古诗词

登城歌

张镃

二月二十八,花开满林莺恰恰。èr yuè èr shí bā,huā kāi mǎn lín yīng qià qià。
春光谁遣插翅飞,雪色情知添鬓发。chūn guāng shuí qiǎn chā chì fēi,xuě sè qíng zhī tiān bìn fā。
暄风随我登古城,远树如簇山如萦。xuān fēng suí wǒ dēng gǔ chéng,yuǎn shù rú cù shān rú yíng。
一川渺弥青镜平,云翳不定天疑行。yī chuān miǎo mí qīng jìng píng,yún yì bù dìng tiān yí xíng。
去船住船纵复横,日辉迸射光晶晶。qù chuán zhù chuán zòng fù héng,rì huī bèng shè guāng jīng jīng。
逆听万古苍蝇声,眼穿故国唤不应。nì tīng wàn gǔ cāng yíng shēng,yǎn chuān gù guó huàn bù yīng。
鼎湖龙升朝帝廷,还领旧物苏函灵。dǐng hú lóng shēng cháo dì tíng,hái lǐng jiù wù sū hán líng。
维先忠烈为列星,侍尧受命行专征。wéi xiān zhōng liè wèi liè xīng,shì yáo shòu mìng xíng zhuān zhēng。
今上移军复四京,实遵天时协群情。jīn shàng yí jūn fù sì jīng,shí zūn tiān shí xié qún qíng。
不战自可屈人兵,版图悉更郡县名。bù zhàn zì kě qū rén bīng,bǎn tú xī gèng jùn xiàn míng。
蛇荒鸟夷颁朔正,礼乐制度重修明。shé huāng niǎo yí bān shuò zhèng,lǐ lè zhì dù zhòng xiū míng。
漏泉沛泽江海倾,小臣笔力鸿毛轻。lòu quán pèi zé jiāng hǎi qīng,xiǎo chén bǐ lì hóng máo qīng。
愿书诏命奔驿程,涤洗罪眚哀孤茕。yuàn shū zhào mìng bēn yì chéng,dí xǐ zuì shěng āi gū qióng。
霜露所坠皆驩盈,此意一笑从谁评。shuāng lù suǒ zhuì jiē huān yíng,cǐ yì yī xiào cóng shuí píng。
旧游安期丹想成,未须遣鹤来相迎。jiù yóu ān qī dān xiǎng chéng,wèi xū qiǎn hè lái xiāng yíng。
我方居园学长生,后五百岁归蓬瀛。wǒ fāng jū yuán xué zhǎng shēng,hòu wǔ bǎi suì guī péng yíng。

张镃

张镃(1153—1221?)原字时可,因慕郭功甫,故易字功甫,号约斋。南宋文学家,先世成纪(今甘肃天水)人,寓居临安(现浙江杭州),卜居南湖。出身显赫,为宋南渡名将张俊曾孙,刘光世外孙。他又是宋末著名诗词家张炎的曾祖,是张氏家族由武功转向文阶过程中的重要环节。隆兴二年(1164),为大理司直。淳熙年间直秘阁通判婺州。庆元初为司农寺主簿,迁司农寺丞。开禧三年(1207)与谋诛韩侂胄,又欲去宰相史弥远,事泄,于嘉定四年十二月被除名象州编管,卒于是年后。 张镃的作品>>

猜您喜欢

看雁

张镃

晓晴群雁欲何之,正是青天似纸时。xiǎo qíng qún yàn yù hé zhī,zhèng shì qīng tiān shì zhǐ shí。
横斜数行有声字,服杀虚空解作诗。héng xié shù xíng yǒu shēng zì,fú shā xū kōng jiě zuò shī。

得家书

张镃

北堂萱独雁行疏,旅梦通宵只敝庐。běi táng xuān dú yàn xíng shū,lǚ mèng tōng xiāo zhǐ bì lú。
未暇拆封忙唤仆,先将安否问何如。wèi xiá chāi fēng máng huàn pū,xiān jiāng ān fǒu wèn hé rú。

得家书

张镃

玉塞金河阻去程,醉中尝梦赋西征。yù sāi jīn hé zǔ qù chéng,zuì zhōng cháng mèng fù xī zhēng。
天时不与人心合,独守寒窗数雁声。tiān shí bù yǔ rén xīn hé,dú shǒu hán chuāng shù yàn shēng。

