古诗词

暗香·咏桂

易顺鼎

碧云路永。bì yún lù yǒng。
叹夜深徙倚,瑶情难赠。tàn yè shēn xǐ yǐ,yáo qíng nán zèng。
玉手捣霜,悟后狂香也飞定。yù shǒu dǎo shuāng,wù hòu kuáng xiāng yě fēi dìng。
金粟堆中小立,从空际、飘来仙磬。jīn sù duī zhōng xiǎo lì,cóng kōng jì piāo lái xiān qìng。
要耐得、水样寒宵,偷剪露黄冷。yào nài dé shuǐ yàng hán xiāo,tōu jiǎn lù huáng lěng。
妆褪晓不整。zhuāng tuì xiǎo bù zhěng。
向一尺软波,独自窥镜。xiàng yī chǐ ruǎn bō,dú zì kuī jìng。
怨蛾队暝,锁梦秋山古苔净。yuàn é duì míng,suǒ mèng qiū shān gǔ tái jìng。
开到淮天尽处,还怕有、骚魂私等。kāi dào huái tiān jǐn chù,hái pà yǒu sāo hún sī děng。
又寂寂、凉吹晚,雀屏颤影。yòu jì jì liáng chuī wǎn,què píng chàn yǐng。

疏影·前题

易顺鼎

瑶华寄语。yáo huá jì yǔ。
正碧山唤起,仙梦如雾。zhèng bì shān huàn qǐ,xiān mèng rú wù。
剪碎秋心,寸感难销,微熏冷麝悽苦。jiǎn suì qiū xīn,cùn gǎn nán xiāo,wēi xūn lěng shè qī kǔ。
金风翠雨全身湿,浑不见、花魂来处。jīn fēng cuì yǔ quán shēn shī,hún bù jiàn huā hún lái chù。
待问他、小谪根由,头白广寒宫女。dài wèn tā xiǎo zhé gēn yóu,tóu bái guǎng hán gōng nǚ。
惆怅蛛丝藓砌,嫩凉过几日,霜讯飘羽。chóu chàng zhū sī xiǎn qì,nèn liáng guò jǐ rì,shuāng xùn piāo yǔ。
一角蟾天,似有低鬟,悄倚县香幽树。yī jiǎo chán tiān,shì yǒu dī huán,qiāo yǐ xiàn xiāng yōu shù。
残烟剩水年芳在,算错向、影娥池住。cán yān shèng shuǐ nián fāng zài,suàn cuò xiàng yǐng é chí zhù。
自甚时、都没行踪,付与暗尘为主。zì shén shí dōu méi xíng zōng,fù yǔ àn chén wèi zhǔ。

点绛唇

易顺鼎

燕子窥时,东风不锁湘帘缝。yàn zi kuī shí,dōng fēng bù suǒ xiāng lián fèng。
春愁暗送。chūn chóu àn sòng。
押住眉尖重。yā zhù méi jiān zhòng。
卐字红阑,曲曲都如梦。wàn zì hóng lán,qū qū dōu rú mèng。
无人共。wú rén gòng。
小桃花影。xiǎo táo huā yǐng。
摇得香魂动。yáo dé xiāng hún dòng。

金缕曲·三首

易顺鼎

风雪呼安道。fēng xuě hū ān dào。
记那日、孤舟感事,江花江草。jì nà rì gū zhōu gǎn shì,jiāng huā jiāng cǎo。
细雨春寒渔村路,一幅移家画稿。xì yǔ chūn hán yú cūn lù,yī fú yí jiā huà gǎo。
曾几上通天台表。céng jǐ shàng tōng tiān tái biǎo。
水火干戈中出入,只文章、血性真奇宝。shuǐ huǒ gàn gē zhōng chū rù,zhǐ wén zhāng xuè xìng zhēn qí bǎo。
从虎口,发高调。cóng hǔ kǒu,fā gāo diào。
吉光片羽休嫌少。jí guāng piàn yǔ xiū xián shǎo。
得良朋者般珍重,墨痕都笑。dé liáng péng zhě bān zhēn zhòng,mò hén dōu xiào。
但使今生逢知己,那怕三生潦倒。dàn shǐ jīn shēng féng zhī jǐ,nà pà sān shēng lǎo dào。
毕竟是才人命好。bì jìng shì cái rén mìng hǎo。
三复遗编三太息,有吴门、暗泪苏门啸。sān fù yí biān sān tài xī,yǒu wú mén àn lèi sū mén xiào。
幸不共,劫灰扫。xìng bù gòng,jié huī sǎo。

