古诗词

土番竹枝词

郁永河

男儿待字早离娘,有子成童任远扬。nán ér dài zì zǎo lí niáng,yǒu zi chéng tóng rèn yuǎn yáng。
不重生男重生女,家园原不与儿郎。bù zhòng shēng nán zhòng shēng nǚ,jiā yuán yuán bù yǔ ér láng。

土番竹枝词

郁永河

女儿才到破瓜时,阿母忙为构室居。nǚ ér cái dào pò guā shí,ā mǔ máng wèi gòu shì jū。
吹得鼻箫能合调,任教自择可人儿。chuī dé bí xiāo néng hé diào,rèn jiào zì zé kě rén ér。

土番竹枝词

郁永河

只须娇女得欢心,那见堂开孔雀屏。zhǐ xū jiāo nǚ dé huān xīn,nà jiàn táng kāi kǒng què píng。
既得欢心才挽手,更加凿齿缔姻盟。jì dé huān xīn cái wǎn shǒu,gèng jiā záo chǐ dì yīn méng。

土番竹枝词

郁永河

乱发鬖鬖不作緺,常将两手自搔爬。luàn fā sān sān bù zuò guā,cháng jiāng liǎng shǒu zì sāo pá。
飞蓬毕世无膏沐,一样绸缪是室家。fēi péng bì shì wú gāo mù,yī yàng chóu móu shì shì jiā。

土番竹枝词

郁永河

谁道番姬巧解酿,自将生米嚼成浆。shuí dào fān jī qiǎo jiě niàng,zì jiāng shēng mǐ jué chéng jiāng。
竹筒为瓮床头挂,客至开筒劝客尝。zhú tǒng wèi wèng chuáng tóu guà,kè zhì kāi tǒng quàn kè cháng。

土番竹枝词

郁永河

夫携弓矢妇锄耰,无褐无衣不解愁。fū xié gōng shǐ fù chú yōu,wú hè wú yī bù jiě chóu。
番罽一围聊蔽体,雨来还有鹿皮兜。fān jì yī wéi liáo bì tǐ,yǔ lái hái yǒu lù pí dōu。

土番竹枝词

郁永河

竹弓楛矢赴鹿场,射得鹿来交社商。zhú gōng hù shǐ fù lù chǎng,shè dé lù lái jiāo shè shāng。
家家妇子门前盼,饱惟馀沥是头肠。jiā jiā fù zi mén qián pàn,bǎo wéi yú lì shì tóu cháng。

土番竹枝词

郁永河

莽葛元来是小舠,刳将独木似浮瓢。mǎng gé yuán lái shì xiǎo dāo,kū jiāng dú mù shì fú piáo。
月明海澨歌如沸,知是番儿夜弄潮。yuè míng hǎi shì gē rú fèi,zhī shì fān ér yè nòng cháo。

土番竹枝词

郁永河

种秫秋来甫入场,举家为计一年粮。zhǒng shú qiū lái fǔ rù chǎng,jǔ jiā wèi jì yī nián liáng。
馀皆酿酒呼群辈,共罄平原十日觞。yú jiē niàng jiǔ hū qún bèi,gòng qìng píng yuán shí rì shāng。

土番竹枝词

郁永河

梨园敝服尽蒙茸,男女无分只尚红。lí yuán bì fú jǐn méng rōng,nán nǚ wú fēn zhǐ shàng hóng。
或曳朱襦或半臂,土官气象已从容。huò yè zhū rú huò bàn bì,tǔ guān qì xiàng yǐ cóng róng。

土番竹枝词

郁永河

土番舌上掉都卢,对酒欢呼打剌酥。tǔ fān shé shàng diào dōu lú,duì jiǔ huān hū dǎ lá sū。
闻道金亡避元难,飓风吹到始谋居。wén dào jīn wáng bì yuán nán,jù fēng chuī dào shǐ móu jū。

土番竹枝词

郁永河

深山负险聚游魂,一种名为傀儡番。shēn shān fù xiǎn jù yóu hún,yī zhǒng míng wèi guī lěi fān。
博得头颅当户列,髑髅多处是豪门。bó dé tóu lú dāng hù liè,dú lóu duō chù shì háo mén。

小重山

周容

谢了梅花恨不禁。xiè le méi huā hèn bù jìn。
小楼羞独倚,暮云平。xiǎo lóu xiū dú yǐ,mù yún píng。
夕阳微放柳梢明。xī yáng wēi fàng liǔ shāo míng。
东风冷,眉岫翠寒生。dōng fēng lěng,méi xiù cuì hán shēng。
无限远山青。wú xiàn yuǎn shān qīng。
重重遮不断,旧离情。zhòng zhòng zhē bù duàn,jiù lí qíng。
伤春还上去年心,怎禁得,时节又烧灯。shāng chūn hái shàng qù nián xīn,zěn jìn dé,shí jié yòu shāo dēng。

