易顺鼎

功名马汗,与文章牛汗。gōng míng mǎ hàn,yǔ wén zhāng niú hàn。
赢得新霜鬓边满。yíng dé xīn shuāng bìn biān mǎn。
问何如、一舸鸥国招凉,花世界、不管人间理乱。wèn hé rú yī gě ōu guó zhāo liáng,huā shì jiè bù guǎn rén jiān lǐ luàn。
碧云香似海,沉醉吴王,鸳梦何知有秦汉。bì yún xiāng shì hǎi,chén zuì wú wáng,yuān mèng hé zhī yǒu qín hàn。
销夏古湾头,花落花开,千秋事、水流难转。xiāo xià gǔ wān tóu,huā luò huā kāi,qiān qiū shì shuǐ liú nán zhuǎn。
喜坐对如花素心人,把绿意红情,霎时都换。xǐ zuò duì rú huā sù xīn rén,bǎ lǜ yì hóng qíng,shà shí dōu huàn。

洞仙歌·七夕后二日携玉可泛舟葑门荷荡观白莲,遇雨,用东坡韵连句纪游二首

易顺鼎

天将白雨,洗环妃红汗。tiān jiāng bái yǔ,xǐ huán fēi hóng hàn。
万颗凉珠玉盘满。wàn kē liáng zhū yù pán mǎn。
看群仙、舞罢湿了霓裳,裙幅幅、都把青罗摺乱。kàn qún xiān wǔ bà shī le ní shang,qún fú fú dōu bǎ qīng luó zhé luàn。
闲人卿与我,纵苦炎歊,忧旱无心赋云汉。xián rén qīng yǔ wǒ,zòng kǔ yán xiāo,yōu hàn wú xīn fù yún hàn。
一笑听秋声,水叶风蒲,乾坤事、让他旋转。yī xiào tīng qiū shēng,shuǐ yè fēng pú,qián kūn shì ràng tā xuán zhuǎn。
祇四壁花围五湖舟,学范蠡夷光,姓名先换。qí sì bì huā wéi wǔ hú zhōu,xué fàn lí yí guāng,xìng míng xiān huàn。

念奴娇·以汉瓦当砚赠女弟玉俞,有词来谢,和韵答之

易顺鼎

玉烟瑶草,待呼龙来种,此田非石。yù yān yáo cǎo,dài hū lóng lái zhǒng,cǐ tián fēi shí。
何处汉家三十六,惟剩片云秋碧。hé chù hàn jiā sān shí liù,wéi shèng piàn yún qiū bì。
助画双蛾,添修五凤,医得诗仙癖。zhù huà shuāng é,tiān xiū wǔ fèng,yī dé shī xiān pǐ。
冰蜍悲喜,素娥重见今夕。bīng chú bēi xǐ,sù é zhòng jiàn jīn xī。
惆怅眉子弯环,小鸾去后,空向人间觅。chóu chàng méi zi wān huán,xiǎo luán qù hòu,kōng xiàng rén jiān mì。
何似团栾明月样,曾照当年太液。hé shì tuán luán míng yuè yàng,céng zhào dāng nián tài yè。
午梦堂前,未央殿上,天寿谁平格。wǔ mèng táng qián,wèi yāng diàn shàng,tiān shòu shuí píng gé。
东风一笑,漳台铜雀无色。dōng fēng yī xiào,zhāng tái tóng què wú sè。

八声甘州

易顺鼎

向虚堂唤酒展生绡,风云画图开。xiàng xū táng huàn jiǔ zhǎn shēng xiāo,fēng yún huà tú kāi。
想龙颜帝子,虬髯妹婿,几辈雄才。xiǎng lóng yán dì zi,qiú rán mèi xù,jǐ bèi xióng cái。
瀛洲缩成方丈,佳气郁葱哉。yíng zhōu suō chéng fāng zhàng,jiā qì yù cōng zāi。
师友君臣感,旷古同怀。shī yǒu jūn chén gǎn,kuàng gǔ tóng huái。
世事都如画耳,怅三巴故国,百粤高台。shì shì dōu rú huà ěr,chàng sān bā gù guó,bǎi yuè gāo tái。
剩佣春织畚,踪迹似梁莱。shèng yōng chūn zhī běn,zōng jì shì liáng lái。
幻空中指弹楼阁,怕神仙将相总尘埃。huàn kōng zhōng zhǐ dàn lóu gé,pà shén xiān jiāng xiāng zǒng chén āi。
还输与万桃花树,偕老天台。hái shū yǔ wàn táo huā shù,xié lǎo tiān tái。