金缕曲·三首

易顺鼎

往事君休道。wǎng shì jūn xiū dào。
甚模糊、一分戎马,一分烟草。shén mó hú yī fēn róng mǎ,yī fēn yān cǎo。
唱罢南朝家山破,乐府焚翻旧稿。chàng bà nán cháo jiā shān pò,lè fǔ fén fān jiù gǎo。
猛回首乱离江表。měng huí shǒu luàn lí jiāng biǎo。
无限少陵身世感,向啼鹃、洒涕谈天宝。wú xiàn shǎo líng shēn shì gǎn,xiàng tí juān sǎ tì tán tiān bǎo。
已略变,盛唐调。yǐ lüè biàn,shèng táng diào。
云萍散后音书少。yún píng sàn hòu yīn shū shǎo。
犹仿佛围城歌哭,朋尊欢笑。yóu fǎng fú wéi chéng gē kū,péng zūn huān xiào。
三十年来文字饮,幻得风颠月倒。sān shí nián lái wén zì yǐn,huàn dé fēng diān yuè dào。
总不似皖公青好。zǒng bù shì wǎn gōng qīng hǎo。
问讯竹寒沙碧宅,怕骚魂、容易秋坟啸。wèn xùn zhú hán shā bì zhái,pà sāo hún róng yì qiū fén xiào。
花落也,有谁扫。huā luò yě,yǒu shuí sǎo。

金缕曲·三首

易顺鼎

说与天知道。shuō yǔ tiān zhī dào。
问因甚、故人散雪,文人宿草。wèn yīn shén gù rén sàn xuě,wén rén sù cǎo。
此客居然求马骨,权当千金赋稿。cǐ kè jū rán qiú mǎ gǔ,quán dāng qiān jīn fù gǎo。
还怅望停云八表。hái chàng wàng tíng yún bā biǎo。
中有屋梁残月在,便零笺、没字都堪宝。zhōng yǒu wū liáng cán yuè zài,biàn líng jiān méi zì dōu kān bǎo。
何况是,古时调。hé kuàng shì,gǔ shí diào。
九州未恨交游少。jiǔ zhōu wèi hèn jiāo yóu shǎo。
只怕对茫茫尘海,无端啼笑。zhǐ pà duì máng máng chén hǎi,wú duān tí xiào。
似此高歌同患难,元白真教压倒。shì cǐ gāo gē tóng huàn nán,yuán bái zhēn jiào yā dào。
从过后思量忒好。cóng guò hòu sī liàng tè hǎo。
烽火关山如梦里,念生平、我亦悲而啸。fēng huǒ guān shān rú mèng lǐ,niàn shēng píng wǒ yì bēi ér xiào。
铅样泪,不能扫。qiān yàng lèi,bù néng sǎo。