得家书

张镃

风沙来往稻粱谋,江北江南一岁遒。fēng shā lái wǎng dào liáng móu,jiāng běi jiāng nán yī suì qiú。
非为红楼断消息,待梅暗候自清愁。fēi wèi hóng lóu duàn xiāo xī,dài méi àn hòu zì qīng chóu。

春日

张镃

银叶煎香细雨声,竹阴行处药花明。yín yè jiān xiāng xì yǔ shēng,zhú yīn xíng chù yào huā míng。
麦光小楷临唐帖,更有人间第一清。mài guāng xiǎo kǎi lín táng tiē,gèng yǒu rén jiān dì yī qīng。

张以道归自甬东先饷土物两诗为谢

张镃

梨柿鱼盐来海上,殷勤持送与闲官。lí shì yú yán lái hǎi shàng,yīn qín chí sòng yǔ xián guān。
缘何似得千金赠,明日重亲语笑欢。yuán hé shì dé qiān jīn zèng,míng rì zhòng qīn yǔ xiào huān。

张以道归自甬东先饷土物两诗为谢

张镃

红满芙蓉菊满黄,连朝衰病负秋光。hóng mǎn fú róng jú mǎn huáng,lián cháo shuāi bìng fù qiū guāng。
乘除自此无忧恼,醉赏家园一万场。chéng chú zì cǐ wú yōu nǎo,zuì shǎng jiā yuán yī wàn chǎng。

春云

张镃

松边寒彩过前山,松下铺毡坐不还。sōng biān hán cǎi guò qián shān,sōng xià pù zhān zuò bù hái。
泽物为霖休自苦,且来相伴约斋闲。zé wù wèi lín xiū zì kǔ,qiě lái xiāng bàn yuē zhāi xián。

夜坐因观杨伯虎和春字韵诗偶成五绝再寄

张镃

挑尽灯花夜未眠,清寒浑忘是春天。tiāo jǐn dēng huā yè wèi mián,qīng hán hún wàng shì chūn tiān。
霜侵绿鬓张居士,空坐书帏三十年。shuāng qīn lǜ bìn zhāng jū shì,kōng zuò shū wéi sān shí nián。

夜坐因观杨伯虎和春字韵诗偶成五绝再寄

张镃

案上因翻简铁堆,亲朋何日和诗回。àn shàng yīn fān jiǎn tiě duī,qīn péng hé rì hé shī huí。
高怀剩得清闲力,满纸溪山秀色开。gāo huái shèng dé qīng xián lì,mǎn zhǐ xī shān xiù sè kāi。

夜坐因观杨伯虎和春字韵诗偶成五绝再寄

张镃

往事追思重惨伤,相从常醉德勋堂。wǎng shì zhuī sī zhòng cǎn shāng,xiāng cóng cháng zuì dé xūn táng。
每登屺岵数鸿雁,老泪风前必数行。měi dēng qǐ hù shù hóng yàn,lǎo lèi fēng qián bì shù xíng。

夜坐因观杨伯虎和春字韵诗偶成五绝再寄

张镃

宦情侬自本来无,君亦琳宫暂逸居。huàn qíng nóng zì běn lái wú,jūn yì lín gōng zàn yì jū。
西华武夷俱绝胜,可教诗卷此时疏。xī huá wǔ yí jù jué shèng,kě jiào shī juǎn cǐ shí shū。

夜坐因观杨伯虎和春字韵诗偶成五绝再寄

张镃

苕霅从来著志和,子云宁久占烟波。sháo zhà cóng lái zhù zhì hé,zi yún níng jiǔ zhàn yān bō。
速归径上清班好,时过南湖伴浩歌。sù guī jìng shàng qīng bān hǎo,shí guò nán hú bàn hào gē。

寒食前一日西湖闲泛三首

张镃

艳红香白遍游人,花柳酣歌识太平。yàn hóng xiāng bái biàn yóu rén,huā liǔ hān gē shí tài píng。
野客独谙闲意趣,草烟空爱一川明。yě kè dú ān xián yì qù,cǎo yān kōng ài yī chuān míng。

寒食前一日西湖闲泛三首

张镃

骤暖悬知雨信浓,半阴台榭碧烘蒙。zhòu nuǎn xuán zhī yǔ xìn nóng,bàn yīn tái xiè bì hōng méng。
何心更敢携壶去,孤桨微吟尚未工。hé xīn gèng gǎn xié hú qù,gū jiǎng wēi yín shàng wèi gōng。