寿楼春

易顺鼎

听松阴萧萧。tīng sōng yīn xiāo xiāo。
把山塘软水,弹作风涛。bǎ shān táng ruǎn shuǐ,dàn zuò fēng tāo。
何处斜阳一角,瘦吟镂高。hé chù xié yáng yī jiǎo,shòu yín lòu gāo。
弦带润,曾轻挑。xián dài rùn,céng qīng tiāo。
旧雨痕,疏帘樱桃。jiù yǔ hén,shū lián yīng táo。
诉秋士年华,春人福命,指上有离骚。sù qiū shì nián huá,chūn rén fú mìng,zhǐ shàng yǒu lí sāo。
天女去,空花飘。tiān nǚ qù,kōng huā piāo。
□音声海里,万感如潮。yīn shēng hǎi lǐ,wàn gǎn rú cháo。
莫问啼鹃锦瑟,彩鸾文箫。mò wèn tí juān jǐn sè,cǎi luán wén xiāo。
谁念我,魂都销。shuí niàn wǒ,hún dōu xiāo。
忆虎山,他生红桥。yì hǔ shān,tā shēng hóng qiáo。
正落爪铿然,僧房寂寥。zhèng luò zhǎo kēng rán,sēng fáng jì liáo。
闻剪刀。wén jiǎn dāo。

寿楼春·和菽问秋感,用冯梦华同年原韵

易顺鼎

招西楼秋魂。zhāo xī lóu qiū hún。
正沧波雁瘦,故苑鸦昏。zhèng cāng bō yàn shòu,gù yuàn yā hūn。
早是愁填碧夜,梦销青春。zǎo shì chóu tián bì yè,mèng xiāo qīng chūn。
归伴我,牛衣人。guī bàn wǒ,niú yī rén。
洗布裙。xǐ bù qún。
河边天孙。hé biān tiān sūn。
但补屋萝疏,渡江桃远,锦瑟易生尘。dàn bǔ wū luó shū,dù jiāng táo yuǎn,jǐn sè yì shēng chén。
吴王国,空斜曛。wú wáng guó,kōng xié xūn。
让渔樵野局,沙际开尊。ràng yú qiáo yě jú,shā jì kāi zūn。
十里江村暑退,豆花遮门。shí lǐ jiāng cūn shǔ tuì,dòu huā zhē mén。
看万鸭,如归军。kàn wàn yā,rú guī jūn。
带绿萍。dài lǜ píng。
来栖篱根。lái qī lí gēn。
拚买醉山塘,斜阳一痕。pàn mǎi zuì shān táng,xié yáng yī hén。
红上巾。hóng shàng jīn。

寿楼春·和菽问秋感,用冯梦华同年原韵

易顺鼎

霜花腴还魂。shuāng huā yú hái hún。
忆灵岩唤酒,水瘦烟昏。yì líng yán huàn jiǔ,shuǐ shòu yān hūn。
更忆蛮江听雪,市桥沽春。gèng yì mán jiāng tīng xuě,shì qiáo gū chūn。
都老了,翩翩人。dōu lǎo le,piān piān rén。
旧屐裙。jiù jī qún。
张循王孙。zhāng xún wáng sūn。
怅埋玉山川,销金岁月,环燕一般尘。chàng mái yù shān chuān,xiāo jīn suì yuè,huán yàn yī bān chén。
秦淮曲,丁帘曛。qín huái qū,dīng lián xūn。
共招凉藕国,翠雨飘尊。gòng zhāo liáng ǒu guó,cuì yǔ piāo zūn。
甘向红楼乞食,胜他朱门。gān xiàng hóng lóu qǐ shí,shèng tā zhū mén。
黄月晕,围如军。huáng yuè yūn,wéi rú jūn。
照二萍。zhào èr píng。
吴头吴根。wú tóu wú gēn。
空墨泪模糊,诗痕醉痕。kōng mò lèi mó hú,shī hén zuì hén。
凄满巾。qī mǎn jīn。

