古诗词

四月三日同子坦子聿游湖中诸山

陆游

我行无所诣,悠扬信舴艋。wǒ xíng wú suǒ yì,yōu yáng xìn zé měng。
爱此绿树村,舍棹度小岭。ài cǐ lǜ shù cūn,shě zhào dù xiǎo lǐng。
路穷忽披豁,恍然得异境。lù qióng hū pī huō,huǎng rán dé yì jìng。
苍玉立万峰,清镜渺千顷。cāng yù lì wàn fēng,qīng jìng miǎo qiān qǐng。
更为西南行,聊破春昼永。gèng wèi xī nán xíng,liáo pò chūn zhòu yǒng。
遥看秀邃处,疑足事幽屏。yáo kàn xiù suì chù,yí zú shì yōu píng。
一崦果可人,奇石插碧井。yī yān guǒ kě rén,qí shí chā bì jǐng。
锵鸣若环佩,其味复甘冷。qiāng míng ruò huán pèi,qí wèi fù gān lěng。
徘徊不忍去,照我须鬓影。pái huái bù rěn qù,zhào wǒ xū bìn yǐng。
须臾日穿林,井面光炯炯。xū yú rì chuān lín,jǐng miàn guāng jiǒng jiǒng。
古今胜绝意,正用一笑领。gǔ jīn shèng jué yì,zhèng yòng yī xiào lǐng。
安得绝世喧,于兹慕箕颍。ān dé jué shì xuān,yú zī mù jī yǐng。
陆游

陆游

陆游(1125—1210),字务观,号放翁。汉族,越州山阴(今浙江绍兴)人,南宋著名诗人。少时受家庭爱国思想熏陶,高宗时应礼部试,为秦桧所黜。孝宗时赐进士出身。中年入蜀,投身军旅生活,官至宝章阁待制。晚年退居家乡。创作诗歌今存九千多首,内容极为丰富。著有《剑南诗稿》、《渭南文集》、《南唐书》、《老学庵笔记》等。 陆游的作品>>

猜您喜欢

读书

陆游

力不扶微学,心犹守旧闻。lì bù fú wēi xué,xīn yóu shǒu jiù wén。
壁间科斗字,秦火岂能焚。bì jiān kē dòu zì,qín huǒ qǐ néng fén。

雪晴欲出而路泞未通戏作二首

陆游

欲觅溪头路,春泥不可行。yù mì xī tóu lù,chūn ní bù kě xíng。
归来小窗下,袖手看新晴。guī lái xiǎo chuāng xià,xiù shǒu kàn xīn qíng。

雪晴欲出而路泞未通戏作二首

陆游

雪消重作雨,冰释又成泥。xuě xiāo zhòng zuò yǔ,bīng shì yòu chéng ní。
已败筇枝兴,高眠听午鸡。yǐ bài qióng zhī xīng,gāo mián tīng wǔ jī。

春日

陆游

冷饼细生菜,老翁殊未衰。lěng bǐng xì shēng cài,lǎo wēng shū wèi shuāi。
仍寻旧幡胜,一笑伴诸儿。réng xún jiù fān shèng,yī xiào bàn zhū ér。

小疾治药偶书二首

陆游

御戎虚上策,治疾阙全功。yù róng xū shàng cè,zhì jí quē quán gōng。
安得如神禹,常行无事中。ān dé rú shén yǔ,cháng xíng wú shì zhōng。

小疾治药偶书二首

陆游

揠苗农害稼,过剂药伤人。yà miáo nóng hài jià,guò jì yào shāng rén。
此理君能造,无为万物春。cǐ lǐ jūn néng zào,wú wèi wàn wù chūn。

春寒二首

陆游

滔天来洚水,震瓦战昆阳。tāo tiān lái jiàng shuǐ,zhèn wǎ zhàn kūn yáng。
此敌犹能御,春寒不可当。cǐ dí yóu néng yù,chūn hán bù kě dāng。

春寒二首

陆游

高楼坠绿珠,恶客碎珊瑚。gāo lóu zhuì lǜ zhū,è kè suì shān hú。
未抵春寒夜,贫翁丧故襦。wèi dǐ chūn hán yè,pín wēng sàng gù rú。

野步二首

陆游

堤上淡黄柳,水中花白鹅。dī shàng dàn huáng liǔ,shuǐ zhōng huā bái é。
诗情随处有,此地得偏多。shī qíng suí chù yǒu,cǐ dì dé piān duō。

野步二首

陆游

水生已抹堤,草长复侵路。shuǐ shēng yǐ mǒ dī,cǎo zhǎng fù qīn lù。
小蝶仍可怜,欲下却飞去。xiǎo dié réng kě lián,yù xià què fēi qù。

大雨排闷二首

陆游

地润础流水,气蒸人脱裘。dì rùn chǔ liú shuǐ,qì zhēng rén tuō qiú。
前知暴雨至,孰解老农忧。qián zhī bào yǔ zhì,shú jiě lǎo nóng yōu。

大雨排闷二首

陆游

三日断行路,束薪无处求。sān rì duàn xíng lù,shù xīn wú chù qiú。
床头周易在,且复送悠悠。chuáng tóu zhōu yì zài,qiě fù sòng yōu yōu。

陆游

一夕山阴道,真成白玉京。yī xī shān yīn dào,zhēn chéng bái yù jīng。
衰残失壮观,拥被听窗声。shuāi cán shī zhuàng guān,yōng bèi tīng chuāng shēng。

采菊

陆游

秋花莫插鬓,虽好亦凄凉。qiū huā mò chā bìn,suī hǎo yì qī liáng。
采菊还挼却,空馀满袖香。cǎi jú hái ruá què,kōng yú mǎn xiù xiāng。

社日

陆游

坎坎迎神鼓,儿童喜欲颠。kǎn kǎn yíng shén gǔ,ér tóng xǐ yù diān。
放翁无社酒,闭户课残编。fàng wēng wú shè jiǔ,bì hù kè cán biān。