买陂塘

易顺鼎

笑阿侬魂儿太瘦,销来无可销者。xiào ā nóng hún ér tài shòu,xiāo lái wú kě xiāo zhě。
清歌曼舞寻常有,莫仿闲愁相惹。qīng gē màn wǔ xún cháng yǒu,mò fǎng xián chóu xiāng rě。
行乐且。xíng lè qiě。
算丝竹、陶情何必中年也。suàn sī zhú táo qíng hé bì zhōng nián yě。
流莺低骂。liú yīng dī mà。
看大白浮来,小红唱罢,词句付罗帕。kàn dà bái fú lái,xiǎo hóng chàng bà,cí jù fù luó pà。
肠断矣,应是桓家子野。cháng duàn yǐ,yīng shì huán jiā zi yě。
一声檀板轻打。yī shēng tán bǎn qīng dǎ。
无端触拨欢场泪,想到酒阑镫灺。wú duān chù bō huān chǎng lèi,xiǎng dào jiǔ lán dèng xiè。
风月话。fēng yuè huà。
把泊粉飘香,检入乌丝写。bǎ pō fěn piāo xiāng,jiǎn rù wū sī xiě。
黄金作斝。huáng jīn zuò jiǎ。
要痛饮今宵,拚教醉死,死便葬花下。yào tòng yǐn jīn xiāo,pàn jiào zuì sǐ,sǐ biàn zàng huā xià。

蝶恋花·春日题桃花源

易顺鼎

镜里春山眉欲语。jìng lǐ chūn shān méi yù yǔ。
十里空江,红遍桃花雨。shí lǐ kōng jiāng,hóng biàn táo huā yǔ。
仙犬一声天正午。xiān quǎn yī shēng tiān zhèng wǔ。
白云如海无寻处。bái yún rú hǎi wú xún chù。
剪剪东风吹不住。jiǎn jiǎn dōng fēng chuī bù zhù。
吹换秦时,几辈渔儿女。chuī huàn qín shí,jǐ bèi yú ér nǚ。
烟唱收帆回别渚。yān chàng shōu fān huí bié zhǔ。
数枝柔橹摇春去。shù zhī róu lǔ yáo chūn qù。

蝶恋花·春日题桃花源

易顺鼎

盛代本无秦可避。shèng dài běn wú qín kě bì。
今日渔樵,旧日游仙地。jīn rì yú qiáo,jiù rì yóu xiān dì。
小小沧桑经第几。xiǎo xiǎo cāng sāng jīng dì jǐ。
水流又到人间世。shuǐ liú yòu dào rén jiān shì。
古月一丸飘冷翠。gǔ yuè yī wán piāo lěng cuì。
照见千年,隔坞闲门闭。zhào jiàn qiān nián,gé wù xián mén bì。
天外有天红透矣。tiān wài yǒu tiān hóng tòu yǐ。
桃花命竟长如此。táo huā mìng jìng zhǎng rú cǐ。

柳梢青·送人归蜀

易顺鼎

匹马穿花。pǐ mǎ chuān huā。
十年作客,万里还家。shí nián zuò kè,wàn lǐ hái jiā。
蚕尾今云,峨眉古雪,去矣天涯。cán wěi jīn yún,é méi gǔ xuě,qù yǐ tiān yá。
霜衾午夜闻笳。shuāng qīn wǔ yè wén jiā。
应梦到关山月斜。yīng mèng dào guān shān yuè xié。
金粟楼头,玉松亭角,我在长沙。jīn sù lóu tóu,yù sōng tíng jiǎo,wǒ zài zhǎng shā。

减兰与石重夫师铸夜话

易顺鼎

吹箫吴市。chuī xiāo wú shì。
自古英雄皆若此。zì gǔ yīng xióng jiē ruò cǐ。
漫想逃禅。màn xiǎng táo chán。
尚有恩雠未了然。shàng yǒu ēn chóu wèi le rán。
大江南北。dà jiāng nán běi。
才子谁知曾杀贼。cái zi shuí zhī céng shā zéi。
剑气三分。jiàn qì sān fēn。
他日封侯让与君。tā rì fēng hóu ràng yǔ jūn。