兰陵王·题徐梅隐湖桥春影图,用周美成韵

易顺鼎

玉箫直。yù xiāo zhí。
慵立湖阴暝碧。yōng lì hú yīn míng bì。
春衫冷风外自吹,随带江南断魂色。chūn shān lěng fēng wài zì chuī,suí dài jiāng nán duàn hún sè。
诗愁满水国。shī chóu mǎn shuǐ guó。
来对闲鸥作客。lái duì xián ōu zuò kè。
看波底,垂柳落花,惨绿斜阳一千尺。kàn bō dǐ,chuí liǔ luò huā,cǎn lǜ xié yáng yī qiān chǐ。
苔边俊游迹。tái biān jùn yóu jì。
渐蝶粉飘衣,鹃泪凝席。jiàn dié fěn piāo yī,juān lèi níng xí。
窥篷黄月如初食。kuī péng huáng yuè rú chū shí。
寻旧曲桃叶,更听吴语,红阑回首隔几驿。xún jiù qū táo yè,gèng tīng wú yǔ,hóng lán huí shǒu gé jǐ yì。
梦飞到桥北。mèng fēi dào qiáo běi。
幽恻。yōu cè。
坠欢积。zhuì huān jī。
怕载酒人归,还比秋寂。pà zài jiǔ rén guī,hái bǐ qiū jì。
垂虹读画情何极。chuí hóng dú huà qíng hé jí。
且并舫兜扇,隔帘邀笛。qiě bìng fǎng dōu shàn,gé lián yāo dí。
鱼天空翠,向镜里,似欲滴。yú tiān kōng cuì,xiàng jìng lǐ,shì yù dī。

齐天乐·吉祠秋集,分咏,得废池

易顺鼎

廿年乔木言兵倦,扬州旧游何许。niàn nián qiáo mù yán bīng juàn,yáng zhōu jiù yóu hé xǔ。
瘦鹭窥肩,枯蝉感鬓,来对荒波自语。shòu lù kuī jiān,kū chán gǎn bìn,lái duì huāng bō zì yǔ。
画阑在否。huà lán zài fǒu。
有飘泊春魂,落花曾住。yǒu piāo pō chūn hún,luò huā céng zhù。
不似宫沟,替人能寄怨红句。bù shì gōng gōu,tì rén néng jì yuàn hóng jù。
枯荷又兼暮雨。kū hé yòu jiān mù yǔ。
紫萍无赖甚,空自来去。zǐ píng wú lài shén,kōng zì lái qù。
太液秋风,昆明春水,回首汉家箫鼓。tài yè qiū fēng,kūn míng chūn shuǐ,huí shǒu hàn jiā xiāo gǔ。
他时倦旅。tā shí juàn lǚ。
怕一角寒漪,也无寻处。pà yī jiǎo hán yī,yě wú xún chù。
照影冰奁,素娥愁更苦。zhào yǐng bīng lián,sù é chóu gèng kǔ。

醉太平·山塘秋晴,花圃晚集

易顺鼎

瓜棚豆棚。guā péng dòu péng。
花塍菜塍。huā chéng cài chéng。
斜阳香雾如蒸。xié yáng xiāng wù rú zhēng。
晕秋窗一层。yūn qiū chuāng yī céng。
琴僧画僧。qín sēng huà sēng。
诗朋酒朋。shī péng jiǔ péng。
红阑隔水同凭。hóng lán gé shuǐ tóng píng。
看人家上灯。kàn rén jiā shàng dēng。