浣溪沙·睡起

林瑛佩

槛外槐阴护碧纱。kǎn wài huái yīn hù bì shā。
半帘风细篆烟斜。bàn lián fēng xì zhuàn yān xié。
梦回无语数归鸦。mèng huí wú yǔ shù guī yā。
绿水新荷摇蝶影,朱栏残照倚榴花。lǜ shuǐ xīn hé yáo dié yǐng,zhū lán cán zhào yǐ liú huā。
他乡客思总无涯。tā xiāng kè sī zǒng wú yá。

桃源忆故人哭母

林瑛佩

思亲镇日肠如结。sī qīn zhèn rì cháng rú jié。
挨到黄昏时节。āi dào huáng hūn shí jié。
阶畔寒蛩啼歇。jiē pàn hán qióng tí xiē。
如我哀声竭。rú wǒ āi shēng jié。
夜来寂寞悲霜月。yè lái jì mò bēi shuāng yuè。
风冷孤灯半灭。fēng lěng gū dēng bàn miè。
短袖泪痕沾彻。duǎn xiù lèi hén zhān chè。
点点都成血。diǎn diǎn dōu chéng xuè。

惜分飞·送杜若妹于归入京

林瑛佩

绿柳垂条千万缕。lǜ liǔ chuí tiáo qiān wàn lǚ。
又见落梅如雨。yòu jiàn luò méi rú yǔ。
送尔于归去。sòng ěr yú guī qù。
一般泪点何愁绪。yī bān lèi diǎn hé chóu xù。
不恨当前留不住。bù hèn dāng qián liú bù zhù。
但恼重逢无据。dàn nǎo zhòng féng wú jù。
此后相思处。cǐ hòu xiāng sī chù。
燕云万里迢迢路。yàn yún wàn lǐ tiáo tiáo lù。

西江月·秋夜

林瑛佩

小院烟笼衰柳,长空月挂高桐。xiǎo yuàn yān lóng shuāi liǔ,zhǎng kōng yuè guà gāo tóng。
卷帘时听草间虫,似把秋情细讽。juǎn lián shí tīng cǎo jiān chóng,shì bǎ qiū qíng xì fěng。
绣户凉生簟冷,画楼人静灯红。xiù hù liáng shēng diàn lěng,huà lóu rén jìng dēng hóng。
无端断续短砧风,敲破归乡残梦。wú duān duàn xù duǎn zhēn fēng,qiāo pò guī xiāng cán mèng。

虞美人·雪毬花

林瑛佩

树梢粉白天姿艳。shù shāo fěn bái tiān zī yàn。
辗转呈娇面。niǎn zhuǎn chéng jiāo miàn。
东风力薄未能周。dōng fēng lì báo wèi néng zhōu。
想是六花偷聚、在枝头。xiǎng shì liù huā tōu jù zài zhī tóu。
折来生意犹堪养。zhé lái shēng yì yóu kān yǎng。
斜插瓶儿上。xié chā píng ér shàng。
垂头夜傍绣罗帏。chuí tóu yè bàng xiù luó wéi。
恰似美人愁绝、背灯时。qià shì měi rén chóu jué bèi dēng shí。

踏莎行·月夜寄夫子

林瑛佩

静夜霜寒,金炉香辍。jìng yè shuāng hán,jīn lú xiāng chuò。
窗前一片梅花月。chuāng qián yī piàn méi huā yuè。
看来总共此清光,怎生却把人离别。kàn lái zǒng gòng cǐ qīng guāng,zěn shēng què bǎ rén lí bié。
才挂枝头,又过庭侧。cái guà zhī tóu,yòu guò tíng cè。
疏帘漠漠铺烟色。shū lián mò mò pù yān sè。
深宵何用照离愁,素娥当自愁圆缺。shēn xiāo hé yòng zhào lí chóu,sù é dāng zì chóu yuán quē。

凤栖梧忆妹

林瑛佩

征雁成行云外度。zhēng yàn chéng xíng yún wài dù。
恼杀飘风,吹散东西去。nǎo shā piāo fēng,chuī sàn dōng xī qù。
既是飘风无定处。jì shì piāo fēng wú dìng chù。
分飞何不吹教聚。fēn fēi hé bù chuī jiào jù。
倚遍雕栏无共语。yǐ biàn diāo lán wú gòng yǔ。
杨柳丝丝,又送愁千绪。yáng liǔ sī sī,yòu sòng chóu qiān xù。
放下重帘不忍觑。fàng xià zhòng lián bù rěn qù。
碧烟芳草斜阳暮。bì yān fāng cǎo xié yáng mù。