南楼令

易顺鼎

秋到舵楼尖。qiū dào duò lóu jiān。
波平湿翠嵌。bō píng shī cuì qiàn。
有冷云黏住孤帆。yǒu lěng yún nián zhù gū fān。
几点潇湘篷背雨,和别泪,上青衫。jǐ diǎn xiāo xiāng péng bèi yǔ,hé bié lèi,shàng qīng shān。
剪烛共谁谭。jiǎn zhú gòng shuí tán。
霜催酒力酣。shuāng cuī jiǔ lì hān。
怎重衾添了还添。zěn zhòng qīn tiān le hái tiān。
今夜蘋花明月里,吹笛到,古江南。jīn yè píng huā míng yuè lǐ,chuī dí dào,gǔ jiāng nán。

风马儿

易顺鼎

红楼一角雨声声。hóng lóu yī jiǎo yǔ shēng shēng。
把酒也醒醒。bǎ jiǔ yě xǐng xǐng。
梦也醒醒。mèng yě xǐng xǐng。
罗帐有人扶病,太亭亭听听。luó zhàng yǒu rén fú bìng,tài tíng tíng tīng tīng。
江南远到正清清。jiāng nán yuǎn dào zhèng qīng qīng。
更山也程程。gèng shān yě chéng chéng。
水也程程。shuǐ yě chéng chéng。
无奈晓风吹可,又行行卿卿。wú nài xiǎo fēng chuī kě,yòu xíng xíng qīng qīng。

上江虹九日登定王台

易顺鼎

帝子台高,秋九月、重阳天气。dì zi tái gāo,qiū jiǔ yuè zhòng yáng tiān qì。
问几处晚晴篱落,菊花开未。wèn jǐ chù wǎn qíng lí luò,jú huā kāi wèi。
蓝涧吟诗词客老,白衣送酒先生醉。lán jiàn yín shī cí kè lǎo,bái yī sòng jiǔ xiān shēng zuì。
只古人旷达,与牢愁都成例。zhǐ gǔ rén kuàng dá,yǔ láo chóu dōu chéng lì。
白雁过霜痕,坠红叶、脱雨声至。bái yàn guò shuāng hén,zhuì hóng yè tuō yǔ shēng zhì。
听潇湘涛,瑟瑟悲秋之泪。tīng xiāo xiāng tāo,sè sè bēi qiū zhī lèi。
华岳持螯名士派,彭城戏马英雄意。huá yuè chí áo míng shì pài,péng chéng xì mǎ yīng xióng yì。
对西风一笑,把茱萸秋山翠。duì xī fēng yī xiào,bǎ zhū yú qiū shān cuì。

沁园春·癸酉秋闱落解

易顺鼎

才耶命耶,缘耶分耶,何劳问天。cái yé mìng yé,yuán yé fēn yé,hé láo wèn tiān。
只华年易过,匆匆十五,清班难厕,衮衮三千。zhǐ huá nián yì guò,cōng cōng shí wǔ,qīng bān nán cè,gǔn gǔn sān qiān。
下第文章,少年名字,犹累他人万口传。xià dì wén zhāng,shǎo nián míng zì,yóu lèi tā rén wàn kǒu chuán。
回头笑,把几场辛苦,当作游仙。huí tóu xiào,bǎ jǐ chǎng xīn kǔ,dāng zuò yóu xiān。
闲来负手江边。xián lái fù shǒu jiāng biān。
要看尽人家上水船。yào kàn jǐn rén jiā shàng shuǐ chuán。
尽吹吾帽落,孙山而外,让伊鞭著,祖逖之先。jǐn chuī wú mào luò,sūn shān ér wài,ràng yī biān zhù,zǔ tì zhī xiān。
惨绿衣裳,愁红镫火,横笛高楼一惘然。cǎn lǜ yī shang,chóu hóng dèng huǒ,héng dí gāo lóu yī wǎng rán。
归来也,向秋风老屋,重觅萝牵。guī lái yě,xiàng qiū fēng lǎo wū,zhòng mì luó qiān。