甘州和社友用玉田韵赠别

易顺鼎

恨行云只解向天涯,无意蘸芳洲。hèn xíng yún zhǐ jiě xiàng tiān yá,wú yì zhàn fāng zhōu。
正蘋花弄晚,南鸿西燕,相对悠悠。zhèng píng huā nòng wǎn,nán hóng xī yàn,xiāng duì yōu yōu。
一样凄凉残照,明日莫登楼。yī yàng qī liáng cán zhào,míng rì mò dēng lóu。
载得情多少,分付扁舟。zài dé qíng duō shǎo,fēn fù biǎn zhōu。
唤酒依然江上,把年华似锦,掷与轻鸥。huàn jiǔ yī rán jiāng shàng,bǎ nián huá shì jǐn,zhì yǔ qīng ōu。
看青山数点,点点是离愁。kàn qīng shān shù diǎn,diǎn diǎn shì lí chóu。
且休寄宫沟怨句,怕误他红叶尽飘流。qiě xiū jì gōng gōu yuàn jù,pà wù tā hóng yè jǐn piāo liú。
西风紧,断魂难觅,都化戍秋。xī fēng jǐn,duàn hún nán mì,dōu huà shù qiū。

桃源忆故人

易顺鼎

门前一尺桃花雨。mén qián yī chǐ táo huā yǔ。
因甚玉骢轻去。yīn shén yù cōng qīng qù。
点点春愁如絮。diǎn diǎn chūn chóu rú xù。
飘到眉心住。piāo dào méi xīn zhù。
灯边夜按红么谱。dēng biān yè àn hóng me pǔ。
尘满翠弦筝柱。chén mǎn cuì xián zhēng zhù。
分付啼鹃代诉。fēn fù tí juān dài sù。
宛转伤春语。wǎn zhuǎn shāng chūn yǔ。

霜花腴

易顺鼎

扣阑唤马恨玉钗,秋来不挂臣冠。kòu lán huàn mǎ hèn yù chāi,qiū lái bù guà chén guān。
朱户飞镂,翠微流水,今宵梦到俱难。zhū hù fēi lòu,cuì wēi liú shuǐ,jīn xiāo mèng dào jù nán。
雁绳暝宽。yàn shéng míng kuān。
怕断魂犹在风前。pà duàn hún yóu zài fēng qián。
甚吴天也替人愁,泪花飘雨一江寒。shén wú tiān yě tì rén chóu,lèi huā piāo yǔ yī jiāng hán。
双鬓绿波曾识,怎萧然独去,照影如蝉。shuāng bìn lǜ bō céng shí,zěn xiāo rán dú qù,zhào yǐng rú chán。
离墨偏浓,呼鸦题句,乱山为我铺笺。lí mò piān nóng,hū yā tí jù,luàn shān wèi wǒ pù jiān。
傍桥系船。bàng qiáo xì chuán。
对越娥妆镜婵娟。duì yuè é zhuāng jìng chán juān。
剩前头几树凉红,独欹霜枕看。shèng qián tóu jǐ shù liáng hóng,dú yī shuāng zhěn kàn。

霜花腴

易顺鼎

冷淞照影话旧游,霜枫醉倚貂冠。lěng sōng zhào yǐng huà jiù yóu,shuāng fēng zuì yǐ diāo guān。
温酒帘栊,背花行李,闲鸥去住偏难。wēn jiǔ lián lóng,bèi huā xíng lǐ,xián ōu qù zhù piān nán。
梦嫌水宽。mèng xián shuǐ kuān。
问甚时飞到镫前。wèn shén shí fēi dào dèng qián。
听春声似隔天涯,小楼吴语夜香寒。tīng chūn shēng shì gé tiān yá,xiǎo lóu wú yǔ yè xiāng hán。
那时载人双桨,载秋魂一个,未蜕枯蝉。nà shí zài rén shuāng jiǎng,zài qiū hún yī gè,wèi tuì kū chán。
怨叶初红,愁波空碧,问他可寄人笺。yuàn yè chū hóng,chóu bō kōng bì,wèn tā kě jì rén jiān。
隔云送船。gé yún sòng chuán。
谢远山眉黛娟娟。xiè yuǎn shān méi dài juān juān。
任苏台换尽斜阳,有情终耐看。rèn sū tái huàn jǐn xié yáng,yǒu qíng zhōng nài kàn。

罗敷媚

易顺鼎

画帘梦颤丝丝雨,银蒜深垂。huà lián mèng chàn sī sī yǔ,yín suàn shēn chuí。
燕子归时。yàn zi guī shí。
一点春寒恋被池。yī diǎn chūn hán liàn bèi chí。
镜尘不锁双鸾影,红泪调胭脂。jìng chén bù suǒ shuāng luán yǐng,hóng lèi diào yān zhī。
碧字题眉。bì zì tí méi。
小砑云笺写艳词。xiǎo yà yún jiān xiě yàn cí。

满庭芳·观演剧

易顺鼎

凤帕笼春,鹅笙炙晓,歌尘影碍红楼。fèng pà lóng chūn,é shēng zhì xiǎo,gē chén yǐng ài hóng lóu。
粉郎初到,纤指卷帘钩。fěn láng chū dào,xiān zhǐ juǎn lián gōu。
谁把垂杨种遍,系香骢竟日勾留。shuí bǎ chuí yáng zhǒng biàn,xì xiāng cōng jìng rì gōu liú。
应休怪行云遏碧,不向鬓边流。yīng xiū guài xíng yún è bì,bù xiàng bìn biān liú。
娇喉。jiāo hóu。
才一试,人间燕妒,天上鸾愁。cái yī shì,rén jiān yàn dù,tiān shàng luán chóu。
奈匆匆镜里,月散霞收。nài cōng cōng jìng lǐ,yuè sàn xiá shōu。
更借么弦传恨,料伤春也似悲秋。gèng jiè me xián chuán hèn,liào shāng chūn yě shì bēi qiū。
销凝处,青衫泪湿,肠断白江州。xiāo níng chù,qīng shān lèi shī,cháng duàn bái jiāng zhōu。

国香·买兰数本,香韵绝佳,为赋此解

易顺鼎

碧槛移春,甚真香幻影,参透情根。bì kǎn yí chūn,shén zhēn xiāng huàn yǐng,cān tòu qíng gēn。
屏边那回无睡,绿梦初醒。píng biān nà huí wú shuì,lǜ mèng chū xǐng。
谁道灵均去后,向人天、不返秋魂。shuí dào líng jūn qù hòu,xiàng rén tiān bù fǎn qiū hún。
年时目成处,有个词仙,吹瘦鹅笙。nián shí mù chéng chù,yǒu gè cí xiān,chuī shòu é shēng。
真妃犹忆否,漫神皋解佩,别馆留簪。zhēn fēi yóu yì fǒu,màn shén gāo jiě pèi,bié guǎn liú zān。
露寒烟悄,应念冷尽红心。lù hán yān qiāo,yīng niàn lěng jǐn hóng xīn。
还被东风一剪,剪愁痕、飘满湘云。hái bèi dōng fēng yī jiǎn,jiǎn chóu hén piāo mǎn xiāng yún。
凌波翠鸾杳,写入琴弦,江上峰青。líng bō cuì luán yǎo,xiě rù qín xián,jiāng shàng fēng qīng。

绛都春·为琴绮赋

易顺鼎

么弦独理。me xián dú lǐ。
把万古东风,赚成商意。bǎ wàn gǔ dōng fēng,zhuàn chéng shāng yì。
灯畔梦痕,镜里年华都如水。dēng pàn mèng hén,jìng lǐ nián huá dōu rú shuǐ。
人天旧怨浑弹碎。rén tiān jiù yuàn hún dàn suì。
算苦了粉郎葱指。suàn kǔ le fěn láng cōng zhǐ。
鬘云夜堕,几番憔悴,萼华仙子。mán yún yè duò,jǐ fān qiáo cuì,è huá xiān zi。
应是。yīng shì。
海山韵杳,尽愁心、付与断红鸾尾。hǎi shān yùn yǎo,jǐn chóu xīn fù yǔ duàn hóng luán wěi。
冷到玉徽,便觉相思真无味。lěng dào yù huī,biàn jué xiāng sī zhēn wú wèi。
桐丝一寸秋魂死。tóng sī yī cùn qiū hún sǐ。
更休向、爨余飘泪。gèng xiū xiàng cuàn yú piāo lèi。
最怜兰恨将销,笼鹦唤起。zuì lián lán hèn jiāng xiāo,lóng yīng huàn qǐ。