城头月·灵均祠

易顺鼎

荒祠落叶歌延伫。huāng cí luò yè gē yán zhù。
想见愁眉宇。xiǎng jiàn chóu méi yǔ。
上帝无言,美人何处。shàng dì wú yán,měi rén hé chù。
湘水流终古。xiāng shuǐ liú zhōng gǔ。
鬼镫数点摇秋雨。guǐ dèng shù diǎn yáo qiū yǔ。
薜荔寒如许。bì lì hán rú xǔ。
一卷离骚,夜深时读。yī juǎn lí sāo,yè shēn shí dú。
似共灵均语。shì gòng líng jūn yǔ。

四字令

易顺鼎

冰轮一弦。bīng lún yī xián。
冰徽七弦。bīng huī qī xián。
水仙花下来弹。shuǐ xiān huā xià lái dàn。
算知音最难。suàn zhī yīn zuì nán。
烟痕翠峦。yān hén cuì luán。
霜痕碧阑。shuāng hén bì lán。
秋晓风露高寒。qiū xiǎo fēng lù gāo hán。
与嫦娥共闲。yǔ cháng é gòng xián。

百字令麓峰秋眺

易顺鼎

夕阳在地,认衣痕人影,与山争绿。xī yáng zài dì,rèn yī hén rén yǐng,yǔ shān zhēng lǜ。
已是秋光将尽了,开遍岩天晚菊。yǐ shì qiū guāng jiāng jǐn le,kāi biàn yán tiān wǎn jú。
红叶中间,碧云下上,着个樵家屋。hóng yè zhōng jiān,bì yún xià shàng,zhe gè qiáo jiā wū。
输他儿女,能消这样清福。shū tā ér nǚ,néng xiāo zhè yàng qīng fú。
经过秋士祠荒,夏王碑坏,吊古愁千斛。jīng guò qiū shì cí huāng,xià wáng bēi huài,diào gǔ chóu qiān hú。
眼底千年成代谢,几辈牢骚如仆。yǎn dǐ qiān nián chéng dài xiè,jǐ bèi láo sāo rú pū。
读画烟明,游仙月冷,静抱泉声宿。dú huà yān míng,yóu xiān yuè lěng,jìng bào quán shēng sù。
此间招隐,愿歌桂树遗曲。cǐ jiān zhāo yǐn,yuàn gē guì shù yí qū。

百字令麓峰秋眺

易顺鼎

麓宫高处,指遥天一白,湘流浩浩。lù gōng gāo chù,zhǐ yáo tiān yī bái,xiāng liú hào hào。
砧杵长沙三万户,不似此间秋好。zhēn chǔ zhǎng shā sān wàn hù,bù shì cǐ jiān qiū hǎo。
如此江山,几何岁月,都向愁中老。rú cǐ jiāng shān,jǐ hé suì yuè,dōu xiàng chóu zhōng lǎo。
半空吹笛,僧楼云气围绕。bàn kōng chuī dí,sēng lóu yún qì wéi rào。
且将上界星辰,下方烟雨,收拾归怀抱。qiě jiāng shàng jiè xīng chén,xià fāng yān yǔ,shōu shí guī huái bào。
莫把登临无限感,换了尊前年少。mò bǎ dēng lín wú xiàn gǎn,huàn le zūn qián nián shǎo。
屈贾词章,朱张理学,大半知名早。qū jiǎ cí zhāng,zhū zhāng lǐ xué,dà bàn zhī míng zǎo。
问来袖手,暮霞几朵红悄。wèn lái xiù shǒu,mù xiá jǐ duǒ hóng qiāo。

清平乐

易顺鼎

倦修箫谱。juàn xiū xiāo pǔ。
那得闲情绪。nà dé xián qíng xù。
数点冷萤青绿处。shù diǎn lěng yíng qīng lǜ chù。
摇得秋魂如雨。yáo dé qiū hún rú yǔ。
衾窝着手成冰。qīn wō zhe shǒu chéng bīng。
压梦更阑不成。yā mèng gèng lán bù chéng。
才要思量便黑,小红楼上疏镫。cái yào sī liàng biàn hēi,xiǎo hóng lóu shàng shū dèng。